Mùa đông năm 1990, đêm lạnh, gió Tây Bắc từ Canada rít gào, trên cây chỉ còn lại lác đác vài chiếc lá run rẩy. 40 vĩ độ bắc 100 kinh độ tây, Nebraska, Mỹ. Trong một câu lạc bộ nhảy thoát y mang tên “Naked” (trần trụi) nằm bên cạnh đường quốc lộ, cô lại gặp anh. Khi đó, cô chỉ là một nữ tiếp viên ở đây. Cô nghèo rớt mồng tơi.
Trong bóng tối, giữa tiếng hét chói tai và tiếng vỗ tay của rất nhiều người, anh mặc quần áo da báo, dung nhan kiều diễm, sóng mắt lưu chuyển, mái tóc xoăn màu đen được xõa tung. Ngay từ đầu, cô cứ tưởng anh là đàn bà, người đàn bà khiêu gợi, phóng đãng làm cho vô số người muốn vì báu vật đó mà phạm tội.
Ánh đèn mập mờ.Tiếng huýt sáo đầy sắc tình truyền đến từ khắp nơi. Vòng eo anh xoay quanh ống thép, ngượng ngùng cởi áo da, chỉ chừa lại một chiếc quần ngắn chữ "T" che giữa hai chân, mà sự ngượng ngùng kia đều là ngụy trang. Anh tháo sợi dây bên hông, xoay người một cái, lớp che đậy cuối cùng cũng được cởi bỏ.Anh không hề che chắn cơ thể mà cứ bày ra dưới ánh đèn sân khấu.
“Cục cưng ơi, nâng đùi cưng lên đi!”
“A, mèo hoang, đưa mông cưng lại đây!”
“Người đẹp, tình yêu của cưng ở đây!”
Khán giả dưới sân khấu sục sôi, nói ra những câu khó nghe, chỉ mong người trên sân khấu liếc mắt nhìn mình. Mà người không mảnh vải che thân kia đã thành công trong việc thỏa mãn ham muốn dâm loạn của bọn họ. Xoay người, quay xung quanh, ma sát như có như không trên ống thép. Viền mắt màu đen, theo đường vòng cung kéo đến huyệt thái dương. Mỉm cười, bĩu môi, làm kiểu nhe răng nanh cắn xé giống dã thú.
Khoảnh khắc đó, ngoại trừ cô, không ai kinh hãi vì giữa hai chân anh có thêm một miếng thịt. Cô đứng dưới sân khấu, cầm khay đựng ly trong tay, sau lưng ướt đẫm. Thì ra bảo vật này là một người đàn ông. Cho dù anh là đàn ông hay đàn bà, thì với cơ thể hấp dẫn này của anh cũng đã đủ lấy lòng một đám phóng túng, động vật tanh tưởi với ham muốn nguyên thủy của mình dưới sân khấu rồi. Mà cô, lấy tư cách là một người đàn bà, cô đau lòng thay cho anh. Cái loại đau đớn này rất quen thuộc, về một phần ký ức nào đó chôn sâu dưới đáy lòng. Chẳng biết tại sao lại muốn khóc.
Người vào liên tục, vừa vặn cô lại đứng ở cạnh cửa. Trên thực tế, từ khi anh xuất hiện trên sân khấu, chân của cô như bị tưới chì, liên tục bị người ngoài cửa xô đẩy, nhưng cô vẫn cố chấp nhìn thẳng lên sân khấu.
Mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi cô, Lilith ôm eo cô từ phía sau nói: “Em cũng bị anh ta mê hoặc sao?”
Cô ngay cả giãy giụa cũng quên mất, mặc cho tay của Lilith chạy trước ngực cô.
“Anh ta là ai vậy?”Cô hỏi.
“Anh ta là vũ nam thoát y.” Lilith nói xong, cánh tay tiến vào thăm dò nội y của cô.
“Tôi hỏi, tên anh ta là gì?”
