Trong vội vã tất bật, mùa hè đã đến, Tấn Tuyên ra nước ngoài được hơn 10 tháng mà anh vẫn chưa một lần về nhà. Ông bà Tấn tuy rất nhớ nhưng trò chuyện qua mạng hàng ngày nên cũng miễn cưỡng giải tỏa được nỗi nhớ con trai. Ông Tấn cứ thấy tin Tấn Tuyên đc điều động, trong lòng cũng khó tránh khỏi cảm giác tự hào. Cuối cùng, con trai ông cũng đã làm rạng rỡ cả nhà rồi.
Tấn Tuyên luôn gửi tiền về cho gia đình, nhưng bố mẹ anh không nỡ tiêu, về sau anh mua thẳng hàng từ trên mạng rồi gửi về.
Hai gia đình Tấn, Vu cũng có những buổi họp mặt nho nhỏ, nhìn thấy ông Tấn lần nào cũng đắc ý khoe khoang, ông Vu chỉ im lặng, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Vu Tiệp, cũng may lúc đầu ngăn cản cô, nếu không thì cô sẽ làm chậm chễ con đường tiến thân của Tấn Tuyên, ông Tấn lại trách ông không biết dạy dỗ con cái.
Có điều, ông Vu cũng thấy hơi hối hận, không ngờ bình thường Tấn Tuyên chơi bời thế mà ra nước ngoài chưa bao lâu đã tạo nên thành tích xuất sắc như vậy. Nghĩ lại thì tuy Tấn Tuyên rất giỏi nhưng dù sao vẫn là loại đàn ông có tính trăng hoa. Tục ngữ nói đúng, đàn ông có tiền sẽ hư hỏng, hơn nữa lại nghe nói cô nàng tiểu thư giàu có kia luôn ở bên cạnh cậu ta nên ông Vu cũng không nghĩ gì thêm. Chỉ cần Vu Tiệp ngoan ngoãn nghe lời, tìm công việc tốt mà làm, tương lai tìm một tấm chồng cho yên phận là được.
Vu Lâm và anh chàng Tiểu Chung kia tiến triển khá thuận lợi, yêu nhau cũng gần một năm đã bắt đầu bàn chuyện hôn nhân. Lần nào nhắc đến Vu Lâm, ông bà cũng khen con gái hết lời. Vu Lâm có công việc ổn định, người yêu cũng ổn, chưa bao giờ khiến hai ông bà lo lắng. Ngược lại, tuy Vu Tiệp đã tìm được việc nhưng công việc làm ở nhà thế này theo ông bà là không đáng tin cậy, mà lại còn đi công tác suốt, một đứa con gái cứ chạy đông chạy tây thì làm sao lấy chồng được? Họ cũng từng bóng gió nhắc nhở Vu Tiệp rằng phải suy nghĩ đến bản thân nhưng cô lại viện cớ quá bận rộn, không có thời gian nghĩ đến những chuyện đó.
tuần này, Vu Tiệp vô cùng bận rộn, gần đây công ti nhận một đơn hàng lớn, cứ thúc giục cô hoàn thành mau chóng. Cô đành tăng ca liên tục để hoàn thành nốt công việc của mình, lúc đi công tác, do mạng có vấn đề nên một số tư liệu của cô không thể gửi kịp về công ti.
Nếu không do bạn cùng phòng Châu Cấn nhắc nhở cô đến trường làm thủ tục tốt nghiệp thì cô cũng quên bẵng đi mất.
Ngày hôm ấy, ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, một đám học sinh mặc đồng phục vô cùng chỉnh tề, tươi trẻ tràn đầy sức sống và cười rất rạng rỡ, tạo ra kiểu chụp hình hoàn mĩ nhất với ống kính. Cuối cùng, họ đã tốt nghiệp rồi!
Hôm ấy, cô nhìn thấy nhóc Trịnh cũng mặc áo tốt nghiệp và rất đẹp trai. Nhóc Trịnh đi từ xa đến và ôm cô thật chặt, tuy họ còn gặp lại nhau nhưng cuộc sống trong trường đại học đối với họ không thể phai mờ. Người nhà Vu Tiệp thấy cử chỉ của cậu đều biết ý mà cười, thì ra Vu Tiệp luôn qua lại với cậu chàng họ Trịnh ấy, chẳng trách cô không chút sốt ruột.
