Quả nhiên Dương Phàm mỉm cười rất ngọt ngào, khuôn mặt ánh lên niềm vui, nhưng câu nói phát ra từ miệng anh là: -Bỏ sức thăm dò hành tung của anh có muốn không trùng hợp cũng khó!
Nụ cười của Tang Lệ Na bỗng chốc cứng đờ ra.
Dương Phàm hỏi:
-Làm như vậy có ý nghĩa gì không?
-Em không hiểu anhđang nói gì?- Tang Lệ Na cố lấy lại vẻ điềm tĩnh.
Dương Phàm lạnh lùng bảo:
-Bất kì một người con trai nào có tình ý với Khả Nhi cô đều muốn cướp. Cô làm như vậy liệu có thể khiến cho Chu Chính Hạo hồi tâm chuyển ý được không? Nó có thể chứng minh được cô hấp dẫn hơn Khả Nhi không?
Tang Lệ Na nghiến răng:
-Tôi hận cô ta! Là cô ta cướp Chu Chính Hạo của tôi trước! Tại sao tôi không thể trả lại hết những tổn thương mà cô ta đã gây ra cho tôi?
Dương Phàm khinh bỉ lắc đầu:
-Nói rồi mà cô vẫn không chịu tin. Khả Nhi chưa bao giờ tán tỉnh Chu Chính Hạo. Chu Chính Hạo vốn dĩ cũng có chút tình cảm dành cho cô, nhưng sau vụ ầm ĩ do cô gây ra ấy, tình cảm của cậu ta dành cho cô đã tan biến hoàn toàn rồi!
Tang Lệ Na cắn chặt môi để ghìm chặt nỗi đau đớn trong lòng, nước mắt lăn dài trên má.
Dương Phàm nhẹ nhàng khuyên bảo:
-Sau này đừng chơi trò chơi giành giật tình cảm vô vị ấy nữa! Trên thực tế cô có biết rằng bản thân mình đang làm dụng cụ “thử vàng” cho Khả Nhi không? Cô đang khiến cho cô ấy hiểu rằng nên giao du với ai và không nên giao du với ai đấy!
-Đứa con gái giả tạo ấy có gì tốt đẹp chứ?- Tang Lệ Na tức tối gào lên: -Chính bởi vì nó sự giả tạo của nó nên nó mới có được sự che chở của anh và Chu Chính Hạo. Anh phải biết rằng chính nó đã theo đuổi Từ Quang Tông và bị cậu ta từ chối!
-Tôi thích cô ấy, vì vậy trong lòng tôi Khả Nhi là tốt đẹp nhất! Như vậy là đủ rồi. Người khác cho rằng cô ấy tốt hay xấu đều không quan trọng. Còn những tin đồn không phải sự thật ấy từ đâu mà có bản thân cô hiểu rõ hơn ai hết. Từ sau tôi không muốn phải gặp lại cô nữa! Tốt nhất cô nên hiểu cho rõ tôi không phải là loại rác rưởi như Từ Quang Tông, không phải là con chó để cô mang ra làm trò chơi mà không dám lên tiếng phản đối. Chọc vào tôi không có lợi cho cô đâu!- Có lẽ là vì ánh mắt quá sức lạnh lùng của Dương Phàm đã khiến cho Tang Lệ Na sợ đến cứng đơ hết cả người. Dương Phàm hướng ánh mắt đi nơi khác, không thèm nhìn Tang Lệ Na: -Cô đi đi! Khả Nhi sắp đến rồi, ở lại đây chỉ khiến cho cô chuốc nhục vào thân thôi!
Tang Lệ Na bịt miệng bỏ chạy một mạch.
Dương Phàm nghiêng đầu, lớn tiếng nói với người đang đứng nép ở đằng sau cột đá to:
-Đã xem đủ chưa hả?
Khả Nhi thò đầu ra từ đằng sau cột đá, ngại ngùng cười hi hi:
-Hi hi, em vừa mới đến thôi, không nghe thấy gì hết đâu nhé!
Dương Phàm nhìn Khả Nhi không nói gì. Khả Nhi chậm rãi đi về phía anh, miệng cười tươi tắn.
