rai, có điều riêng việc chọn thiên kim tiểu thư nhà nào làm con dâu mình cũng khiến bà sầu não.
[3] Ý chỉ lời nói thì đao to búa lớn, nhưng hành động lại chẳng có gì.
Dựa vào gia thế của Hiền Bình thế tử và danh tiếng lẫy lừng của hắn bây giờ, muốn chọn một người như hoa như ngọc cũng chẳng cần phải phí công tìm kiếm. Thiên kim nhà quyền quý, tiểu thư phú gia xếp hàng đợi thế tử đoái hoài, cùng lắm do hoàng thượng quyết định, muốn lấy mấy người chẳng được.
Quận vương phi trong lòng đã có tính toán từ lâu, những tiểu thư thiên kim con nhà danh giá có độ tuổi thích hợp với Vệ Minh, phẩm chất tốt thì rất nhiều. Trừ những người đã đính hôn ra, chỉ còn lại tiểu thư nhà họ Khang là phù hợp nhất, hơn nữa Khang gia sớm cũng có ý này, đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Bà có ý muốn quyết ngay chuyện hôn sự, nhưng quận vương lại nhắc nhở bà phải thận trọng, ngộ nhỡ con trai bà không thích, khăng khăng không lấy, cuối cùng chuyện tốt sẽ thành chuyện xấu. Quận vương phi bèn không vui, hối hận lẽ ra mình không nên đồng ý cho Thanh Thu theo thế tử. Sau đó bà lại nhớ đến cô cháu gái Huống Linh Ngọc của mình, lúc này còn đang ở phủ thế tử đợi gả cho biểu ca, giờ không lấy được lại còn dùng dằng mãi, nhất định là rất buồn.
Bản thân Huống Linh Ngọc lại không hề biết những chuyện này, tốt xấu gì nàng ta cũng là tiểu thư, bọn a hoàn đầy tớ sợ uy của quận vương phi, không dám bàn tán nghị luận về nàng ta. Tiểu Liên tính tình giống hệt chủ nhân, nhát gan, việc gì cũng sợ, bình thường theo sát tiểu thư nửa bước không rời, hai chủ tớ ấy lại ít đi dạo trong phủ, có chuyện cũng hiếm khi truyền tới tai họ.
Nhưng chuyện thế tử thích Thanh Thu, Linh Ngọc lại biết, trong lòng khó tránh khỏi có chút bối rối, nhưng không kìm được ý muốn tới nhờ Thanh Thu chỉ giáo cầm nghệ, trong lòng nàng ta cho rằng kỹ năng chơi đàn của Thanh Thu cao hơn Tuyết Chỉ một chút.
Thanh Thu lại chỉ ao ước cả đời này dính chặt vào thiện phòng không phải gặp Linh Ngọc tiểu thư, tránh bị người ta dị nghị hai người vui vẻ hòa thuận, thế tử thật có phúc. Chưa giờ phút nào nàng quên việc mình đã nhận lời với quận vương phi, lại thêm mỗi lần Hồng Ngọc gặp nàng đều mang bộ dạng ngập ngừng muốn nói nhưng thôi. Không cần nói, quận vương phi nhất định là bảo nàng ta theo dõi nhắc nhở nàng, bao giờ mới tự động rời đi.
Thời tiết khắc nghiệt, Thanh Thu không nghĩ ra chỗ nào muốn đi. Mặc dù gia cảnh sa sút tới mức phải làm một đầu bếp, nhưng nàng cũng chưa từng sống những ngày đói ăn thiếu mặc. Huống hồ làm đầu bếp điều tối thiểu nhất là được ăn ngon, giờ bảo nàng phải đi đâu đây?
Đột nhiên Thanh Thu thấy bất mãn với chính mình, sao nàng chỉ biết làm có mấy món ăn chứ, nếu biết thêu thùa chút đỉnh, nàng có thể đi thêu rồi. Lẽ nào lại như Tô Diệu tỷ tỷ, trở thành một cầm sư, lang bạt khắp nơi chơi đàn cho người ta, kiếm vài lạng bạc ít ỏi?
Nếu như nàng đi, thế tử sẽ nhớ nàng trong bao lâu? Thanh Thu nghĩ mãi nghĩ mãi, trong lòng lại bất giác đau khổ, thì ra số phận của nàng ngang trái như thế.
Tuyết bay đầy trời, khi thành Việt Đô đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, sau hơn ba tháng đàm phán hòa bình tốn công tốn sức cuối cùng cũng kết thúc. Bắc Vu là bên thua, đương nhiên không tránh khỏi việc phải nhượng bộ, quân trấn thủ ở núi Vọng Sơn phải rời về phía bắc sáu mươi dặm nữa, đương nhiên không nhiều, nhưng đó chính là sự nhượng bộ, lãnh thổ cũng bị cắt bớt.
