Không biết có phải là bị phong cách lãng mạn nước F làm ảnh hưởng hay không, Lạc Hưởng Ngôn nhiệt tình làm cho Tang Đồng có chút không chịu nổi, toàn thân vô lực nằm ở đó, mặc cho Lạc Hưởng Ngôn kích tình đại phát mà đem cô lăn tới lăn lui, loay hoay làm ra các loại tư thế mắc cỡ vô cùng.
Tang Đồng ở trên máy bay đã bị Lạc Hưởng Ngôn quấn quýt làm chuyện này, dọc theo đường đi cũng không cách nào nghỉ ngơi, sáng sớm hôm nay liền rời giường hóa trang, phỏng vấn, chụp hình, tham dự khai mạc liên hoan điện ảnh…… Tang Đồng mệt đến ngất ngư. Đến sau nửa đêm, cũng không biết là lần thứ mấy cao triều, Tang Đồng rốt cuộc không nhịn được mê man thiếp đi.
Sáng sớm, trời mới vừa tờ mờ sáng, Tang Đồng đột nhiên tỉnh giấc.
Có lẽ là đổi chỗ ngủ nên không được ngon giấc, hiện tại vừa tỉnh, cô cũng không còn cảm thấy buồn ngủ nữa.
Tang Đồng nhẹ nhàng cử động, chỉ cảm thấy xương cốt cả người như bị tháo ra một lượt, chua xót đau đớn vô cùng. Càng làm cho người ta không thể nhịn được là…..hung khí gây án của đồ ngựa đực Lạc Hưởng Ngôn còn nửa mềm nửa cứng rắn chôn ở trong cơ thể cô.
Tang Đồng trừng mắt nhìn gương mặt an tỉnh trước mắt, Lạc Hưởng Ngôn lúc thanh tỉnh vừa hạ lưu lại hay làm dáng, không có mấy phần nghiêm chỉnh, không nghĩ tới lúc ngủ, ngược lại ngây thơ vô tội như đứa bé.
Lạc Hưởng Ngôn càng có bộ dáng vô ưu vô tự ngủ ngon như vậy, Tang Đồng trong lòng lửa bốc càng cao.
Đêm qua lăn qua lăn lại quá trớn, ngay cả Lạc Hưởng Ngôn tinh lực tràn đầy về sau cũng có chút không chịu nổi, rút vài tờ khăn giấy lau qua loa cho hai người liền cùng nhau ngủ thiếp đi, ga giường nhiều nếp nhăn ướt nhẹp vò thành một cục, toàn thân cũng đặc sánh, khó chịu muốn chết.
Tang Đồng dù sao cũng ngủ không được, liền lặng lẽ đứng dậy, chân vừa chạm đất, dưới thân liền chảy ra một cỗ ấm áp.
Cúi đầu mắng một câu, Tang Đồng liên tục không ngừng kẹp chặt hai chân, nhếch nhác chạy vào phòng tắm.
Thong thả xả nước nóng tắm, mệt mỏi trên người cuối cùng cũng biến mất một chút.
Tang Đồng lau sạch nước đổi áo choàng tắm, soi gương sửa lại tóc một chút, đột nhiên nhìn thấy dao cạo râu đặt trên bồn rửa mặt.
Tang Đồng tròng mắt xoay động, hắc hắc cười lên.
Lạc Hưởng Ngôn giấc ngủ rất sâu, Tang Đồng cười lạnh một tiếng, thêm rất nhiều tinh dầu trợ giúp giấc ngủ, rón rén vén chăn lên, quả nhiên, Lạc Hưởng Ngôn thân thể trần truồng, tứ chi mở lớn ngủ hết sức hào phóng.
Tang Đồng vắt khăn ấm đặt lên giữa hai chân Lạc Hưởng Ngôn, chờ đám lông rậm rạp màu đen ướt mềm một chút, liền đem kem cạo râu thoa lên phía trên, nhất thời nhìn đến một đám bọt màu trắng chen chúc giữa hai chân, Tang Đồng nghĩ nghĩ một chút, vô cùng hí hửng lấy ra điện thoại di động chụp tách tách.
