y, cũng không muốn sự nhung nhớ anh lại dùng để tính kế với một người." (các bạn thấy tội anh HT ko, mình thích HT hơn ĐLN đó, có ai giống mình ko nhỉ?)
Chuyển biến Sáu giớ chiều hôm đó, trước cuộc hẹn của Lâm Cẩm Sắt với Trần Cảnh Hoa nửa giờ, Lâm Cẩm Sắt khéo léo nhẹ nhàng đeo túi xách lên vai, bước vào phòng họp tư nhân cao cấp.
Nghe nói nơi này công tác giữ bí mật riêng tư của khách hàng làm rất tốt, cho dù là FBI của Mỹ cũng không tốt đến như vậy.
Tốt lắm, tuy rằng địa điểm và thời gian đều do Trần Cảnh Hoa hẹn, nhưng Lâm Cẩm Sắt cảm thấy rất vừa lòng. Bình thường cô thường tan ca lúc 5 giờ rưỡi chiều, cho nên cô có thời gian thoải mái đi tới cuộc hẹn.
Khi cô tìm được vị trí đã đặt trước đó, đã thấy Trần Cảnh Hoa đã ngồi đợi ở đó rồi.
Một bộ váy bằng tơ lụa màu xám dài quá đầu gối, trong tay cầm một chiếc kính râm có thể che khuất hơn nửa khuôn mặt cô ta, ngón tay xinh đẹp không tự giác xoắn lại.
Thấy Lâm Cẩm Sắt tới, cô ta đứng lên nghênh đón nở nụ cười "Lâm luật sư cô tới rồi." Nụ cười kia không còn nhìn thấy sự kiêu ngạo như trước đây nữa, giống như một loại hoa nào đó không biết tên nhẹ nhàng ôn nhu, khiến cho Lâm Cẩm Sắt không khỏi nhớ tới cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy ảnh chụp của cô ta.
Có lẽ nụ cười ấy quá đơn thuần, thanh lệ... khiến cho trong tiềm thức cô luôn cho rằng cô ta tuyệt đối không thể là hung thủ, cho nên mới quyết định trực tiếp giải quyết vụ án khiến cô hối hận không kịp này.
Lúc này mới nhớ tới một câu nói...
Không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Âm thầm thở dài, Lâm Cẩm Sắt ngồi xuống đối diện với cô ta, thản nhiên cười, "Trần tiểu thư chắc đợi lâu rồi."
"Không sao, là tôi đến sớm."
Lâm Cẩm Sắt lại cười, không có tâm tình tiếp tục những lời dối trá khách sáo này, đem túi xách đặt lên mặt bàn, lấy một chiếc laptop ra, sau khi tìm được tư thế thoải mái, hai chân cô bắt chwos vào nhau, khẽ nói, "Trần tiểu thư, cô nói đi, tôi đang chăm chú lắng nghe."
Trần Cảnh Hoa hơi bất an chuyển dịch cơ thể, ngón tay xoắn vào nhau tới mức tái nhợt, cô ta liếc mắt Lâm Cẩm Sắt nhìn một cái, lập tức lại rũ mắt xuống, nói, "Nhan nói, cô nhất định có thể giúp tôi, cho nên tôi tin cô" ngữ tốc của cô ta dần dần nhanh hơn, ánh mắt lại nâng lên, trói chặt Lâm Cẩm Sắt trong đó, "Lâm luật sư, tôi có thể tin cô phải không?"
Lâm Cẩm Sắt nhất thời mềm lòng, cảm thấy suy nghĩ đó thật không đúng, tiểu ngôi sao vẫn là nhìn mặt mũi tên họ Đường kia mới "miễn cưỡng" "tin cô" ?
Nhưng vẻ mặt cô vẫn không đổi sắc, mỉm cười, cố gắng làm cho ánh mắt của mình thật trấn an mà trầm ổn, "Xin Trần tiểu thư cứ tin tưởng vào sự rèn luyện hàng ngày cùng năng lực công việc của tôi."
