Khương Lan đang ngồi rồi chen vào ngồi giữa hai người họ.
Từ Quang Tông chẳng còn tâm trí nào mà tiếp tục theo dõi các tiết mục biểu diễn trên sân khấu nữa, chỉ dán mắt nhìn vào Khả Nhi, vò đầu bứt tóc nghĩ xem mình có nên đến chào hỏi cô ấy không, nên nói cái gì với cô ấy? Nói là hôm nay cô ấy thật xinh đẹp, hay là khen ngợi cô ấy biểu diễn rất tốt?
Sau tiết mục đó lại là tiết mục của Dương Phàm. Lần này Dương Phàm sẽ biểu diễn hát và đánh đàn ghi ta. Dương Phàm vừa mới cầm ghi ta bước lên sân khấu thì ở bên dưới đã có tiếng hò reo vang dội của các cô gái. Dương Phàm thản nhiên quay ra mỉm cười và vẫy tay chào các cô gái đó.
Khả Nhi bịt miệng:
-Thật là lả lơi!
Diệp Phi và Khương Lan đánh mắt sang nhìn nhau rồi cười hi hi:
-Eo ơi chua quá! Ai làm đổ giấm ra đây ấy nhỉ?
Mặt Khả Nhi hơi đỏ lên, cô đang định quay sang phản bác các bạn thì tiếng ghi ta đã vang lên. Dương Phàm đã ngồi yên vị trên chiếc ghế giữa sân khấu, tiếng ngạc du dương vang lên dưới những đầu ngón tay anh.Giọng ca của Dương Phàm dường như có từ tính, nhanh chóng hút hồn Khả Nhi. Bài hát mà anh đang biểu diễn chính là bản “Lưới tình” của Trương Học Hữu:
-Xin em hãy thắp lên một ngọn nến cho anh, vì anh đã vì em mà lạc mất phương hướng. Anh không thể che giấu được sự hoang mang của mình. Anh vội vã đưa mắt nhìn quanh, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ đẹp…
Khả Nhi say sưa lắng nghe tiếng ca. Diệp Phi không biết kiếm đâu ra một bó hoa tươi, liền nhét vào tay Khả Nhi:
-Còn không mau đi tặng hoa đi!
-Được!- Khả Nhi không chút do dự chạy lên sân khấu, dưới khán đài lại vang lên tiếng vỗ tay cổ vũ. Dương Phàm đón lấy bó hoa từ trong tay Khả Nhi. Anh rút một bông hoa trong bó hoa, hôn lên bông hoa đó rồi đưa tặng cho Khả Nhi. Cả khán đài vang dội tiếng vỗ tay hoan hô, tiếng hò reo, còn cả tiếng huýt sáo nữa. Cả hội trường trở nên vô cùng huyên náo.
Anh chàng nam sinh ngồi cạnh Từ Quang Tông lên tiếng:
-Nhìn rõ chưa hả? Cậu có sức đạp đổ Dương Phàm không? Cái tên họ Từ chủ tịch hội sinh viên ở bên học viện kinh tế đã thử một lần rồi, kết quả là rước nhục vào thân!
Từ Quang Tông lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, hai tay nhét vào túi quần chậm rãi rời khỏi hội trường. Một cơn gió lạnh từ bên ngoài táp vào mặt, bóng tối nặng nề bao trùm lấy tâm trạng Từ Quang Tông. Tiếng vỗ tay và tiếng hò reo ầm ĩ ở trong hội trường vẫn còn chưa dứt khiến cho trái tim của Từ Quang Tông càng cảm thấy thê lương hơn. Không còn một chút hi vọng nào nữa, chẳng nhẽ đành phải lặng lẽ từ bỏ như vậy sao? Dường như mỗi người mỗi lần nhắc đến chuyện cậu định thế chân Dương Phàm đều nói bằng giọng điệu hết sức mỉa mai: -Này anh bạn, con đường này không dễ đi đâu. Nếu cậu có thể đi được, mọi người ai nấy đều khâm phục cậu đấy!