Lạc Hưởng Ngôn tựa như con heo lười rầm rì một tiếng, nghiêng đầu một cái, lại im lặng ngủ tiếp.
Tang Đồng vỗ vỗ ngực, xém chút nữa bị dọa sợ kêu ra tiếng, nhìn xem thời gian không sai biệt lắm, liền dùng nước ấm đem đám bọt cạo lông rửa sạch.
Ưmh, hiệu quả không tệ!
Tang Đồng cầm dao cạo, một tay nắm bảo bối của Nhị gia, đem đám lông còn dư lại cạo sạch không còn một mống.
Vốn là tượng trưng nam tính vô cùng hấp dẫn trở lại nên cực kỳ sạch sẽ, trơn bóng hết sức tức cười, sau khi cạo sạch bộ lông còn lại màu hồng, ** ngủ say khéo léo cúi đầu, Tang Đồng trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác kỳ quái lại phức tạp.
Giống như đang làm thịt một con gà trơn mềm trắng noãn……
Bất quá có câu nói “phượng hoàng rụng lông không bằng gà”, không biết con gà bị cạo lông này tỉnh lại sẽ như thế nào?
Tang Đồng vội vàng lắc đầu một cái, đuổi đi ý niệm kỳ quái trong đầu, vừa chậc chậc tấm tắc khen ngợi, vừa giơ điện thoại di động tay nắm nam căn chụp đủ góc độ.
Lạc Hưởng Ngôn ngủ một giấc thật ngon, trong giấc mộng Tang Đồng vô cùng nhu thuận, quỳ gối giữa hai chân mình, hai tay nắm lấy tiểu đệ uy mãnh cường hãn, đưa ra đầu lưỡi mềm nhẵn mềm mại, trước như vậy như vậy, lại như vậy như vậy…… Lạc Hưởng Ngôn cười tỉnh.
Sắc trời sáng choang, Tang Đồng ăn mặc chỉnh tề ngồi ở trước bàn cơm, vừa xem chương trình liên hoan điện ảnh tối hôm qua, vừa ăn điểm tâm sáng.
Lạc Hưởng Ngôn chống đầu lên, tạo dáng cười chào hỏi: “Bà xã, sớm ah!”
Tang Đồng sắc mặt cổ quái nhìn hắn một chút, chần chờ trả lời: “Sớm?”
Lạc Hưởng Ngôn cho là cô còn đang tức giận chuyện ngày hôm qua, cũng không chút để ý, một cước đá cho văng chiếc chăn trên người ra, không chút nào xấu hổ thân thể trần trụi, bình bình thản thản xuống giường.
Lạc Hưởng Ngôn như mọi khi vậy, sau khi rời giường liền vào phòng tắm, vừa mới đi hai bước đột nhiên cảm thấy không thích hợp, phía dưới lành lạnh không bình thường, trong lúc đi lại cảm giác ít đi cái gì, cảm giác kỳ quái khó hiểu lại hơi buông buốt……
Lạc Hưởng Ngôn một cúi đầu, nghẹn họng nhìn trân trối vào vùng rậm rạp vẫn làm mình kiêu ngạo rậm rạp trong một đêm biến mất không còn một mống.
Này này này…… Lửa nóng đốt qua cũng không hoang tàn như vậy đi!
Lạc Hưởng Ngôn đột nhiên cảm thấy trước mắt đều biến thành màu đen, ước chừng đứng hình mấy phút đồng hồ, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không đổi sắc nhìn về phía Tang Đồng: “Em làm?”
Tang Đồng hai tay nâng cằm, ưu nhã mỉm cười, trầm bỗng du dương mở miệng: “Ông xã yêu dấu, cùng nhau hưởng thụ toàn ~ thân ~ nhẵn ~ nhụi ~”