Trần Cảnh Hoa gật đầu với cô, hình như cảm thấy khát nước, vội vàng nhấc cốc nước đá lên uống một ngụm, mím môi, giọng nói bị đè thấp, chậm rãi nói, "Là như vậy..."
...
... ...
Hơn 20 giờ sau.
Cửa một cơ quan nào đó, một cô gái mặc váy tơ lụa màu xám vội vàng bước ra, đeo kính râm, khiến cho người ta không thể thấy rõ khuôn mặt cô ta.
Chiếc xe chở cô gái đeo kính râm kia đi rồi, chưa tới 15 phút sau, lại có một cô gái xinh đẹp với nụ cười tự tin, ánh mắt suy nghĩ sâu xa đi ra.
Hôm nay tòa án cao cấp của thành phố B có chút khác với ngày thường.
Tòa án thành phố B ngày thường yên tĩnh im lặng có thừa hôm nay lại có vẻ náo nhiệt kì lạ.
Ngoài cổng tòa án toàn là đầu người, đèn flash chớp lia lịa khiến người ta hoa mắt, không dưới một trăm phóng viên đã đứng chờ ở đây từ rất sớm, không ngừng chụp ảnh, các phóng viên điên cuồng chen chúc, gắt gao vây quanh mục tiêu, micro cật lực bị giơ về phía trước!
"Lâm luật sư, cô có thể nói lý do tại sao lại tiếp nhận vụ án này không?"
"Trần Cảnh Hoa nay bị công ty môi giới Thịnh Thế kiện vì sát hại người đại diện La Thông, cô thấy việc này thế nào? Vì sao Thịnh Thế..."
"... Lâm luật sư cô cảm thấy phần thắng ở phiên tòa này nhiều chứ..."
Vì trước đó đã đoán được cảnh tượng này sẽ xảy ra cho nên Lâm Cẩm Sắt đã sớm mượn Đường Lưu Nhan vài người vệ sĩ có vẻ ngoài dọa người để mở đường cho mình.
Đó là quyết định sáng suốt tới cỡ nào chứ.
Xem ra cô là luật sư biện hộ của Trần Cảnh Hoa đã lan ra khắp thành phố B rồi .
Lâm Cẩm Sắt lắc đầu thở dài, cảm thấy chỉ có một ý nghĩ trong đầu...
Phiên tòa lần này, nhất định phải thắng!
Gật đầu thật mạnh, cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu, bước chân kiên định bước vào trong tòa án.
Bởi vì đối tượng có vẻ đặc biệt, cho nên thẩm phán của phiên tòa lần này lựa chọn phương thức công khai. Ghế ngồi quan sát phiên tòa đã chật cứng người ngồi, trừ cái đó, bên dưới những hàng ghế kia còn có rất nhiều phóng viên chụp ảnh.
10 giờ sáng, thẩm phán cùng những công chức có nhiệm vụ tiến vào, không khí yên lặng mà căng thẳng bắt đầu tràn ngập khắp nơi trong tòa án.
Đầu tiên là luật sư bên nguyên trần thuật lại lí do khởi tố bị cáo.
Sau đó là thời gian của luật sư biện hộ bên bị cáo.
Lâm Cẩm Sắt nhắm mắt, khi mở mắt ra trước mắt đã tràn ngập ánh sáng ngang ngược và sắc bén
Trong phiên tòa, cô chính là nữ vương.
Nhanh chóng sửa sang lại ý nghĩ trong đầu, ngữ điệu vững vàng không nhanh không chậm mở miệng:
"Kính thưa chánh án, thẩm phán, tôi là luật sư được bị cáo – tiểu thư Trần Cảnh Hoa ủy thác, lấy thân phận luật sư biện hộ tham gia phiên tòa hôm nay... Đầu tiên tôi gửi lời sẻ chia sâu sắc tới thân nhân của người bị hại La Thông... Sau khi tiếp nhận lời ủy thác của bị cáo Trần Cảnh Hoa, tôi đã tìm hiểu rất nhiều tư liệu của vụ án, cũng tiến hành công tác điều tra vụ án, nay tôi có thể nói đã nắm được toàn bộ chân tướng của vụ việc này... Căn cứ những điều luật liên quan, lời biện hộ của tôi như sau..."