Không nói gì tới việc trước kia hai nước đánh nhau bên nào chết nhiều hơn bên nào, giờ lại liên minh kết nghĩa huynh đệ, ít nhất cũng sẽ có vài năm thậm chí là mười mấy năm, mấy chục năm hòa bình rồi. Bắc Vu sai sứ giả tới, Nam Vu đương nhiên cũng có qua có lại, sau mùa xuân Nam Vu sẽ phái một đoàn đến Bắc Vu đáp lễ.
Lần đàm phán này là chính thức kết thúc, nghe nói hoàng thượng rất hài lòng. Bao nhiêu năm nay, núi Vọng Xuyên luôn là nơi trọng yếu để hai nước phát động những trận chiến tranh giành lẫn nhau, đánh rồi lại dừng, không ai chịu nhường ai. Giờ đây, triều đình lại có chút thay đổi, có thể gọi là việc xưa nay hiếm thấy, khiến tâm trạng của hoàng đế Nam Vu vô cùng vui vẻ, muốn trọng thưởng cho các quan viên đã lao tâm tận lực vì việc đàm phán suốt ba tháng nay.
Đám người trong triều thấy tiền đồ của thế tử sáng láng rộng mở, đều tìm mọi cách để bợ đỡ hắn, kiếm cớ tiếp cận. Mấy hôm trước nghe nói sinh thần một vị tiểu thiếp của thế tử, những ai không kịp mang quà tới tặng đều thở vắn than dài, chỉ mong không biết gần đây tiểu thiếp đó của thế tử có tổ chức sinh thần nữa hay không, hoặc sinh thần của vị tiểu thiếp khác nào đấy của thế tử cũng tốt.
Sau khi kết thúc đàm phán, hoàng đế mới nhớ ra một chuyện vui khác, đấy là chủ nhân Thiên phủ lần này tới thành Việt Đô là để đón Tuyết Chỉ đại gia xuất sắc nhất của bổn quốc, điều đó một lần nữa lại chứng minh rằng người tài ở Nam Vu rất nhiều. Hoàng thượng còn đặc biệt cho phép hai người họ thiết yến khoản đãi mọi người ở biệt uyển Hy Xuân, công thần các phủ đều có mặt, coi như tiễn Tuyết Chỉ đại gia xuất giá, và cũng coi như bữa tiệc chúc mừng kết quả viên mãn của lần đàm phán này.
Nam Vu là chủ, Bắc Vu là khách, sức khỏe của Ninh tông chủ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nên mọi việc đều do Nam Vu đứng ra chủ trì. Hy Xuân uyển là biệt uyển của hoàng thất, lại do hoàng đế đại diện, quy định giống với quốc yến, đều dùng người trong kinh cả, hoàng thượng thậm chí còn sai một nhánh ngự lâm quân tới bảo vệ Ninh tông chủ.
Một yến tiệc như thế, khách được mời tới cũng phải là những người cao quý có một không hai, khâu chuẩn bị mất tới cả nửa tháng trời. Hơn nữa, lần trước Ninh tông chủ gặp thích khách ở Việt Đô, tới nay vẫn chưa tìm ra manh mối. Lần này bên quan viên bộ Lễ không dám sơ suất, ngoài nghiêm trong lỏng, chỗ nào cũng có ám vệ, còn phải chú ý đến cả sự an toàn của đoàn sứ giả Bắc Vu, đảm bảo không để xảy ra chuyện gì. Trời còn chưa tối hẳn, xung quanh đã đèn đuốc sáng trưng, khắp biệt uyển bao trùm một thứ ánh sáng nhàn nhạt, kẻ tới người đi đều là những quý nhân hoa lệ.
Vốn dĩ với địa vị đặc biệt của Thiên phủ Bắc Vu, nếu Ninh tông chủ không cố chấp đòi vào Tư Thu viên ở, thì Nam Vu đương nhiên sẽ thiết đãi với y theo quốc lễ. Chẳng ai biết tại sao y lại từ chối ý tốt đó của hoàng thượng, hành sự vô cùng cẩn trọng. Từ sau khi đến Nam Vu, ngoài lần tới phủ thế tử ra, ngày thường chủ nhân của Thiên phủ chỉ ở trong nhà, từ chối thăm viếng, vô cùng thần bí, tối nay là lần chính thức y gặp mặt mọi người.
