huyện mình làm thiếp, quận vương phi cũng không thể nào chấp nhận một người con dâu như nàng.
Trước kia Thanh Thu chưa từng để ý tới chuyện này, mẫu thân nàng mất sớm, nhưng từ nhỏ nàng được giáo dục nghiêm khắc, lại có cơ hội làm học trò theo Ngũ Liễu tiên sinh học đàn, nàng đã may mắn hơn rất nhiều nữ tử khác rồi. Làm phận nữ nhi mà không nghĩ cho phu quân mình là phạm vào thất xuất[2], ghen tuông lại càng tối kỵ. Những lời dạy bảo này là những điều mà cả đời một người con gái phải tuân theo, bất cứ thế nào cũng không được quên.
[2] Thất xuất: Bảy quy định trong hôn nhân đối với người phụ nữ thời xưa ở Trung Quốc. Người phụ nữ nếu phạm một trong bảy điều này thì gia đình nhà chồng hoặc người chồng có thể yêu cầu ly hôn, bỏ vợ.
Trước kia khi còn là thanh mai trúc mã với tiểu tử họ Cao, sánh đôi bên nhau, tuổi còn nhỏ, trong mắt nàng đã không chịu được có người khác xen vào, nạp thiếp lại càng là chuyện xa vời. Hơn nữa, thành thân xong tiểu tử họ Cao có nạp thêm thiếp hay không hoàn toàn không quan trọng. Đương nhiên, nàng từng kiên định tin rằng tình cảm của mình cùng phu quân tương lai sẽ càng ngày càng quấn quýt, giống như cha mẹ nàng vậy, một lòng một dạ nắm tay nhau đi hết cuộc đời.
Giả sử không có Tuyết Chỉ, giả sử tiểu tử họ Cao không “chết trận”, giả sử khi ấy nàng có thể suôn sẻ gả cho Cao gia, thì nàng vẫn phải đối mặt với tình cảnh chung chồng cùng người khác. Cao gia giàu có, nhập phòng nạp thiếp đương nhiên không phải bàn, vậy thì chẳng phải nàng sẽ trở thành một phu nhân bình thường, hiền lương thục đức chủ động đi nạp thiếp cho phu quân của mình, giúp Cao gia thêm cành thêm lá.
Lấy đâu ra mà giả sử như thế, cho đến khi Tuyết Chỉ xuất hiện đột nhiên ôm chầm lấy tiểu tử họ Cao, Thanh Thu mới biết những chuyện như vậy không bao giờ nàng có thể chấp nhận được. Việc xuất giá không thuận lợi, còn trở thành nữ tử lỡ thì, mấy năm nay nàng thường nghĩ, cũng may không phải lấy tiểu tử họ Cao, cũng không cần sống những ngày tranh chồng tranh sủng với thê thiếp khác. Có lẽ nàng nên đa tạ Tuyết Chỉ, vì đã khiến nàng hiểu ra, rốt cuộc nam tử đó có thể cho nàng những gì, và cái nàng cần là gì.
Vệ Minh sờ bàn tay nhỏ dính đầy dầu mỡ của nàng, đang nghĩ xem nên mở miệng thế nào. Dưới ánh lửa hắt vào trông Thanh Thu thật yếu đuối, khiến người ta không khỏi xót thương. Cả ngày hắn đều nghĩ, khi Thanh Thu tỉnh dậy, nàng sẽ khóc hay là thế nào? Buổi tối khi hắn về nàng có sầm mặt đuổi hắn cút đi không?
Dù sao tối qua cũng là hắn không tốt, hôm qua là sinh thần của nàng, chưa tặng cho Thanh Thu được món quà nào vừa ý, ngược lại còn… Lẽ ra sáng sớm nay hắn không nên rời xa dù chỉ một bước, giữ chặt nàng bên mình không bỏ đi, lại khăng khăng vừa tỉnh dậy đã không chịu nổi vội vàng tới phủ quận vương.