-Dương Phàm…- Từ Quang Tông căm hận lẩm bẩm tên Dương Phàm trong miệng; -Dương Phàm thì có gì ghê gớm chứ? Không có khả năng như mình, không phải cố gắng như mình, chẳng qua là tốt số hơn mình. Thử thay đổi hoàn cảnh sống xem, hắn chẳng xứng đi lau giày cho mình!- Từ Quang Tông nhớ lại trước đây mình đã từng đối xử rất tốt với Khả Nhi, mặc dù cô ấy chưa bao giờ đáp trả nhưng cũng không phản đối ra mặt. Trong lòng cậu ta bỗng dậy lên một tia hi vọng. Có lẽ một người cần cù như Khả Nhi chưa chắc đã thích loại công tử ít học như Dương Phàm. Hơn nữa mặc dù theo đuổi Lệ Na nhưng cậu hoàn toàn không thật lòng thích Lệ Na. Dù sao thì cậu với Khả Nhi mới là người của cùng một thế giới, cùng mộc mạc và cần cù như nhau, cùng giỏi giang như nhau. Dương Phàm là cái quái gì mà không thể thay thế được chứ? Từ Quang Tông càng nghĩ càng muốn chứng minh để cho mọi người thấy mình còn xuất sắc hơn Dương Phàm nhiều.
Sau buổi liên hoan, Khả Nhi lập tức trở về kí túc để tẩy trang. Dương Dĩnh trang điểm cho Khả Nhi để lên sân khấu nên trang điểm rất đậm. Vừa thay đồ xong, Khả Nhi đang định đi rửa mặt thì có tiếng điện thoại vang lên. Cô bỏ chậu rửa mặt xuống và chạy nhanh ra nghe. Vừa nhấc ống nghe lên “A lô” bằng giọng hân hoan, bỗng nhiên nụ cười trên môi cô cứng đơ lại, giọng nói thất vọng thấy rõ:
-Sao lại là cậu?
-Tối nay trông cậu rất đẹp!- Từ Quang Tông không biết phải nói gì.
Cô đang định cúp điện thoại thì Từ Quang Tông vội vàng nói:
-Đợi chút đã, tớ có chuyện muốn nói với cậu.
Khả Nhi bực mình gắt:
-Thế thì cậu nói mau đi!
-Tại sao cậu phải tặng hoa cho Dương Phàm chứ? Cả trường đều nhìn thấy, như vậy không tốt đâu!
Khả Nhi bực mình:
-Này chủ tịch Từ, mặc dù cậu là chủ tịch hội sinh viên của học viện này nhưng chuyện riêng tư của tôi không nằm trong phạm vi quản lí của cậu!
-Tớ là nghĩ cho cậu thôi, cậu đừng hiểu lầm…
Khả Nhi dập mạnh điện thoại rồi đi vào trong nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Đang gội đầu dở thì nghe thấy tiếng của Tống Điềm:
-Khả Nhi ơi, có điện thoại này!- Khả Nhi vội vàng lấy khăn bông quấn quanh mái tóc còn đang ướt nhẹp rồi chạy ra nghe điện thoại, phấn khởi gọi: -Dương Phàm à?- nhưng lập tức mặt cô sa sầm xuống: -Từ Quang Tông, lại là cậu à? Rốt cuộc cậu muốn gì?
-Xin lỗi Khả Nhi!- Từ Quang Tông nói bằng giọng buồn bã: -Lúc nãy tớ nói linh tinh quá. Thực ra tớ muốn nói chuyện với cậu! Cậu có thể ra ngoài một chút được không?
-Không!- Khả Nhi thẳng thừng từ chối.
-Ngày mai là tết dương lịch, tối nay kí túc xá nữ sẽ đóng cửa muộn hơn mọi ngày mà!
-Không phải là vấn đề về thời gian! Còn nữa, từ sau xin cậu hãy gọi tôi là Tần Khả Nhi!- nói rồi Khả Nhi lạnh lùng dập điện thoại. Vừa ngẩng đầu lên Khả Nhi đã thấy các bạn cùng phòng đang chòng chọc nhìn mình: -Làm cái gì thế?
Diệp Phi hỏi:
-Từ Quang Tông lại đến quấy nhiễu cậu à?
Khả Nhi nhún vai:
-Ai mà biết được cậu ta định làm cái gì? Nếu cậu ta còn gọi điện nữa thì đừng gọi tớ nghe nhé!
