cuộc sống, chẳng lẽ Lương Tiểu Nghệ thì hiểu sao? Đừng nói chuyện, nghe em nói! Lương Nguyên, không sợ chịu khổ, hai bàn tay trắng, có thể làm lại từ đầu, một chút xíu cố gắng……”
Tang Đồng ánh mắt dần dần kiên định xuống, giọng nói bình tĩnh lại lộ ra quyết tuyệt: “Nhưng là, nếu như rời đi, tất cả sẽ mất hết. Ngày khác nếu lại gặp, chỉ giống như trông thấy một người xa lạ. Từ đó về sau, cả hai không còn quan hệ!”
Lương Nguyên chợt ngẩng đầu lên, cặp mắt đỏ bừng, giống như bị vây khốn buộc đến đường cùng, đè nén quát um lên: “Không nên ép anh!”
“Là em đang ép!”
“Tại sao? Tại sao em không thể hiểu?” Lương Nguyên nặng nề nện một cú trên tường, kích động lại tuyệt vọng nói, “Rốt cuộc em có yêu anh hay không! Em có biết hay không, cảm giác sợ hãi khi không có gì là như thế nào! Nếu quả thật có yêu, tại sao không thể đợi hai năm, tại sao phải khiến sự nghiệp bị hủy trong chốc lát?”
Tang Đồng lắc đầu một cái, khống chế không được nước mắt của mình, âm thanh run rẩy nói: “Yêu, Lương Nguyên, nhưng đây không thể trở thành lý do vô điều kiện lui bước. Em mệt mỏi rồi, không muốn một lần lại một lần thất vọng! Nếu nói không biết, vậy coi như không gì là được, Lương Nguyên, hi vọng sau khi có được tất cả anh sẽ không hối hận, chúc anh tiền đồ rực rỡ!”
Tang Đồng nhẹ nhàng lau nước mắt, sửa lại làn váy một chút, từng bước một rời đi.
Thái độ này quá quyết tuyệt, khiến đáy lòng Lương Nguyên đột nhiên sinh ra khủng hoảng không thể tiếp tục vãn hồi.
Lương Nguyên thanh âm run rẩy, hướng về phía bóng lưng tuyệt vọng của cô cất tiếng buồn bã giữ lại: “Đừng đi, Đồng Đồng……”
Tang Đồng dừng lại bước chân, lại như cũ không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: “Không đi, vậy anh cũng đừng đi?”
Lương Nguyên trầm mặc.
Tang Đồng khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo tuyệt vọng nói không ra cùng…… thất vọng chán nản.
Tang Đồng vừa rời đi, trên hành lang trống rỗng chỉ còn lại một mình Lương Nguyên.
Lạc Hưởng Ngôn chậm rãi từ cua quẹo đi ra, có chút thương hại nhìn Lương Nguyên thất hồn lạc phách.
Ánh mắt kia hoàn toàn chọc giận Lương Nguyên.
Lạc Hưởng Ngôn đối với địch ý của hắn hoàn toàn không để trong lòng, thong thả ung dung để ý ống tay áo, không nhanh không chậm mở miệng nói: “Nếu bỏ qua, như vậy bắt đầu từ bây giờ, Tang Đồng sẽ do tôi toàn quyền tiếp nhận!”
Lương Nguyên giận không kềm được hừ nói: “Dựa vào cái gì!”
Lạc Hưởng Ngôn khoa trương nhíu lông mày, cố làm ra vẻ trầm tư, đáp lời: “Đại khái bằng việc sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng cô ấy? Hoặc là…… Có thể dễ dàng giúp cô ấy giải quyết tất cả phiền não?”
Lương Nguyên sắc mặt đen xuống: “Nằm mơ!”
Lạc Hưởng Ngôn bĩu môi, buông tay bày tỏ không có một chút áp lực: “Là ai đang nằm mơ…… Lập tức sẽ biết!”
Lương Nguyên không hiểu những lời này có ý gì, lại bị cái vẻ cao cao tại thượng kiêu căng ngạo mạn của Lạc Hưởng Ngôn đâm vào trong lòng đau xót.
“Đồng Đồng sẽ không chọn anh!”
“Chỉ là thông báo một tiếng, bắt đầu từ bây giờ, cô ấy là cô ấy, không phải đang trưng cầu ý kiến a Lương tiên sinh…… Về phần cô ấy có thể lựa chọn hay không, đó là chuyện của hai chúng tôi!”
Lạc Hưởng Ngôn ý vị không rõ khẽ cười một tiếng, hướng đại sảnh đi tới.
“A, đúng rồi!” Lạc Hưởng Ngôn đột nhiên quay đầu lại, tà khí mà cười nói, “Buổi lễ trao giải sau khi chấm dứt, không ngại lặng lẽ đi theo phía sau Đường Vũ Lâm, nói không chừng có thể xem được màn kịch hay!”
Lạc Hưởng Ngôn mới vừa ngồi xuống, buổi lễ trao giải đã bắt đầu.
Tang Đồng không yên lòng nhìn màn ảnh lớn trên sân khấu, phần đầu không mấy quan trọng, vài danh mục giải thưởng được trao tặng, rốt cuộc cũng đến trọng tâm chính rồi.
Trên màn hình lớn xuất hiện vài lượt hình ảnh các nam diễn viên, cuối cùng hình ảnh dừng lại, Lương Nguyên nhãn thần kiên nghị chăm chú mà nhìn lên phía trước, trong tay cầm súng hình tượng người đàn ông rắn rỏi.
Bất tri bất giác, Lương Nguyên đã chuyển hình thành công, thoát khỏi hình ảnh diễn viên dựa vào gương mặt thần tượng, trở thành một diễn viên với khả năng diễn xuất xuất sắc.
Năm nay không có đối thủ cạnh tranh quá mạnh mẽ, giải thưởng giành cho vai nam chính xuất sắc nhất hoàn toàn xứng đáng rơi vào tay Lương Nguyên.