Trong toàn bộ tòa án chỉ nghe thấy giọng nói bình tĩnh tự tin của cô.
Dừng một chút, nhìn bốn phía xung quanh, ngữ điệu cô bắt đầu hơi to lên, "... Căn cứ theo luận cứ trên đây, tôi kết luận tiểu thư Trần Cảnh Hoa không phải hung thủ sát hại La Thông, cho nên, tôi khẩn cầu chánh án và thẩm phán theo đúng nguyên tắc điều tra lại vụ án này."
Lời nói vừa kết thúc, quan toà cùng bồi thẩm đoàn bắt đầu thảo luận.
Trần Cảnh Hoa đứng ở vị trí bị cáo, cúi đầu xuống, dáng hình điềm đạm đáng yêu.
La thành ngồi ở vị trí nguyên cáo, mấy ngày không gặp, hắn nhìn qua già đi rất nhiều.
Lúc này hắn đang chăm chú nhìn thẳng vào Lâm Cẩm Sắt, sắc mặt lạnh lẽo, một lúc lâu sau, khóe miệng đột nhiên gợi lên một nụ cười quỷ dị.
Chỉ thấy luật sư bên nguyên đột nhiên đứng lên, bắt đầu nói: "Quan toà, cho phép tôi đưa ra chứng cứ chứng minh Trần Cảnh Hoa chính là hung thủ, còn Lâm Cẩm Sắt- Lâm luật có ý đồ che dấu chứng cứ Trần Cảnh Hoa phạm tội và sự thật của vụ án."
Thân bại danh liệt Chỉ thấy luật sư bên nguyên đột nhiên đứng lên, bắt đầu nói: "Quan toà, cho phép tôi đưa ra chứng cứ chứng minh Trần Cảnh Hoa chính là hung thủ, còn Lâm Cẩm Sắt- Lâm luật có ý đồ che dấu chứng cứ Trần Cảnh Hoa phạm tội và sự thật của vụ án."
Tất cả mọi người đều ồ lên một tiếng.
Tiếng xì xèo ngày càng to hơn.
Với thông tin vô cùng mẫn cảm này, phóng viên hưng phấn bắt đầu giơ máy lên chụp ảnh.
Trần Cảnh Hoa rất nhanh ngẩng đầu, trong ánh mắt hiện lên một tia khủng hoảng không ổn định.
Lâm Cẩm Sắt chỉ cảm thấy trong lòng lộp bộp trầm xuống, sự sợ hãi không rõ ràng và ý cười quỷ bí nơi khóe miệng La Thành cùng ở trong đầu cô không ngừng bay bay.
Loại này cảm giác có thể bức người đến điên cuồng đạt tới đỉnh khi luật sư bên nguyên khéo léo đưa ra một chiếc máy ghi âm!
Chủ tọa phiên tòa cầm chiếc búa nhỏ trong tay đập mạnh lên bàn: "Yên lặng!" Sau đó gật đầu với luật sư bên nguyên, chỉ thấy luật sư bên nguyên đem máy ghi âm đặt lên bàn, ấn nút...
Máy ghi âm sàn sạt vận chuyển âm thanh vang vọng trong phiên tòa .
Một lát, từ trong loa truyền ra tiếng nói rất rõ ràng...
Sắc mặt Lâm Cẩm Sắt phút chốc trở nên tái nhợt!
... "Lâm luật sư, tôi có thể tin cô phải không?"
... " Xin Trần tiểu thư cứ tin tưởng vào sự rèn luyện hàng ngày cùng năng lực công việc của tôi."