Nhóc Trịnh choàng vai Vu Tiệp chụp chung một tấm ảnh.
Tạm biệt, cuộc sống đại học tươi đẹp, nơi đã chứa đựng bốn năm tuổi xuân của họ. Tạm biệt!!!
Tấn Tuyên nhận được tin nhắn của Vu Tiệp "Em tốt nghiệp rồi!".
Anh nhanh chóng nhắn lại "Anh muốn ngắm hình em".
Vu Tiệp lấy di động ra, cười rất ngọt ngào, ghi lại khoảnh khắc xúc động nhất, rồi gửi cho anh.
Tấn Tuyên mở ra xem, mèo hoang của anh tốt nghiệp thật rồi!
Hôm thứ ba sau khi Vu Tiệp nhận bằng tốt nghiệp, Tấn Tuyên lại báo cô biết phải bay nữa, lần này là đi Damascus của Syria! Vu Tiệp nghe đến thành phố này thì nghi ngại. Công ti Tấn Tuyên còn hợp tác với các quốc gia Ả Rập hay sao? Anh giỏi quá, lại mở rộng sang thị trường mới rồi.
Nhắc đến A Nam, cậu cũng tốt nghiệp phổ thông rồi. Lúc ở trong nước, chỉ cần làm xong việc là cô lại chạy đến nhà họ Lâm giúp cậu chuẩn bị thi tốt nghiệp. A Nam rất giỏi, những lần thi thử gần đây đều đạt trên 80%. Giám đốc Lâm thấy thành tích của A Nam cũng vô cùng khen ngợi, sự tín nhiệm dành cho Vu Tiệp càng tăng thêm.
A Nam thấy Vu Tiệp bận rộn như thế thì rất xót xa, nhưng cậu biết rõ mình có khuyên can cô thế nào thì cô cũng vận bận như thế. A Nam lừa bố rằng học hành quá vất vả, muốn ăn uống để bồi bổ, đương nhiên Tổng giám đốc lâm không nói gì nhiều, bảo người giúp việc mua rất nhiều đồ về cho cậu. A Nam lén lút dấm dúi cho Vu Tiệp, ra lệnh cho cô phải ăn hết, nào là bột protein dưỡng chất, an thần bổ não, bổ huyết... còn nói nếu cô không ăn, cậu sẽ không làm giúp visa. Vu Tiệp đành nhăn mặt nhận hết.
Rồi cũng đến ngày bay, Vu Tiệp gọi điện cho công ty, báo cho họ biết cô có việc và dùng email để liên lạc, công việc cô nhận nhất định sẽ hoàn thành đúng kì hạn.
Cô vác ba lô xuất phát, đi theo tiếng gọi của tình yêu, đến nơi mà người cô yêu thương đang đợi. Vu Tiệp bay đến Bắc Kinh trước, rồi từ Bắc Kinh chuyển máy bay sang Singapore, gặp Tấn Tuyên ở đó và cùng bay đến Damascus.
Khi hai người đến Damascus, thủ đô của Syria thì đã là mười một giờ đêm. Vừa ra khỏi sân bay, khí lạnh đã ập đến, hiện giờ đã là giữa tháng năm, nhưng khí hậu vùng Địa Trung Hải nhiệt độ về đêm chỉ còn mười hai độ. Tấn Tuyên ôm chặt Vu Tiệp lên taxi, phóng thẳng đến khách sạn Sheraton ở Damascus mà anh đã đặt phòng trước.
Đêm đầu tiên hai người đều mệt nhoài, tắm rửa xong liền ôm nhau ngủ say.
Mới sáng sớm hôm sau, Vu Tiệp đã bị Tấn Tuyên hôn cho tỉnh dậy.
Anh kéo cô lên "Hôm nay hành trình của chúng ta nhiều lắm, phải ăn no". Vu Tiệp mở đôi mắt còn ngái ngủ ra, Tấn Tuyên đã chuẩn bị sẵn bữa sáng rồi.
Hai người nhanh chóng rửa ráy rồi cùng ăn sáng, sau đó mang hành lí gọn nhẹ để lên đường.