“‘Hoa thược dược màu đen’,” Lilith cắn vành tai cô nói, “Bọn họ đều gọi anh ta như vậy. Anh ta giống em, là người Á, cũng có mái tóc màu đen xinh đẹp.”
Bộ ngực bị bóp đau, cô thử đẩy Lilith ra, nhưng với sức lực đó, cô căn bản đánh không lại người đàn bà người da trắng cao lớn này. Da thịt non mềm bị đùa bỡn trắng trợn, Lilith nhắm trúng cô đã lâu, cô bé này đến từ châu Á, tính cách khác biệt của cô là sự giao hòa giữa đàn bà và gái tơ, sự gợi cảm của cô được giấu trong lớp quần áo xấu xí, cùng là đàn bà mới nhìn ra được.
“Đàn ông thì có cái gì tốt chứ.” Cô bị đẩy sát vào tấm kính chắn cạnh cửa.
Tay cô bị đặt ở trên tường, chỉ có thể dùng sức đá hai chân.
Lúc này, một cái micro được ném từ dưới lên, người trên sân khấu chụp được. Anh chìa micro về phía đám người, dạo một vòng trên sân khấu. Tiếng mọi người điên cuồng hét vào micro như từng cơn, từng cơn sóng ồ ạt đập vào.
m nhạc vang lên, anh thu micro lại, mở rộng hai chân ra, quỳ gối trên sân khấu. Anh hát: “Tại sao người đàn ông không lấy vợ? Bởi vì không biết sâu cạn.Tại sao người đàn bà không lấy chồng? Bởi vì không biết ngắn dài.”
Anh dùng tiếng Trung!
“Ha ha ha ha......” Bị Lilith xâm phạm, vậy mà cô còn có thể cười nổi. Đây là bài hát thịnh hành nhất trong những quán bar ở Hậu Hải Bắc Kinh*, cô từng nghe mẹ cô hát vô số lần. Mãi đến khi cô cảm giác tỉnh lại, đi tới bên kia đại dương, thì không còn ai hát cho cô nghe nữa.
0
Tiếng cười của cô bị tiếng hò hét của đám người lấn át, ngay cả bản thân cô cũng không nghe rõ lắm. Những người Mỹ này vốn nghe không hiểu tiếng Trung nên không cần quan tâm người trên sân khấu đang hát cái gì, bọn họ nóng nảy đá cái bàn, muốn anh tiếp tục làm những động tác nóng bỏng hơn.
Yêu tinh trên sân khấu vẫn quỳ gối, tư thế khuất nhục là vậy, nhưng vẻ mặt lại đặc biệt cao ngạo. Anh hơi ngẩng đầu, giơ cao micro lên, tất cả mọi người đều nghĩ anh chuẩn bị hát. Ngay cả cô cũng cho là như vậy, bởi vì anh ngửa mặt lên dưới ánh đèn mờ ảo, sáng ngời chói mắt là thế. Váy của cô đã bị Lilith vén lên, quần lót bị tuột đến cẳng chân. Cô như bị đóa hoa thược dược màu đen kia đoạt lấy linh hồn, không thể nhúc nhích.
Nhưng giọng hát mà mọi người mong đợi vẫn chưa vang lên, người trên sân khấu bỗng nhiên cúi đầu xuống, ném mạnh micro trúng vào đầu gã đàn ông đã đá cái bàn của hắn!
Vù vù! Tiếng va đập lớn được micro phóng đại đến cực hạn, khiến mọi người đang say mê bừng tỉnh, cũng làm cô bừng tỉnh.
Máu tươi, rượu, hormone, còn có cái gì có thể làm cho dã thú càng thêm hưng phấn! Tạm dừng một lúc, động vật tiếp tục cuồng hoan, bọn họ reo hò vì báu vật đã mang đến một buổi biểu diễn tuyệt diệu.
