Nghĩ đến đây, anh thu lại lớp ngụy trang vốn có, trong ngực trào lên vài phần thương xót mà nhìn Bạch Khả.
Tóc Bạch Khả ướt nhẹp mồ hôi dính bết vào mặt, chăn kéo cao đến tận mũi. Anh thở dài, giúp cô kéo thấp góc chăn, do dự một chút, dùng móng tay của ngón trỏ gẩy những sợi tóc vương trên mặt.
Thì ra trán cô rất cao, cái mũi rất thanh tú, môi......
Bạch Khả đột nhiên mấp máy môi, anh sợ tới mức nhanh chóng thu tay lại.
“Sao cô còn chưa ngủ!” Anh có chút tức giận hỏi, tim đập loạn, có loại chột dạ khi làm chuyện xấu bị bắt tại trận. Nhưng vì cái gì anh lại chột dạ?
Bạch Khả không trả lời anh, môi vẫn mấp máy, chắc đang nói mê.Đường Nhất Đường mắng cô một câu nhỏ ngốc, nhìn trời cũng không còn sớm, đã hoàn toàn lỡ thời gian kiếm tiền.Anh đứng lên lại nhìn Bạch Khả, phát hiện môi cô vẫn mấp máy, hơi tò mò không biết cô đang nói cái gì.Sau khi xác định cô quả thật không có dấu hiệu tỉnh lại, anh mới cúi xuống gần mặt cô lắng nghe.
Giọng Bạch Khả rất nhỏ, lỗ tai anh gần như phải đụng tới môi cô mới có thể nghe rõ. Không ngờ cô lại hát. Cô hát: “Tôi yêu...... cái mênh mang của bóng đêm, cũng yêu...... tiếng hót của chim dạ oanh, càng yêu giấc mộng mơ hoa ấy...... Ôm ......vòng hương đêm.”
Đường Nhất Đường tưởng rằng mình nghe nhầm, càng ghé sát hơn. Môi Bạch Khả ở trên tai anh khẽ mấp máy, ngứa. Anh ngẩng đầu gãi gãi lỗ tai, xác định mình không phải nghe nhầm.
Có lẽ bị anh cắt ngang, Bạch Khả không hát nữa mà im lặng ngủ say.Anh nhìn khuôn mặt ngủ của cô đến thất thần.
Một bóng đen lướt qua người anh, ánh sáng trong phòng dần dần tối lại.
Anh thật sự cần phải đi.
Ánh sáng mặt trời nhuộm hàng cây bên đường quốc lộ thành màu vàng, gió thổi khắp nơi. Anh thở dài, suốt đời này anh không muốn trở lại nơi tầng hầm ngầm tối tăm, chật hẹp này nữa. Anh nhất định phải đi lên, không ngừng nghỉ, thẳng đến đỉnh!
“Đường, hôm nay diễn lồng sắt thuần thú, cậu làm con báo nha.”
Nam diễn chung đi tới ái muội ôm chầm bờ vai anh. Anh dùng khuỷu tay đẩy hắn ra nói: “Thu roi của anh lại, nếu như làm rách da tôi thì sao chào khán giả được!”
Nam diễn đối với tính tình nóng nảy của anh có điều cố kỵ, bày ra khuôn mặt tươi cười tự giác chạy biến vào phòng thay đồ.Đường Nhất Đường liếc người đàn ông da trắng đó một cái.Anh có thể trà trộn thành công vào đống bùn nhão này, ngoài thủ đoạn ra còn phải có nắm đấm.Lấy trang phục diễn đã sớm chuẩn bị tốt cho anh mặc vào, anh ngâm nga hai đoạn ngắn ở trước gương hoá trang.
Lilith đi ngang qua người nghe thấy anh đang hát, liền quay lại hỏi: “Hát bài gì vậy? Rất quen tai.”
Lúc này Đường Nhất Đường mới ý thức được mình đang hát, tiếp tục giai điệu ngâm nga vài câu: “Hoa trong thiên hạ đều giống nhau......” Anh cười rộ lên, nói: “Cô không có khả năng nghe qua, đây là bài hát ở quê hương tôi.”
Đường Nhất Đường ngừng tay nhìn bóng người trong gương, nói: “Loại hàng như con bé ấy cô cũng có hứng thú sao?”
Lilith đưa masscara cho anh nói: “Cô bé ngây ngô như quả anh đào nhỏ. Một ngày nào đó, tôi sẽ kéo cô bé lên giường tôi.”
Cây masscara trượt khỏi lông mi, lưu lại ở đuôi mắt anh một nốt màu đen. Anh nhìn vòng eo đong đưa của Lilith trong gương.
“Sắp lên sân khấu rồi.”Nam diễn vừa thay quần áo xong đi ra nhắc nhở.
Anh rút khăn giấy lau phần đuôi mắt dính masscara.Mặc kệ quả anh đào gì gì đó đều không liên quan đến anh, điều quan trọng nhất đối với anh là kiếm tiền.Thuần thục chui vào bộ dây xích sắt dùng để SM*, anh đi lên sân khấu.
0
Trên sân khấu, MC to mập cầm micro lớn tiếng tuyên bố: “Phía dưới, chúng ta cùng chào đón người gợi cảm nhất, phóng đãng nhất ‘Naked’, khi tự thủ dâm, mặc kệ là đàn ông hay đàn bà đều sẽ đem người đó trở thành đối tượng tốt nhất để làm tình trong tưởng tượng, hoa thược dược màu đen!”