Tấn Tuyên đưa Vu Tiệp đến thăm ngôi chùa Omayyad Mosque nổi tiếng ở Damascus. Ngoài cửa có bán phục trang dành riêng cho du khách, họ mặc vào rồi nhìn nhau cười. Trên người Vu Tiệp là một lớp áo theo đạo Hồi, còn có khăn trùm đầu, chỉ chừa lại đôi mắt xinh đẹp. Đàn ông thì không cần phiền phức như thế, chỉ cần vào trong cởi mũ, đổi giày là được.
Chùa Omayyad Mosque là kiệt tác đại diện cho đạo Hồi, cũng là kiến trúc nổi tiếng nhất, được xây dựng vào năm 705 trong vòng 10 năm, tranh Mosaic trong chùa cũng được xưng tụng là tác phẩm Mosaic đẹp nhất thế giới. Chùa Omayyad Mosque có kiến trúc hình vuông, lúc vào thánh đường phải cởi giày, phân thành hai khu nam nữ riêng biệt, rất nhiều người đều đang hướng về Mecca để cầu nguyện. Vu Tiệp và Tấn Tuyên đành chia ra để thăm quan.
(Mecca : thành phố thần thánh nhất của đạo Hồi, nếu không phải người Hồi giáo thì không thể vào trong )
Vu Tiệp sung sướng chụp ảnh liên tục, những cảnh tượng chỉ có thể nhìn thấy trong sách nay đã hiện ra trước mắt, cô sung sướng đến nỗi muốn hét lên, nền văn minh cổ đại bí ẩn biết bao, kiêu hãnh nằm trong thành phố ngàn năm cổ kính này.
Đến khi cô ra khỏi thánh đường thì Tấn Tuyên đã đợi ở bên ngoài.
Tấn Tuyên thấy nét vui sướng của Vu Tiệp thì cười thầm, biết ngay là cô sẽ hét lên mà, cô rất mê mẩn những nơi như thế này.
Hai người ra ngoài theo cửa ngách vì nếu không phải tín đồ đạo Hồi thì phải đi cửa ngách ở bên cạnh.
Tấn Tuyên đưa cô đi thăm quan tiếp ngôi chợ trứ danh của Damascus. Ở đó, quả nhiên đầy ắp âm thanh náo nhiệt, các con đường kinh doanh đan xen, nếu Tấn Tuyên không nắm chặt tay Vu Tiệp thì cô sẽ lạc đường mất. Những tấm lụa tơ tằm xinh đẹp, tượng điêu khắc bằng gỗ thủ công, đồng xu bằng vàng, thủy tinh, ngọc trai và những đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo, tất cả đều kiến Vu Tiệp say mê. Cô thích nơi này quá, chỗ nào cũng hấp dẫn cô đến quên đường về.
Tấn Tuyên chỉ mỉm cười đi bên cạnh cô, mặc cô lựa chọn, chỉ cần cô thích thì anh đều mua hết mà không do dự, kết quả là Vu Tiệp phải ngăn anh lại, nếu cứ mua tiếp nữa thì cô không mang về nổi.
Tấn Tuyên yêu chiều véo mũi cô, chỉ cần cô muốn thì anh sẽ mua tất cả. Vu Tiệp xấu hổ kéo Tấn Tuyên rời khỏi ngôi chợ ấy, vì những người địa phương đều nhìn họ bằng ánh mắt lạ lùng.
"Anh không được chiều em như thế, em sẽ hư đấy." Vu Tiệp trách Tấn Tuyên không chịu ngăn cô lại.
"Anh thích chiều em như thế." Tấn Tuyên gỡ bỏ mạng che mặt của Vu Tiệp ra, khẽ cắn vào tai khiến mặt cô đỏ bừng. Cô ngó nghiêng, chắc chắn không ai nhìn thấy nên đưa tay đánh vào ngực anh "Đang trên đường, không được làm thế này ở các quốc gia Ả Rập đâu".
"Ừ, vậy về nhà thì được chứ gì." Tấn Tuyên nắm tay cô, sải bước về phía khách sạn.
Vu Tiệp vội vàng níu tay anh lại "Em muốn tham quan thành cổ Syria". Tấn Tuyên biết nơi cô nói, đó là thành cổ Tadmor của Syria, cách thủ đô Damascus khoảng ba tiếng xe chạy, vốn định ngày mai sẽ đưa cô đến đó.