Phía Bắc Vu đột nhiên lại thay đổi thái độ lừng chừng kéo dài việc đàm phán hòa bình không rõ ràng trước đây của họ. Việc đàm phán trở nên vô cùng thuận lợi, thấy sắp có thể kết thúc, nên Vệ Minh không thể cùng lúc phân thân để về an ủi nàng. Cuối cùng khi được về để gặp Thanh Thu, chỉ có điều không ngờ nàng lại dùng phương thức đặc biệt này để giải thoát mọi lo lắng của mình.
Vệ Minh có ý muốn dịu dàng hỏi thăm an ủi nàng, hỏi xem cơ thể nàng có khó chịu không, dù sao tối qua cũng là lần đầu tiên, nhưng sợ nàng ngượng, cuối cùng hắn đành nhẫn nhịn thở dài: “Tại sao lại trốn ở đây, để ta tìm mãi”.
Rồi sau đó hắn nhìn những món ăn trên bàn, cười nói tiếp: “Xem ra ta có phúc về đường ăn uống rồi”.
Vệ Minh khẽ ôm nàng vào lòng, cảm giác cơ thể đang căng cứng của Thanh Thu từ từ mềm ra, sau đó nàng lặng lẽ dựa vào hắn. Không biết nàng đang nghĩ gì, đột nhiên lại giằng ra: “Người thiếp đầy mùi thức ăn, cẩn thận không ám sang thế tử”.
Vệ Minh có chút thất vọng, phải đợi cả ngày trời mới có thể ôm cơ thể mềm mại của nàng vào lòng, cho dù người nàng đầy mùi dầu mỡ, cho dù là có thì căn bản đấy cũng không phải việc quan trọng. Quan trọng là bộ dạng của nàng, giống như thế nào cũng phải tìm ra lý do để cách li hai người ra xa một chút mới được.
Trước khi vào thiện phòng, Vệ Minh đã nghe quản gia Thanh Thư và thuộc hạ kể về việc hôm nay nàng bị gọi tới phủ quận vương. Vậy thì có lẽ nàng cũng biết sáng sớm hắn về phủ quận vương là vì chuyện gì rồi, phải biết hắn thật lòng thật dạ với nàng, nhưng tại sao vẫn có chút không an tâm?
Phản ứng của mẫu thân nằm trong dự liệu của hắn, nhưng Vệ Minh không ngờ bà lại gọi Thanh Thu đến nhanh thế, nhất định hôm nay nàng đã phải chịu ấm ức, nên mới cự tuyệt hắn như vậy.
Hoặc đây cũng chỉ là một trong số những nguyên nhân, điều mà nàng đang bận tâm, chính là việc xảy ra tối qua.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt của hắn bất giác dịu xuống, ân cần hỏi: “Sao không nghỉ thêm chút nữa? Cơ thể thấy đỡ hơn chưa?”.
Quả nhiên lời này khiến mặt nàng đỏ bừng như lửa, sắc trời vốn đang u ám, lại không có ai dám vào thắp đèn, chỉ có chút ánh sáng hắt ra từ bếp lò bập bùng, chiếu lên khuôn mặt hai người lúc sáng lúc tối.
Cảnh tượng tối qua hiện ra trong đầu nàng vô cùng rõ ràng, Thanh Thu sau khi ngượng ngùng xong, không thể kiềm chế được nước mắt rơi lã chã. Nàng không muốn để hắn nhìn thấy, vội vàng quay đi định bắc nồi cháo trên bếp xuống, còn không kịp cả đeo bao tay. Vệ Minh nhìn thấy rất rõ, túm chặt tay nàng nói: “Cẩn thận bỏng!”.
Trong lúc hoảng loạn đầu ngón tay vẫn chạm tới nên bị bỏng, nàng cắn chặt môi không lên tiếng, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Vệ Minh cầm chặt tay nàng vừa thổi vừa xoa, trầm mặt xuống: “Nàng không nên đến đây, Hồng Ngọc đâu? Hai tiểu nha đầu kia đâu? Đều để bày hết thôi sao?”.
