ng, mà hãy coi anh như người thân của em, em hiểu chứ?” Ngô Vũ dựa người vào cửa, rồi không kìm nén nổi lòng mình, nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Bên trong và bên ngoài, giữa một lớp cửa, hai trái tim đang cùng rơi lệ - “đồng thị thiên nhai nhân, đồng thời tâm bi thích, thương thương bạch tuyết lân, bi động chi vô ngữ”: cùng là người nhân gian, cùng đau đớn tâm can, tuyết rơi trắng bốn phương, xót xa không thành lời.
Vào đúng lúc khoảnh khắc Ngô Vũ tuyệt vọng quay người bước đi, thì cửa bỗng mở. Tuyết Nhung lao ra ngoài. Tóc cô buông xõa, đôi chân trần đứng thẫn thờ trên tuyết lạnh. Ngô Vũ quay lại, bắt gặp anh mắt thất thần và bộ dạng tàn tạ người không ra người của cô: “Nhung Nhi, em làm sao vậy? Anh là anh Ngô Vũ của em đây! Em vẫn còn có anh là người thân nữa mà.” Hai người ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở.
Giây phút này, Ngô Vũ hận mình không thể đưa Tuyết Nhung đi khỏi nơi đây, đi khỏi cái nơi không khác gì địa ngục này.
Một lúc sau, khi hai người đều đã bình tâm trở lại, Ngô Vũ đưa Tuyết Nhung đến một nhà hàng Trung Hoa gần thành phố. Nhìn bộ dạng thất thần vì đau khổ của cô, anh chua xót không thốt nên lời. Nhưng anh vẫn cầm thực đơn lên, gọi món vằn thắn mà cô vẫn thích nhất, rồi gọi thêm cho cô cả món đậu phụ sốt. Anh còn không quên dặn phục vụ thay một ly nước khác không có đá cho Tuyết Nhung vì cô luôn nói uống nước lạnh ê răng và không tốt cho dạ dày.
Trước đây, những việc bình thường và nhỏ nhặt thế này Tuyết Nhung luôn cho là chuyện đương nhiên. Thậm chí có lúc, cô còn cảm thấy Ngô Vũ lắm lời như bà già khó tính, chẳng hào phóng cũng chẳng lãng mạn. Nhưng bây giờ, khi phải chịu đựng những đả kích từ cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô mới hiểu những việc làm nhỏ bé mà cô đã từng không thèm để tâm đến đáng quý biết nhường nào. Cô hối hận vì lúc đó đã không biết quý trọng sự quan tâm và hi sinh chân thành ấy, mà lại chạy theo vẻ lãng mạn và hào nhoáng bên ngoài, bị mê hoặc bởi những lời lẽ ngọt ngào êm tai. Tất nhiên, tất cả những gì mà Lancer đã làm cho cô khi đó, có lẽ cũng xuất phát từ những tình cảm chân thành, một tình yêu chân thật. Nhưng giờ đây quay đầu nhìn lại, cô mới biết một người đàn ông lãng mạn cuốn hút và một người đàn ông thực tế nhàm chán, ai mới là kẻ đi đến tận cùng của tình yêu. Tuyết Nhung không kìm nổi lòng mình, thở dài: Đúng là thế gian không có thuốc cho sự hối hận, chỉ khi vấp ngã người ta mới trưởng thành. Câu nói này khi còn trẻ cô không hiểu, nhưng sau cuộc hôn nhân thất bại, sau những trái đắng của cuộc đời, cô đã thấm thía ý nghĩa sâu sắc của nó.
Ngô Vũ dùng đũa gắp vài miếng đậu phụ trắng muốt từ đĩa của mình cho vào bát của Tuyết Nhung: “Em đừng quá đau buồn, ăn hết chỗ này đi, rồi từ từ nói cho anh biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.”
“Tất cả đều là do em tự làm khổ mình! Bây giờ mọi chuyện đang rối lắm, anh không cần phải quan tâm làm gì!” Tuyết Nhung tỏ ra cứng rắn, miệng nói nhưng mắt không hề ngước lên nhìn.
“Biết chuyện đang rắc rối, vậy tại sao em lại không mau chóng giải thoát cho mình. Dù sao thì càng níu kéo lại càng rơi vào bế tắc. Em làm vậy chỉ giày vò chính bản thân mình thôi.”