Vừa nói dứt lời thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Mấy cô gái quay sang nhìn nhau, rõ ràng là chẳng ai muốn đưa tay ra đón lấy “củ khoai” bỏng tay này cả. Khả Nhi lắc đầu bất lực:
-Mặc kệ đi! – rồi đi vào nhà vệ sinh tiếp tục gội đầu.
Tiếng chuông điện thoại vẫn không ngừng vang lên. Cuối cùng Tang Lệ Na đành ra nhận điện thoại. Cầm điện thoại lên nghe một lúc, trên khóe môi Khả Nhi chợt nhếch lên một nụ cười bí hiểm. Lệ Na gọi to:
-Tần Khả Nhi, điện thoại này!
Khả Nhi vừa gội đầu vừa trả lời:
-Nói là tôi không có nhà.
Tang Lệ Na nói vào trong điện thoại:
-Cậu ta nói là cậu ta không có nhà!
Dương Phàm ngây người trước tiếng tút tút phát ra từ điện thoại. Cô ấy nói là cô ấy không có ở nhà? Có chuyện gì?
Sau khi tắm gội xong, Khả Nhi ngẩn ngơ ngồi chải đầu, mắt vẫn dán chặt vào chiếc điện thoại.
-Đang đợi điện thoại của Dương Phàm à? –Diệp Phi hỏi.
Khả Nhi thở dài:
-Người cần gọi thì chẳng thấy gọi, người không cần gọi lại gọi đến mấy lần!
-Dương Phàm không gọi đến thì cậu không biết gọi sang à?
-Ừ nhỉ!- mắt Khả Nhi sáng lên, lập tức chạy ra cái điện thoại. Tay vừa chạm vào điện thoại thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, do dự hồi lâu, cuối cùng Khả Nhi cũng nhấc máy:
-A lô.
-Tần Khả Nhi- Từ Quang Tông vội vàng nói: -Tớ đợi cậu ở dưới kí túc xá của cậu, nếu như cậu không xuống tớ cứ đứng đó đợi!- Khả Nhi chưa kịp trả lời thì Từ Quang Tông đã nhanh tay cúp điện thoại.
Tống Điềm nhìn thấy sắc mặt của Khả Nhi rất khó coi liền hỏi:
-Lại là Từ Quang Tông à?
Khả Nhi lặp lại lời của Từ Quang Tông cho cả phòng nghe.
Khương Lan cảm thấy rất bực mình:
-Làm cái gì vậy chứ? Chẳng khác gì ép buộc người khác cả!
Diệp Phi hỏi:
-Cậu định làm thế nào?
Khả Nhi cười nhạt:
-Thích đợi cho cậu ta từ từ đợi!
-Như vậy không hay đâu!- Diệp Phi nói:
-Chi bằng cậu cứ đi nói chuyện rõ ràng với cậu ta, đừng để cậu ta bám lấy cậu nữa!
Khả Nhi thấy cũng có lí liền gật đầu:
-Cũng được. Diệp Phi, Khương Lan, các cậu đi cùng tớ nhé! Tránh để hắn có cớ đặt điều thị phi!
Tống Điềm và Hà Mạn Tuyết cũng trèo xuống khỏi giường:
-Chúng tớ cũng đi xem sao!- vừa nói Tống Điềm vừa liếc Lệ Na:-Thêm hai đôi mắt, thêm hai người làm chứng, bớt cơ hội cho kẻ khác đặt điều!
-Được!- Khả Nhi tán thành: -Người làm chứng càng nhiều càng tốt!
Mấy cô gái vừa đi ra ngoài, điện thoại lại vang lên. Chỉ còn một mình Tang Lệ Na ở trong phòng, cô nhấc ống nghe lên, nghe thấy Dương Phàm rụt rè hỏi:
-Xin hỏi Khả Nhi có ở nhà không?
-Tần Khả Nhi á…- Tang Lệ Na cười đắc chí: -Ra ngoài hẹn hò với Từ Quang Tông rồi!
Vừa nghe thấy câu này, Dương Phàm liền ném ống nghe xuống và lao thẳng ra ngoài cửa. Giang Ba nói vọng theo ở phía sau:
-Này, vội vàng đi đâu thế?- nhưng lúc này Dương Phàm đã chạy xa lắm rồi.