Phải một lúc lâu sau mới thấy Thanh Thu nghẹn ngào đáp lại: “Làm sao ngủ được, thiếp…”.
Vệ Minh bị những giọt nước mắt của nàng làm cho mềm lòng, liên tục dỗ dành: “Được rồi, tại ta, tại ta được chưa? Đều tại ta quá vội vàng, vốn định quyết sớm hơn để nàng yên lòng, nhưng giờ lại khiến nàng phải chịu ấm ức. Phía mẫu thân ta sẽ tới chịu tội, sau này không để nàng một mình tới phủ quận vương nữa”.
Làm sao nàng có thể yên lòng, cơn khủng hoảng hoang mang còn tạm chịu được, nhưng chẳng có cách nào để kể rõ cho hắn biết nàng đang sợ điều gì.
Thanh Thu lau khô nước mắt đáp: “Thiếp chẳng phải chịu ấm ức gì cả, quận vương phi cũng không làm khó thiếp. Nếu chàng còn tới xin chịu tội, chẳng nói chẳng rằng chắc chắn sẽ to chuyện, tội của thiếp lại càng lớn. Hơn nữa sao chàng biết thiếp sẽ vì chuyện ấy mà yên lòng? Không chịu nạp phòng làm thiếp, lại cũng không yêu cầu mong được gả cho chàng. Tình hình hiện nay, giống như thiếp đang ép chàng không lấy thiếp không được, như thế người khác sẽ nhìn thiếp thế nào?”.
“Thanh Thu, nàng không cần nghĩ nhiều quá, hôm khác ta sẽ đưa nàng tới phương Bắc chơi, phong cảnh con người nơi ấy thú vị hơn phương Nam này nhiều. Bất luận nam tử, nữ tử, già hay trẻ, đều rất phóng khoáng, chẳng có nhiều phép tắc thế này đâu.”
Nấu ăn mất cả nửa ngày, lại khóc lóc một trận, tâm trạng Thanh Thu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, nàng không khách sáo hừ một tiếng: “Chàng đương nhiên không cần nghĩ quá nhiều, thế tử, Nam Vu chúng ta không thể so với Bắc Vu, quy tắc ở phủ quận vương cũng nhiều. Nếu để người ta biết chàng định lấy một nữ tử lỡ thì, không cười chàng tới chết mới lạ. Chàng từng ở Bắc Vu, đương nhiên cảm thấy chuyện này chẳng có gì, nhưng ở đây thì khác, thời gian này trong phủ người trên kẻ dưới đều nói sớm muộn gì thiếp cũng là người của chàng. Thanh danh đã chẳng còn, giờ thì hay rồi, nữ tử lớn tuổi không lấy được chồng lại còn chẳng biết thân biết phận. Chỉ e sẽ còn bị người ta đàm tiếu những lời khó nghe hơn thế, mơ mộng hão huyền, không biết thế nào là đủ, thiếp không chịu được nữa”.
Nói xong, sắc mặt Thanh Thu lại lộ vẻ buồn bã, nàng giờ không còn trong sạch, không rời khỏi phủ thế tử thì còn được, có thể coi là người của thế tử, nhưng một khi đã rời đi, thì không còn đất sống trong thành Việt Đô này nữa, đi đến đâu cũng bị người ta dị nghị, đàm tiếu.
Vệ Minh chỉ còn biết thở dài: “Thế này tốt hơn so với việc nàng lẳng lặng không nói gì mà chỉ biết khóc, ta thà để nàng muốn nói gì thì cứ trút cả vào ta. Đến nước này rồi, nếu nàng còn nghĩ như trước kia, tránh xa ta, ta cũng sẽ không buông tay, nàng đi tới đâu ta cũng phải tìm được nàng về. Thanh Thu, nàng là của ta, đây là việc không thể thay đổi”.