Bên ngoài của Hy Xuân uyển do quản gia bên bộ Lễ bố trí, báo cáo cụ thể tên tuổi và chức quan của từng người có nhiệm vụ đón khách. Khi đọc đến tên “Thái Thường hữu phủ chủ quản Khổng Lương Niên”, một bóng người lặng lẽ đi đến phía sau Khổng Lương Niên, theo y vào trong Hy Xuân uyển, với những người chỉ biết đọc sách thánh hiền như y thì không cần cảnh giác. Dọc đường đi Khổng Lương Niên chào hỏi những người mình quen biết, nhìn thì như vô tâm song y lại từ từ đi về phía tối tăm nhất của biệt uyển.
Hy Xuân uyển không hổ là lâm viên của hoàng thất, khí thế vô cùng, đình đài lầu gác đèn hoa rực rỡ, chỗ nào cũng rất náo nhiệt. Trong biệt uyển, cứ cách vài trượng lại có rượu ngon và hoa quả để khách khứa dùng, đám nô tỳ đi đi lại lại, tay cầm lò sưởi hoặc trà thơm, đến các chỗ xem quan khách nào cần dùng.
Khổng Lương Niên đi một mình đến bên hồ nơi xa nhất trong Hy Xuân uyển, nhìn ngó một lúc thấy chỗ này là nơi khuất nhất rồi, chỉ còn đợi Ninh Tư Bình ra gặp y một lát. Lần trước bị kinh sợ vì Vệ Minh vô tình thăm dò hỏi han, nên y không dám chủ động liên lạc với Ninh Tư Bình, Khổng Lương Niên nghĩ chắc đối phương cũng hiểu được vì sao tự dưng mình lại thận trọng như thế. Nhưng đêm nay lại có cơ hội, y tới dự tiệc, chỉ muốn nói với Ninh Tư Bình vài câu, mặc dù trước đó chưa hẹn nhưng Ninh Tư Bình nhất định sẽ tìm cơ hội tới gặp y, đến khi ấy nói lại với Ninh Tư Bình một tiếng rằng việc Ninh tông chủ nhờ không thể thành được, sau này đừng liên lạc nữa.
Khổng Lương Niên nhìn lên đống tuyết chưa tan trên hòn đá bên hồ, liền nghĩ đến việc mùa xuân năm sau phải tới Bắc Vu, nói thì là làm sứ giả, nhưng không được cho gia quyến theo cùng. Lần này đến đó dạy học, thánh ân đặc biệt cho phép y mang theo gia quyến, năm năm là khoảng thời gian quá dài, sợ rằng ai đó không chịu nổi sự cô đơn, sau năm năm trái tim có khi cũng rơi mất ở Bắc Vu. Y muốn đưa Tô Diệu đi, chỉ là phải nói với nàng ấy thế nào đây?
Nơi khuất ở bên hồ thế này chỉ những người có việc mới tìm tới. Nhưng cái người “có việc” mà Khổng Lương Niên đợi là Ninh Tư Bình lại không đến, mà người đến là một nữ tử, nàng ta cởi chiếc mũ lông trên đầu xuống, khẽ cười một tiếng: “Khổng hàn lâm đang đợi ai ư? Ta nghĩ chắc ngài phải đợi uổng công rồi”.
“Sao lại là cô nương?” Khổng Lương Niên nhận ra nàng ta, đây là Tuyết Chỉ đại gia, người mà Ninh Tư Bình đến đón. Nàng ta còn là sư muội đồng môn của Thanh Thu và Tô Diệu. Nhưng chuyện Ninh Tư Bình và y hẹn nhau vô cùng bí mật, sao nàng ta lại biết mình đang đợi ai. Tuyết Chỉ còn không đợi Khổng Lương Niên lên tiếng, nói tiếp: “Ta nói thật đấy, Ninh tông chủ lúc này không ở trong Hy Xuân uyển”.
Không ở đây thì đi đâu, hôm nay Ninh Tư Bình là nhân vật chính. Khổng Lương Niên trong lòng lo sợ bất an, nữ tử này không phải tới oán trách y đấy chứ. Dù sao nàng ta cũng sắp gả vào Thiên phủ, còn y lại là người giúp phu quân nàng ta lôi kéo vị hôn thê trước kia về bên mình. Khổng Lương Niên cố nặn ra một nụ cười, đáp: “Cô nương hiểu lầm rồi, ta chẳng qua thấy chỗ này yên tĩnh, chứ đâu có đợi ai”.
Tuyết Chỉ cúi đầu cười, “Ở đây không có người ngoài, Khổng hàn lâm không cần gạt ta, ngài và chàng có giao ước gì, ta đã biết”.