Cô dùng hết sức đẩy Lilith ra, thừa lúc cô ta còn chưa đứng vững, cô nhặt vỏ chai rượu bị đập bể trên mặt đất lên, chỉa cạnh thủy tinh sắc nhọn hướng về kẻ đang muốn nhảy bổ vào đàn bà kia, nói: “Lại gần bước nữa tôi rạch nát mặt cô!”
Lilith nhìn cảnh xuân đã lộ một nửa trước ngực cô, cười: “Tiếp theo thì sao, cô em, cưng muốn chuồn khỏi đây ư?”
Một tay cô cầm chai rượu bị đập bể, một tay bối rối kéo quần lót lên, rồi đến cổ áo, vừa kéo vừa lui ra khỏi tấm kính chắn.
Lúc lui về sau cô không ngừng liếc nhìn người trên sân khấu, người kia đang nhặt quần áo lên, cẩn thận mặc vào người. Cuối cùng, luồn tay vào thong thả điều chỉnh vị trí của quần ngắn chữ "T". Dưới sân khấu lại một hồi hò hét điên cuồng.
Vừa lúc một người đàn ông đứng sau lưng cô đang thủ dâm, lúc cô đi qua, bị một ít tinh dịch bắn trúng người. Cô không rảnh để bận tâm, chỉ thầm nghĩ trước khi anh vào hậu trường phải gặp được anh một lần.
Hậu trường, cả nam lẫn nữ để nửa thân trần đi tới đi lui. Trên mặt đất đều là quần áo, gần như không còn chỗ để cho cô đặt chân. Trong rất nhiều những người da trắng không khó để tìm ra một người đàn ông da vàng có mái tóc xoăn màu đen. Từ xa cô đã nhìn thấy anh trong gương đang mặc bộ quần áo da báo. Cô nuốt nước bọt, nắm chặt chai rượu bị đập bể, luồn qua những thân thể sát bên cạnh, nhìn đăm đăm vào người đàn ông có đường cong hoàn mỹ bị quần áo bó sát trong gương kia.
“Hi.” Cô chào anh, thanh âm vừa ra khỏi miệng, chính cô cũng thấy khó tin, cô lại cứ như vậy đứng ở trước mặt anh. Nhếch nhác, quần áo lộn xộn.
Người đàn ông không cả liếc cô một cái, nghiêng người qua bên lấy khăn giấy tẩy lớp trang điểm.
Cô nhìn anh lau phấn mắt, hình ảnh chân thật nhất của anh cũng từng chút mà lộ ra. Từ ngữ trau chuốt của cô nghèo nàn, ngoài xinh đẹp thì không biết nói thế nào để hình dung khuôn mặt của anh.
Người đàn ông bắt đầu lau son, quẹt qua hai lần giấy trên môi, nói: “Cô tìm tôi?”
Cô bị đường cong bờ môi giống như cánh chim của anh lấy hết sự chú ý, rốt cuộc không có nghe thấy lời anh nói. Mãi đến khi cánh môi vẫn còn sót lại chút son phóng đại trước mắt cô, cô mới phục hồi lại tinh thần. Sau đó đỏ mặt lui một bước, lại phát hiện không thể lui được, sau lưng chính là vách tường, mà trước mặt, là thân hình của người đàn ông cũng không được tính là cao lớn.
Lúc trên sân khấu cứ tưởng anh rất cao, nhưng thật ra chỉ cao hơn cô một cái đầu. So với những người da trắng cao lớn, vạm vỡ, thì chỉ tính là bình thường.
“Con nhóc ngớ ngẩn, đừng ở đây làm phí phạm thời gian của tôi.” Người đàn ông nói tiếng Trung chuẩn gốc, nghiêng đầu nhìn cô.
Cô thở hổn hển, gắt gao ôm chai rượu bảo hộ trước ngực. Cô lại gần anh như thế!
Người đàn ông đột nhiên cúi xuống ngửi ngửi vai cô, chậc một tiếng, nói: “Mới bị người ta chơi qua, vô cùng - bẩn!” Nói xong, lại quay về bàn trang điểm.