-Em cười cái gì thế hả?
Khả Nhi đặt tay lên vài Dương Phàm, nhấc gót chân lên nhìn thẳng vào mặt anh:
-Dương Phàm, sao em cảm thấy càng ngày anh càng đẹp trai thế nhỉ?
Dương Phàm vênh mặt:
-Nịnh hót cũng vô dụng, hôm nay không học xong thì đừng mong về ăn cơm!
-Ối ông trời ơi…- Khả Nhi thảm thiết kêu lên.
Tang Lệ Na vừa chạy vừa khóc suốt chặng đường, chẳng may va phải Từ Quang Tông đang đi về hướng ngược lại:
-Lệ Na, sao cậu lại khóc?- Từ Quang Tông ân cần dìu Lệ Na đứng dậy, thấy mắt cô đỏ hoe liền lo lắng hỏi.
-Tránh ra!- Lệ Na bực tức đẩy Từ Quang Tông ra: -Cứ mặc xác tôi!
-Lệ Na- Từ Quang Tông vội vàng kéo Lệ Na lại: -Với quan hệ của chúng ta hiện nay, tớ làm sao có thể bỏ mặc cậu được? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi?
-Quan hệ của chúng ta?- Lệ Na cười nhạt: -Giữa chúng ta có quan hệ gì chứ?
-Cậu…cậu không phải là…
-Tôi đã đồng ý điều gì với cậu hay hứa hẹn với cậu điều gì sao?- Lệ Na tiến lại gần Từ Quang Tông: -Cậu tưởng cậu là cái thá gì chứ?
Từ Quang Tông ngẩn người nhìn Lệ Na, rõ ràng là cô ấy làm thân với cậu trước, rõ ràng là cô ấy ngầm đồng ý làm bạn gái của cậu, sao đột nhiên bây giờ lại lên tiếng phủ nhận?
-Cậu chẳng qua chỉ là một con chó ghẻ đến từ một nơi khỉ ho cò gáy nào đó...- Tang Lệ Na khinh bỉ nói: -Nếu như không phải vì cậu nói phét rằng Khả Nhi theo đuổi cậu thì đừng hòng tôi để mắt tới cậu! Rồi giờ thì sao? Những lời nói phét của cậu bị bại lộ rồi, đã trở thành trò cười cho thiên hạ rồi đấy! Thật là mất mặt! Tôi nói cho cậu biết, tôi chơi đùa cậu chán rồi! Chán ngấy rồi! Mau cút đi cho tôi nhờ!
Lồng ngực Từ Quang Tông phập phồng, cơn tức giận trào lên đến tận đỉnh đầu. Từ Quang Tông giơ nắm đấm lên.
Tang Lệ Na vênh mặt lên chẳng chút sợ hãi:
-Đánh đi! Có gan thì đánh đi! Từ nhỏ đến lớn chưa từng có người dám đánh tôi! Hôm nay cậu dám đánh tôi một cái, tôi đảm bảo ngày mai cậu ăn no đòn!
Nắm đấm giơ lên trong không trung đột nhiên run rẩy, khuôn mặt Từ Quang Tông tím tái, đôi mắt trợn lên dữ tợn nhìn Tang Lệ Na.
Tang Lệ Na kiêu hãnh lướt qua trước mặt Từ Quang Tông, lạnh lùng ném lại một câu:
-Muốn chòi mâm son à? Chờ đến kiếp sau đi!
Từ Quang Tông giáng mạnh nấm đấm xuống chiếc ghế đá bên cạnh, hai chân quỳ xuống đất, gục mặt lên chiếc ghế đá lạnh toát. Hóa ra kết quả học tập có xuất sắc đến mấy, có năng lực đến mấy cũng chỉ là một con chó trong mắt những kẻ kém cỏi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi nhảy múa kia thôi. Chỉ bởi vì cái nghèo nên Từ Quang Tông cảm thấy mình luôn thấp hơn người khác một bậc. Một giọt nước mắt đắng cay rơi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo….