“Ngô Vũ.” Tuyết Nhung ngẩng đầu lên, chua xót nhìn anh: “Người khác không hiểu vì sao em lại cố gắng níu kéo cuộc hôn nhân này, nhất quyết không chịu buông người đàn ông đó ra; nhưng chẳng nhẽ ngay cả anh cũng không hiểu sao? Anh đã tận mắt chứng kiến em và mẹ em bị cha ruồng bỏ như thế nào đúng không? Em không muốn giẫm lên vết xe đổ đó. Em nhất định phải bảo vệ cuộc hôn nhân của mình, không thể dễ dàng từ bỏ như thế được.”
Nghe những gì Tuyết Nhung nói, Ngô Vũ thực sự không biết nên nói gì với cô. Nếu bây giờ anh tiết lộ chuyện liên quan đến Susan, nhưng lại không có bằng chứng gì cả thì Tuyết Nhung nhất định sẽ không tin, có thể còn nghĩ anh là kẻ giậu đổ bìm leo, tiểu nhân đê tiện. Nếu dựa vào mối quan hệ trước đây và lập trường hiện giờ của hai người, anh hoàn toàn không thể tìm ra cách nào nói rõ chân tướng sự việc cho Tuyết Nhung biết, chỉ có thể giương mắt bất lực nhìn cô ấy nhảy vào biển lửa. Trong nỗi xót xa, anh không thể thốt nên lời nào được nữa. Im lặng hồi lâu, cuối cùng Ngô Vũ nghĩ: bất luận thế nào cũng nên thức tỉnh hay ngầm ám chỉ cho Tuyết Nhung biết có lẽ sẽ tốt hơn. Nghĩ vậy, anh liền mở lời, phá vỡ bầu không khí ảm đạm: ‘Em cho gã đàn ông đó xứng đáng để em phải làm như thế vì hắn sao? Có bao giờ em nghĩ lý do tại sao hắn lại đòi ly hôn không? Lẽ nào em chưa từng nghĩ cuộc hôn nhân này của em đang có vấn đề sao?”
Không khí im lặng lại bao trùm. Tuyết Nhung chìm trong những suy tư. Một lúc sau, cô mới cất lời: “Tiểu Vũ à, em biết anh đang muốn nói điều gì, cảm ơn anh đã nhắc nhở em. Nhưng em rất hiểu Lancer, anh ấy tuyệt đối không phải là một gã đàn ông xấu xa, hèn hạ. Nếu trước đây không chắc chắn điều này thì em đã không kết hôn với anh ấy. Lúc này, em vẫn luôn tin tưởng anh ấy còn rất yêu em. Anh ấy muốn ly hôn là vì vẫn còn chưa đủ chín chắn, chúng em chỉ cần có thêm thời gian mà thôi.”
Những lời nói ngây thơ đến ngốc nghếch của Tuyết Nhung như càng cào xe nỗi đau trong lòng anh. Ngô Vũ hận mình không thể làm gì giúp cô, để cô không mù quáng vì tình yêu nữa. Nhung Nhi à, đến bao giờ em mới trưởng thành, đến bao giờ em mới chịu tỉnh ngộ đây? Em có biết mình sẽ phải gánh chịu hậu quả kinh khủng thế nào vì sự ngây ngô đó của em không? Bọn anh không trải qua tất cả những chuyện của em, vì vậy không thể đưa ra những góp ý tốt nhất cho em được. Dù sao đó cũng là sự lựa chọn, là cuộc đời của em. Ngô Vũ chán chường lắc đầu: “Vậy thì để anh giúp em mời một luật sư tốt nhất nhé!”
“Em có thể đại diện cho mình!” Tuyết Nhung cố chấp nói.
“Dù sao thì nhiều người cùng nói vẫn hơn là một người đúng không?”
Tuyết Nhung thoáng mỉm cười. Đã nhiều ngày qua, cô không cười như vậy. Lúc này, cô không còn cảm thấy nhỏ bé đơn độc nữa, cũng không còn vẻ tội nghiệp và thê thảm nữa. Sự xuất hiện của Ngô Vũ đã khiến cho tảng đã đè nặng tâm hồn cô suốt bao ngày biến mất. Giờ đây Tuyết Nhung lại có được một nơi để tựa vào, có thêm sức mạnh để tiếp tục đối mặt với hiện thực cuộc sống tàn khốc này.