"Được không?", Vu Tiệp khẽ lắc tay anh, nài nỉ.
"Bây giờ mà đến chắc sẽ không chơi được bao lâu." Tấn Tuyên nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ. Đến đó thì phải 2 giờ hơn.
"Chúng ta đến đó bây giờ đi, em thật sự rất muốn ngắm mà" Vu Tiệp muốn đi ngay lập tức.
Tấn Tuyên bất lực kéo cô đi tìm xe, tài xế không biết tiếng anh nhiều nhưng cũng may, Tấn Tuyên đã chuẩn bị sẵn, anh lấy một tấm bản đồ ra, chỉ vào vị trí thành cổ, tài xế lập tức hiểu ngay.
Khi di chỉ hùng vĩ nhưng tang thương hiện ra phía xa xa, Vu Tiệp đã hào hứng đến nỗi không nói lên lời, chỉ nắm chặt tay Tấn Tuyên. Đẹp quá, hoành tráng quá.
Xuống xe rồi, tài xế chỉ lạc đà bên đường, ra hiệu cho họ cưỡi lạc đà tham quan.
Vu Tiệp tò mò khi nhìn con lạc đà đang khuỵu xuống , mắt nhìn Tấn Tuyên không chớp. Anh khẽ cười, trả tiền để Tấn Tuyên đưa họ đi.
Vu Tiệp và Tấn Tuyên cưỡi một con lạc đà hai bướu rồi chầm chậm tiến vào thành cổ.
Khi quần thể kiến trúc mỗi lúc một gần, Vu Tiệp kêu lên nho nhỏ "Tấn Tuyên, nhìn kìa, đẹp quá!".
Khi đến nơi, Vu Tiệp và Tấn Tuyên sốt ruột nhảy xuống, nắm tay nhau chạy vào thành cổ. Những cây cột đá rất to, cổng lớn tráng lệ khiến hai người cảm thán không ngớt, họ đều thích xem tạp chí ĐỊA LÝ QUỐC GIA nên không hề xa lạ với thành cổ Tadmor. Nó được xây dựng vào thế kỉ thứ nhất, ở giữa đại điện và đàn tế theo phong cách La Mã, chủ yếu có điện đường Baal, thành phố ngàn cột, Khải Hoàn Môn cổ kịch trường, phố dài, đài chữ thập hợp thành. Điều khiến người ta thán phục nhất phải kể đến hệ thống cung cấp nước tinh xảo trong thành cổ, đường dẫn nước do những cột đá tạo nên, mỗi một đoạn là một đầu lớn, một đầu nhỏ nối liền nhau, dẫn nước sạch từ sa mạc vào.
Hơn nữa thời cổ, Tadmor đã từng là trạm dừng quan trọng trên hành trình buôn bán, con tường tơ lụa từ Trung Quốc đi qua Tadmor và Hims đến Địa Trung Hải.
Những cảnh tượng trước đây chỉ được xem trong tranh ảnh nay đã hiện ra trước mắt khiến Vu Tiệp sung sướng đến độ không nói nên lời. Tấn Tuyên ngắm cô xúc động khẽ chạm vào những cây cột đá lớn thì không kìm được ôm cô vào lòng, Vu Tiệp kích động ngẩng lên "Tấn Tuyên, em vui quá, cám ơn anh, cám ơn anh". Rồi cô sung sướng ôm chặt lấy cổ anh.
Tấn Tuyên ôm chặt lấy cô, khẽ nói "Anh biết em luôn muốn đi ngắm di chỉ Babylon, nhưng Irad loạn quá, anh đành đưa em đến đây cảm nhận vương quốc Ashur cùng tồn tại với Babylon".
Vu Tiệp cảm động ngẩng lên, nhìn Tấn Tuyên chăm chú, anh vẫn còn nhớ, nhớ hết, lúc nhỏ cô cứ đòi đi Babylon, khi ấy Tấn Tuyên đã trịnh trọng hứa với cô rằng, khi lớn lên nhất định sẽ đưa cô đi.
Vu Tiệp cảm động muốn khóc, giấc mơ khi xưa giờ đã thàn