“Vậy ít nhất cũng để mọi thứ bình thường trở lại đi, thực đơn của chàng cứ để thiếp nghĩ, thiếp vẫn nên làm một đầu bếp nhàn hạ, được không?”
Thấy nàng không đáp, hắn lại thở dài: “Nếu nàng cố chấp như thế, thì tạm thời cứ để mọi việc bình thường như cũ. Dù sao việc đàm phán hòa bình vẫn chưa kết thúc, thật không biết những người Bắc Vu này tại sao nán lại ở thành Việt Đô tới tận bây giờ, xem ra họ định ở tới mùa xuân năm sau mới chịu rời đi”.
Điều đó có nghĩa là, Ninh Tư Bình, Tuyết Chỉ cũng phải tới năm sau mới đi? Lần này việc đàm phán có vẻ kéo dài bất thường. Thanh Thu cảm giác như Ninh Tư Bình cố ý kéo dài thời gian, thậm chí giả vờ bị trọng thương, không phải y đang âm thầm âm mưu điều gì đó chứ, có gì bất lợi cho Nam Vu không? Có gì bất lợi cho thế tử không?
Vệ Minh cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Thức ăn nguội cả rồi, Thanh Thu, nàng không đói ư?”.
Thanh Thu nhìn thiện phòng lúc này bừa bộn, có chút xấu hổ, có điều tốt xấu gì cũng đã đạt được thỏa thuận với Vệ Minh. Tất cả lại như cũ, thời gian này đợi nàng nghĩ thông suốt nên sắp xếp tương lai cho mình thế nào rồi tính tiếp.
“Thức ăn nguội có thể hâm lại, dù gì cũng không cần chàng động tay, đây không phải là nơi thế tử nên đến.” Thanh Thu nói xong bèn đi ra ngoài trước, vừa ra khỏi cửa đã giật thót mình, phủ thế tử dựng đài kịch từ bao giờ không biết, mọi người đều vây quanh ở đây để xem kịch sao?
Tất cả lại trở về đúng như những gì Thanh Thu mong muốn vào tối hôm đó, sau khi thế tử lo nốt khâu cuối cùng trong tiến trình đàm phán, ngoài việc dùng ánh mắt đầy tình cảm để nhìn nàng ra, hoàn toàn không có hành động nào khác. Quận vương phi cũng không cho truyền nàng đến nữa, lão quản gia mấy lần tới thăm, hỏi nàng định thế nào, nàng đều cười thản nhiên đáp chưa có dự định gì.
Đúng là Thanh Thu chưa từng nghĩ đến việc sau này sẽ ra sao, bởi vì nàng cũng có chút không đành lòng, mỗi lần nghĩ đến việc bản thân sẽ rời xa Vệ Minh, nàng lại buồn bã. Phàm việc gì cũng cần có thời cơ, có những việc muốn vội cũng không được.
Từ sau lần làm loạn ở thiện phòng ấy, Thanh Thu thỉnh thoảng vẫn tới đó làm vài món để giải tỏa tâm trạng u uất của mình. Ngoài việc ấy ra, nàng chỉ lặng lẽ ở trong phòng.
Người trong phủ không ai đoán được thế tử và vị Thanh Thu cô nương này đang làm trò gì. Có người nói rằng thế tử muốn lấy Thanh Thu cô nương, nhưng do áp lực từ quận vương, nên phải gạt bỏ ý định đó. Còn Thanh Thu cô nương không được như nguyện vọng, ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt, lòng sinh oán hận không cả buồn nhìn mặt thế tử.
Quận vương phi thấy con trai chỉ sấm to mà mưa nhỏ[3], sau khi làm cái việc động trời ấy xong lại nhạt hẳn với Thanh Thu. Trong lòng bà vui sướng vô cùng, nhân dịp gần đây rảnh rỗi, quận vương phi muốn nhanh nhanh chóng chóng định đoạt việc hôn sự cho con t