Từ Quang Tông nhớ đến Khả Nhi. Khả Nhi là một cô gái xinh đẹp và thông minh, lúc nào cũng tỏ ra hiền hòa, không bao giờ coi thường cậu. Thực ra Từ Quang Tông không hề thích Tang Lệ Na. Tang Lệ Na mặc dù có diện mạo xinh đẹp nhưng lại quá phách lối và kiêu ngạo, khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi và xa cách. Thế nhưng cậu không thể không thích những lợi ích mà Lệ Na có thể mang lại cho mình.
Khả Nhi đương nhiên rất tuyệt vời, nhưng cô cũng nghèo kiết xác giống như cậu, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, phấn đấu gian khổ suốt cả đời chưa chắc có thể làm lên nghiệp lớn. Khi Tang Lệ Na chủ động làm thân với Từ Quang Tông, cậu khó mà không cảm thấy hân hoan cho được, những tưởng rằng cơ hội của mình cuối cùng cũng đã đến rồi, thế nên đành hi sinh Tần Khả Nhi mà mình thực sự thích để cố gắng giành lấy tình cảm của Tang Lệ Na. Thế mà bây giờ cái mà bản thân nhận được chỉ có sự sỉ nhục.
Trong buổi liên hoan chào mừng tết Nguyên Đán, hội trường lớn của trường chật ních người xem, ngay cả lối đi cũng chật cứng người. Khả Nhi đứng ở đằng sau cánh, khẽ vén màn nhìn xuống bên dưới khán đài chật cứng người mà toát mồ hôi hột. Trên sân khấu lúc này là hai nam sinh đang biểu diễn kịch. Sau khi tiết mục của họ kết thúc sẽ đến lượt Khả Nhi và Dương Phàm lên biểu diễn điệu nhảy Latinh. Nội dung vở kịch tương đối đặc sắc, tiếng vỗ tay ở bên dưới khán đài liên tục vang lên. Khả Nhi lúc này đang vô cùng căng thẳng, chẳng nghe vào tai được một chữ nào.
Dương Phàm kéo tay Khả Nhi lên, khẽ lau đi những giọt mồ hôi trong lòng bàn tay cô rồi dịu dàng nói:
-Khi nào lên sâu khấu, em đừng nhìn xuống dưới, chỉ cần nhìn anh là đủ!- Khả Nhi ngoảnh đầu lại nhìn Dương Phàm, thấy anh đang dịu dàng mỉm cười với mình.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình vừa giới thiệu tiết mục tiếp theo, Dương Phàm liền nắm chặt lấy tay Khả Nhi. Âm nhạc vang lên, hai người nắm tay nhau nhẹ nhàng bước ra giữa sân khấu, một tràng pháo tay vang dội vang lên từ dưới khán đài.
Để biểu diễn tiết mục này, Dương Phàm đã nhờ Dương Dĩnh giúp anh thiết kế hai bộ quần áo dance sport. Bộ quần áo anh mặc là một bộ quần áo bó sát màu đen giúp tôn lên những đường nét cường tráng của cơ thể, màu đen sang trọng khiến cho khuôn mặt của anh càng trở nên khôi ngô. Khả Nhi mặc một chiếc váy liền mày tím lệch vai, để lộ ra bờ vai trần mịn màng, vạt váy trước được cắt vát lên đến giữa đùi khiến cho đôi chân trắng muốt không tì vết của Khả Nhi lúc ẩn lúc hiện sau tà váy. Dương Dĩnh còn đến tận trường để giúp Khả Nhi uốn tóc và trang điểm cho phù hợp với điệu nhảy. Dưới ánh đèn sân khấu, vẻ đẹp của Khả Nhi trở nên vô cùng huyền ảo, đẹp đến mức có thể khiến cho người khác nghẹt thở. Hơn nữa chưa cần biết nội dung tiết mục có đặc sắc hay không, chỉ cần nam nữ diễn viên đẹp như trong mơ bước ra sân khấu cũng đủ để thu hút ánh mắt của khán giả rồi.