... "Là như vậy... Lâm tiểu thư cô cũng biết, tôi mới bước vào làng giải trí không lâu, La Thông là người đại diện đầu tiên của tôi, nửa năm trước, ở một bữa tiệc, hắn bị hạ thuốc trong rượu của tôi... Sau đó tôi mang thai, những tôi lại không muốn sinh con...tôi mới 20 tuổi! Cuộc đời của tôi không thể bị hắn làm hỏng như vậy... Ngày đó, tôi gạt hắn vụng trộm đi nạo thai, sau khi về nhà mới phát hiện hắn đang ở trong căn hộ của tôi...cô biết không Lâm tiểu thư, thế mà hắn lại cường bạo tôi! Hắn biết cơ thể tôi sau khi phá thai căn bản không thể còn như trước vậy mà hắn lại cường bạo tôi! Tôi thật sự không phải cố ý muốn giết hắn ... tôi cũng không hiểu tại sao... Tôi chỉ đẩy hắn ra nhưng gáy hắn lại đập vào mép giường... Sau đó chính tôi lái xe đem kéo hắn vào căn hộ của hắn... Lâm tiểu thư, tôi thật sự không phải cố ý muốn giết hắn..."
Trần Cảnh Hoa thân thể cứng ngắc, đem ánh mắt tàn nhẫn thù hận quét về phía Lâm Cẩm Sắt, dường như không có cách nào tiếp nhận sự đảo ngược tình thế này, thân hình lịm dần, mắt dần khép lại cứ như vậy mà hôn mê bất tỉnh.
Trong phiên tòa vừa có tiếng kêu sợ hãi, vừa có tiếng kêu vui sướng trào phúng khi ngườ ta gặp họa, có cả tiếng thảo luận chẳng kiêng nể, có tiếng "đát đát" đánh bàn phím của phóng viên rất nhanh ghi lại. Tựa như bùa chú đòi mạng.
Trường hợp này một chút cũng không khống chế được.
Lâm Cẩm Sắt có thể cảm giác được mọi ánh mắt ở đây đều đang dò xét cô!
Cô nhẹ nhàng mím môi dưới.
Máy ghi âm tiếp tục hoạt động, chậm rãi truyền đến một giọng nữ tao nhã bình tĩnh quen thuộc, giống như còn có một tiếng cười khẽ:
"Trần tiểu thư không nên kích động, thả lỏng một chút, bây giờ chúng ta nên nói đến chuyện làm thế nào mới có thể thắng được phiên tòa lần này..."
"Lúc trước báo cáo phá thai cùng giấy chứng nhận ADN, trên phần họ tên của báo cáo phá thai tôi đã hành động ... đổi thành một phụ nữ trẻ cùng ngày nhập viện với cô tuổi cũng xấp xỉ bằng cô nhưng bây giờ người phụ nữ kia đã tử vong bởi vì xuất huyết quá nhiều, đồng thời tên người mẹ trong giấy chứng nhận ADN tôi cũng đã thay đổi rồi..."
Đủ rồi.
Máy ghi âm dừng lại.
Tách tách, tiếng đèn flash bắt đầu không ngừng lóe ra sau lưng cô.
Giọng nói của chủ tọa uy nghiêm mà bức người, "Lâm luật sư, cô có phủ nhận bằng chứng của luật sư bên nguyên đưa ra không? Mời cô đạo đức lương tri của người luật sư đưa ra câu trả lời."
Lâm Cẩm Sắt không lên tiếng trả lời, đầu óc cô hiện tại vô cùng hỗn loạn.
Rốt cuộc là ai?
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Rốt cuộc tại sao lại xảy ra vấn đề? !
Cô cũng không biết phải làm gì bây giờ, cô không có năng lực đoán trước tương lai ... đoạn ghi âm giết người này cô trở tay không kịp!
La Thành từ đâu mà có được nó?
... Hay là, ngay từ đầu, bọn họ đã xây dựng một kế hoạch tuyệt hảo để đánh gục cô?
Cô nâng mắt ở tìm tòi bốn xung quanh, ngay cả chính cô cũng không biết mình đang tìm cái gì!