Đó là đứa bé hắn và Tang Đồng dựng dục nên, muốn hắn làm thế nào giao phó với Tang Đồng đây!
Hàn Tả Tả khuôn met trắng bệch, muốn mở miệng lại bị Tô Vĩ ngăn cản.
Lui lại trên hành lang, Lạc Hưởng Ngôn giọng nói đứt quãng vang lên: “Trước xin tận lực bảo đảm người mẹ an toàn khỏe mạnh, còn lại…… Có thể bảo vệ, xin hãy tận sức!”
Bác sĩ không nói thêm gì nữa, xoay người đi vào phòng giải phẫu.
Lạc Hưởng Ngôn không nhúc nhích dựa vào vách tường, thời gian nhanh chóng trôi qua, rồi lại giống như ngưng trệ lại.
Không bao lâu, cửa phòng giải phẫu lần nữa mở ra, một vài bác sĩ đi ra nói: “Đại khái không có việc gì, thai nhi không thể giữ được…… Thật xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức!”
Lạc Hưởng Ngôn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng trống rỗng khó chịu, cùng y tá phía sau đưa Tang Đồng vào phòng bệnh.
Hàn Tả Tả chịu đựng sự đau đơn, lúc này bất kỳ lời an ủi nào cũng đều vô dụng, nhẹ nói: “Nhị gia, anh hãy ở với Tang Đồng, tôi về lấy ít đồ dùng hàng ngày của cậu ấy tới đây.”
Lạc Hưởng Ngôn giống như không nghe thấy, ngồi bên giường bệnh nhẹ nhàng nắm tay Tang Đồng, bởi vì đang truyền dịch, tay Tang Đồng lạnh lẽo dị thường.
Hàn Tả Tả nhẹ giọng thở dài, cùng Tô Vĩ cùng nhau rời đi.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ. Lạc Hưởng Ngôn hôn một cái lên ngón tay cô, khẽ thì thầm: “Thật xin lỗi……”
Nếu không phải hắn đã tới chậm, làm sao sẽ phát sinh loại chuyện như vậy?
Đã mang thai hơn một tháng, hắn thế nhưng không phát giác gì.
Nếu không phải do hắn sơ ý lơ là, nhất thời sơ sót, làm sao sẽ làm hại Tang Đồng nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, như thế nào lại để cho đứa bé của bọn họ chết non sơm như vậy!
Hàn Tả Tả rất nhanh cầm bao lớn bao nhỏ trở lại, ý bảo Lạc Hưởng Ngôn cùng mình ra ngoài.
Lạc Hưởng Ngôn đã bình tĩnh lại.
Hàn Tả Tả nhìn thấy chỉ trong một thời gian rất ngắn Lạc Hưởng Ngôn đã tiều tụy đi rất nhiều, trong lòng xúc động không thôi.
“Tang Đồng luôn hòa thuận, cùng với đoàn làm phim quan hệ cũng không tệ, cô ấy vừa mới trở lại làm việc, cũng không liên quan đến vấn đề xung đột lợi ích……”
Lạc Hưởng Ngôn giương mắt, trong mắt tia rét lạnh bén nhọn giống như lưỡi dao, lông mày nhíu lại lạnh lùng.
“Tôi sẽ tra rõ!”
Hàn Tả Tả hơi yên tâm, chỉ sợ Lạc Hưởng Ngôn nhất thời mê muội, xem nhẹ nguy hiểm trước mắt, để cho kẻ địch ẩn núp trong bóng tối thừa cơ hội ra tay tiếp.
“Còn lại hãy yên tâm, chuyện tối nay, bảo đảm sẽ không có bất cứ tin đồn nào truyền ra ngoài!”
Lạc Hưởng Ngôn ngồi ở bên giường cả đêm không chợp mắt.
Trời sáng, có bác sĩ đi tới kiểm tra phòng.
Lạc Hưởng Ngôn cùng thầy thuốc phía sau, đóng cửa phòng bệnh hỏi: “Thân thể của cô ấy không có gì đáng ngại chứ?”