Khả Nhi nhìn sang Dương Phàm, anh mỉm cười đáp lại cô. Đôi mắt của Dương Phàm không phải là to lắm nhưng khá dài và sâu, lông mi hơi rậm.Ánh sáng trên sân khấu phản chiếu vào mắt anh khiến cho đôi mắt anh sáng lấp lánh như những vì sao. Khả Nhi có thể nhìn rõ hình bóng của mình trong đôi mắt ấy, nhờ vậy mà cô cảm thấy có chút yên tâm. Cùng với tiếng nhạc du dương cất lên, hai người nhẹ nhàng di chuyển, bốn mặt nhìn nhau say đắm. Hai người đan tay vào nhau thật chặt, uyển chuyển trong từng động tác xoay người, sự phối hợp trở nên nhịp nhàng hơn bao giờ hết. Thứ tình cảm ấm áp trong đôi mắt anh như được truyền sang đôi mắt cô, len lỏi vào trong trái tim cô khiến cho cả trái tim cô như đang rung động. Cả hai người như đã quên đi rằng mình đang biểu diễn trên sân khấu, thoải mái thực hiện các động tác đã tập dượt, quấn quýt như một đôi tình nhân ngọt ngào và lãng mạn. Bài diễn kết thúc bằng động tác Khả Nhi hơi ngả ra sau, một tay đặt lên ngực Dương Phàm, một tay vươn ra phía sau. Còn Dương Phàm hơi nghiêng người về phía trước, một tay đỡ lấy eo của cô, một tay duỗi thẳng sang ngang, tạo thành một tư thế vô cùng thân mật. Âm nhạc vừa kết thúc, cả hội trường im phăng phắc, Dương Phàm và Khả Nhi nhìn nhau say đắm. Chỉ một giây sau đó, tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên trong hội trường. Lúc này Khả Nhi và Dương Phàm mới chợt sực nhớ ra là mình đang biểu diễn trên sân khấu, vội vàng cúi đầu chào khán giả rồi bước ra sau sân khấu. Tiết mục biểu diễn bất ngờ giành được sự cổ vũ nhiệt tình của khán giả, tiếng vỗ tay cứ vang lên không dứt. Có người còn phấn khích đến mức hét to:
-Thêm lần nữa, thêm lần nữa đi…
Từ Quang Tông nghe thấy hai nam sinh ngồi bên cạnh đang thì thầm to nhỏ với nhau:
-Cô gái kia là ai thế? Ở học viện nào vậy? Sao mà xinh thế? Tối nay cậu thử thăm dò hộ tôi đi, ngày mai tôi bắt đầu theo đuổi cô ấy!
-Cô ấy chính là Tần Khả Nhi đấy!- nam sinh kia lên tiếng: -Là mỹ nhân đồng thời cũng là thiên tài của học viện kinh tế đấy! Nhưng mà cậu chớ có mơ tưởng, người ta là hoa đã có chủ rồi.
-Thế thì đã làm sao? –anh chàng nam sinh kia phản đối: -Nam chưa vợ, gái chưa chồng, ai cũng có quyền lợi cạnh tranh bình đẳng.
-Nhưng mà cậu phải xem xem bản thân mình có cái gì để mà cạnh tranh không đã chứ!
Trong lòng Từ Quang Tông bỗng nhiên dâng tràn một cảm giác tự hào.Một cô gái xinh đẹp như vậy, lôi cuốn như vậy, được nhiều người ngưỡng mộ như vậy đã từng suýt trở thành bạn gái của mình. Nếu như chẳng phải lúc ấy cậu hồ đồ, yêu cầu cô làm bạn gái bí mật của cậu thì có lẽ hôm nay, người đứng bên cạnh cô, được mọi người hâm mộ và ghen tị chẳng phải là Dương Phàm, mà là cậu.
Nhìn Khả Nhi bước xuống dưới khán đài, mấy lần Từ Quang Tông đã đứng dậy vẫy tay với cô. Trong hội trường bây giờ tuyệt đối không thể còn chỗ trống, có lẽ có thể bảo cô đến bên cạnh ngồi cùng với cậu. Nhưng Khả Nhi không nhìn thấy Từ Quang Tông, cô đi thẳng đến hàng ghế có Diệp Phi và