“Màu đen....Hoa thược dược màu đen!” Cô lấy dũng khí gọi biệt danh của anh. Người đàn ông bắt chéo chân ngồi trước bàn trang điểm tháo tóc giả xuống, nghe cô dùng tiếng Trung gọi anh, cười, cào cào tóc mình nói: “Cô vừa ngu vừa bẩn, lại còn nói lắp.”
“Tôi......Tôi......” Cô bước từng bước về phía trước, đột nhiên phát hiện vật đang cầm trong tay, hoảng sợ, ném chai rượu xuống đất, cười ngây ngô đi đến sau lưng anh nói: “Tôi cũng là người Trung Quốc, tôi rất muốn làm quen với anh. Tôi, tôi thích anh!”
Tóc của người đàn ông này không dài, đen đen bóng bóng, anh dùng tay gạt gạt, những sợi tóc này rất mềm mại, rủ xuống vành tai.
“Muốn tìm người bao nuôi, cô phải đi tìm Kim Mao Quỷ, tôi không có tiền.” Người đàn ông tháo nút thắt trên áo bắt đầu thay đồ.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trần truồng, nhưng vẫn bị chấn động mạnh. Da anh màu trắng, nhẵn nhụi, vai rộng hông hẹp. Người đàn ông không thèm che chắn mà thay đồ trước mặt cô, chống lại ánh mắt như say như mê của cô, không nói gì chỉ cười cười.
Có người đi xuống từ sân khấu, lúc đi ngang qua bọn họ còn cố ý cọ vào cơ thể của người đàn ông kia, người kia không chút khách khí mà đẩy mông người nọ. Người da trắng bị đẩy ngã lăn trên mặt đất cũng không đánh lại, mà nói cười với người đàn ông kia: “Đường, đi uống rượu đi.”
“Uống rượu?” Người đàn ông kia lại đạp một cước vào người hắn, “Con mẹ nó, mày lại muốn uống nước dừa của tao sao! Thay quần áo nhanh đi!”
Người da trắng đứng lên, vứt một cái nhìn quyến rũ đến người đàn ông kia rồi chạy tới bàn trang điểm.
“Anh tên là Đường?” Cô kỳ vọng nhìn anh hỏi.
Nhìn kỹ vào gương, người đàn ông kia đã tẩy hết lớp trang điểm, dùng ngón áp út quệt khóe miệng, lau chút son còn sót lại nói: “Tôi họ Đường, gọi là Đường Nhất Đường.”
Không ngờ lại có thể dễ dàng biết được tên anh, cô vừa mừng vừa lo nói: “Đường Nhất Đường tiên sinh, tôi họ Bạch, gọi là Bạch Khả.”
Đường Nhất Đường mặc tất da chân vào, họa tiết da rắn đẹp mắt bó chặt cẳng chân nhỏ của anh, lộ ra tỉ lệ dáng người ưu việt. Anh đi một vòng trước gương hỏi: “Đẹp không?”
Bạch Khả khen: “Đẹp!”
Đường Nhất Đường liếc cô một cái, lúc đi ngang qua người còn cố ý đụng vào cô. Anh tìm trong đống quần áo trên đất lấy ra áo khoác ngoài của mình rồi mặc vào. Lại đi đến trước gương nhìn mấy lần, vì chưa hài lòng mà lần lượt kéo cổ áo len bên trong xuống. Rốt cuộc cũng kéo đến vị trí mà anh hài lòng, gần như có thể nhìn thấy đầu vú mới dừng lại. Anh xoay người nhìn Bạch Khả đang đứng đần ra nói: “Thích phải dựa vào bản lĩnh của mình để mua, vì tiền tiếp đàn ông ngủ, rất ti tiện, cô có biết không!”
Lúc Bạch Khả có phản ứng lại thì Đường Nhất Đường đã rời đi. Không bao lâu sau, trong phòng hoá trang chật chội có rất nhiều người biểu diễn đi vào, những cô gái trẻ tu