Bác sĩ an ủi: “Hiện tại xem ra tất cả đều hồi phục tốt…… Nhưng là sử dụng LSD sẽ xuất hiện một loại hiện tượng đặc biệt, cũng chính là chứng ‘nhớ lại’. Đã từng dùng qua LSD, nếu như không sử dụng nữa, số thuốc lắng lại bên trong thận sau một thời gian sẽ bị đào thải ra ngoài, đồng thời một ít lại tiến vào tế bào não, sau đó mới ở trong tế bào sinh ra phản ứng dây chuyền. Cho nên tình huống bệnh nhân cụ thể như thế nào, còn phải đợi cô ấy tỉnh lại làm kiểm tra…… Một số người sau khi dừng thuốc cũng sẽ để lại di chứng ảo giác trước đó, đến lúc đó hy vọng anh có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Lạc Hưởng Ngôn thành khẩn nói cám ơn, nói tiếp: “Xin bác sĩ trước hết hãy che giấu bệnh tình, không cần nói cho vợ tôi chuyện cô ấy mang thai…… Tôi lo lắng cô ấy không tiếp nhận nổi, đợi đến thời cơ thích hợp, tôi sẽ nói cho cô ấy biết đứa bé không còn……”
Vị bác sĩ kia hiểu rõ gật đầu: “Yên tâm đi, theo như tình hình bây giờ, bệnh nhân chưa từng hít thuốc phiện, mặc dù lần đầu hít với một lượng lớn, nhưng thể chất của cô ấy không tệ, lại được mọi người đưa tới kịp thời, đoán chừng di chứng sau này của cô ấy sẽ không quá nghiêm trọng.”
“Cám ơn!” Lạc Hưởng Ngôn thoáng yên tâm, sau khi tiễn chân các bác sĩ liền trở lại phòng bệnh.
Tang Đồng vẫn chưa tỉnh, thân thể sau khi đẻ non rất suy yếu, vẻ mặt an tĩnh nằm trên giường bệnh, chỉ một đêm ngắn ngủn, liền gầy đi rất nhiều, sắc mặt vàng vọt, đáy mắt thâm quầng một mảnh.
Lạc Hưởng Ngôn sao còn có tâm tư đi quản chuyện khác, toàn bộ thể xác và tinh thần đều đặt vào Tang Đồng, chỉ gọi một cú điện thoại cho Lạc phu, đem mọi chuyện nói sơ qua với bà, để Lạc phu toàn quyền giải quyết.
Giao mọi chuyện cho mẹ mình, Lạc Hưởng Ngôn tuyệt đối yên tâm, liền tiếp tục một tấc cũng không rời bồi ở bên cạnh Tang Đồng.
Hơn hai giờ chiều, sân bay người tới người đi, loa phát thanh liên tục thông báo lộ trình chuyến bay.
Lương Nguyên nhìn lại chốc lát, khuôn mặt cô đơn: “Đi thôi!”
Người xếp hàng tiến vào cũng không nhiều, rất nhanh đã tới lượt bọn họ.
Lương Nguyên vừa định tiến lên, đột nhiên xông lên mấy người cảnh sát, đem hắn ngăn lại.
Lương Tiểu Nghệ sắc mặt bỗng dưng biến đổi.
Lương Nguyên không hiểu hỏi: “Đồng chí cảnh sát, xin hỏi xảy ra chuyện gì?”
Người dẫn đầu lễ phép chào nói: “Thật xin lỗi, Lương Tiểu Nghệ bị tình nghi giết cùng buôn lậu thuốc phiện, mời đi theo chúng tôi đến đồn cảnh sát một chuyến hỗ trợ điều tra!”
Lương Nguyên cảm thấy buồn cười, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Lương Tiểu Nghệ, lại phát hiện sắc mặt cô ta rất bình tĩnh, trong ánh mắt đầy vẻ điên cuồng.
Lương Nguyên trong lòng trầm xuống, khó khăn hỏi: “Là….. em sao?”
Lương Nguyên không đầu không đuôi hỏi, Lương Tiểu Nghệ ngầm hiểu, chậm rãi nở nụ cười, cười đến rực rỡ như vậy, giống như một đứa bé đang đợi được khen thưởng, thoải mái ung dung nói: “Anh, hiện tại anh có thể an tâm, tất cả những người tổn thương anh đều không được chết tử tế…… Người nào làm anh đau khổ, em cũng sẽ không để cho họ tốt hơn!”
Lương Nguyên đầu óc ong một tiếng, giống như chiếc pháo bị đốt nổ tung trước mặt mình.
“Em đã làm cái gì?”
Lương Nguyên không dám nghĩ tới, van xin nhìn Lương Tiểu Nghệ, vẻ mặt lo sợ nghi hoặc bất an.
Cảnh sát cách một tiếng còng tay Lương Tiểu Nghệ, cười lạnh nói: “Lần này vừa đúng lúc, hiềm nghi ngược lại được khẳng định chắc chắn!”