Tiếng vỗ tay ập đến như sóng biển, anh giật quần lót ra, phun một lớp sương thuốc kích thích lên dương vật của mình. Buổi biểu diễn hôm nay – lạm dụng tình dục!
Anh không phải gay, cũng không phải là người thích SM, lúc biểu diễn chỉ có tác dụng của thuốc mới có thể cương cứng.Anh dùng thân thể của mình để lấp đầy dục vọng chiếm giữ của đàn ông, làm kích thích thị giác. Anh cũng không thấy việc này đáng xấu hổ, theo nhu cầu của mọi người, giao dịch công bằng.
Roi da vung xuống, anh dùng khả năng nhỏ bé của con người xoay chuyển cơ thể thành nhiều tư thế. Đèn tròn nhiều màu xoay trên đỉnh đầu anh, những người đàn ông khác thì nhảy điên cuồng dưới sân khấu.Có rất nhiều lần, anh cho rằng sân khấu anh đang đứng có thể sập bất cứ lúc nào.
Trong đám người reo hò hôm nay, không có cô.
Anh không biết vì cái gì, trong khoảnh khắc toàn thân đã cởi sạch lại nghĩ đến người đàn bà kia. Điều đó cứ giống như một cái bóng dính sát vô tường nhìn chăm chú vào thằng nhỏ của anh.
“Thuần thú sư” Đẩy anh ngã lên bàn tròn, dùng roi cuốn lấy cổ anh.Anh vừa vuốt ve bộ phận sinh dục của mình, vừa làm bộ như thống khổ không chịu nổi mà giãy giụa.Có một đứa nhuộm tóc đỏ muốn nhảy lên sân khấu liền bị người cầm gậy đứng ở bên đạp một cước ngã xuống dưới.Tầm mắt anh chỉ dừng trên người thằng đó một giây rồi bất giác chuyển tới cái xó xỉnh nơi cô thường đứng.
Sau đó, anh ngoài ý muốn nhìn thấy cô.
Hôm nay cô không giống thường ngày. Trước kia cô luôn đứng thẳng tắp, cũng không phải đang huấn luyện quân sự, không biết cô đứng thẳng lưng như vậy làm cái gì. Nhưng hôm nay, cô mặc một lớp quần áo thật dày, cơ thể nghiêng vẹo tựa vào tường, giống như cây bông bằng xốp.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Bạn diễn ghé vào lỗ tai anh nhắc nhở. Dựa theo kịch bản từ trước, bây giờ anh phải bắt đầu rên rỉ.
Mọi ánh đèn đều tập trung trên người anh, dưới sân khấu là một màu tối đen.Nhưng anh biết, cô đang nhìn anh.Từ tư thế quỳ nằm úp sấp chuyển thành nửa quỳ. Bạn diễn bắt đầu dùng dây xích gắn vào hai tay anh, cái vòng cổ gắn lên cổ nối với dây xích được bạn diễn cầm trong tay. Bạn diễn ra sau anh, gắn vòng sắt vào cổ anh.
Hai chân bị kéo rộng ra, dương vật cương cứng phơi ra trọn vẹn trước mắt khán giả.
Roi da được bao bằng vải nhung quất xuống người anh, không đau, nhưng hoàn toàn không kích thích được anh bắn ra.Anh không biết hôm nay mình bị sao nữa, kịch bản đã qua năm phút nhưng vẫn không đạt được cao trào.Đột nhiên, anh ngẩng đầu, nhìn hướng Bạch Khả.
Mặt cô tái nhợt, tiếng hát rên rỉ của cô, cảm giác môi cô mấp máy bên tai hiện lên trong đầu anh.
Anh nói: “Lại theo tôi, thì tôi cưỡng hiếp cô”
Cô nói: “Được.”
Một dòng điện từ bụng dưới của anh xộc thẳng lên não, khoái cảm cực lạc nhanh chóng lan truyền ở khoang chậu, bắn nhanh. Sau khi bắn ra, bộ phận sinh dục mềm oặt nằm giữa hai túi, bộ phận căng cứng của anh sau khi phóng ra, thì nhanh chóng xụi lơ.
Máu dùng làm cứng thân dưới còn chưa kịp quay về não, anh đã cảm thấy thính lực bỗng chốc biến mất. Những ngọn đèn nhiều màu trước mắt kia khiến anh cảm giác như đang nằm trên vùng thảo nguyên đủ các loại hoa dại ở bang Texas. Ánh nắng tươi sáng, gió nhẹ thổi lướt qua đầu anh, mùi đậu lupine màu xanh lưu lại trên đầu ngón tay thật lâu không tản đi.
“Hoa thược dược màu đen! Hoa thược dược màu đen! Hoa thược dược màu đen!”
Tiếng reo hò ầm ĩ kéo anh từ ảo ảnh ra, thính lực rất nhanh đã khôi phục lại. Khoảnh khắc những bông hoa khô héo, trước mắt chỉ còn nhìn thấy trần nhà màu đen và ánh sáng lòe loẹt.
Ngọn đèn sáng lên dưới sân khấu. Trong đám người bẩn thỉu, anh đưa mắt tìm cô.Cô ấy, Bạch Khả, khiến anh nhớ về một người phụ nữ như loài hoa dại màu xanh.
Lồng sắt được bỏ ra, vòng xích lạnh lẽo được lấy đi.Buổi biểu diễn hôm nay đã kết thúc.