ương, như vậy lời đồn cũng không công tự phá rồi!”
Tang Đồng lắc đầu một cái: “Không có đơn giản như vậy, nói không chừng liên lụy đến Lương Nguyên…… Hơn nữa, có lẽ sẽ bị cắn ngược một cái, nói chúng ta vu hãm Lương Nguyên. Hiện tại mọi người đều cảm thấy lo lắng, Lương Nguyên anh ấy…… Sẽ không đồng ý!”
Hàn Tả Tả trầm mặc, hừ lạnh nói: “Đây là anh ta nợ cậu, ban đầu nếu không phải là đạp lên cậu thăng vị, anh ta cũng sẽ không có được địa vị hôm nay! Cậu thấy khó mở miệng, tớ đi nói!”
Tang Đồng vội vàng lôi kéo Hàn Tả Tả, nhỏ giọng cầu khẩn: “Không cần, Tả Tả…… Tớ nghĩ kỹ rồi, tớ, tớ không thích hợp ở trong làng giải trí…… Cậu hãy nghe tớ nói, tớ thật sự suy nghĩ thật lâu, không phải nhất thời xúc động! Tả Tả, tớ đối với rất nhiều thứ đều quá chú tâm, tớ quá dễ dàng bị người khác cảm động, hơn nữa lại không chịu nổi bị người thích tớ phản bội, tớ không phân rõ phải trái trắng đen, không phân rõ đâu là thật, đâu là giả!”
Tang Đồng liên tục cười khổ: “Coi như lần này tớ may mắn tránh khỏi thì như thế nào? Chỉ cần tớ còn ở lại trong cái vòng này một ngày, sẽ phải thời thời khắc khắc đề phòng người khác ám toán…… Tớ mệt mỏi rồi, năm năm qua, tớ hưởng thụ quá nhiều tư vị được người ủng hộ, leo lên được vị trí cao như vậy, hiện tại mới có thể vấp ngã thê thảm như vậy……”
Hàn Tả Tả cau mày, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Cậu thật nghĩ kỹ?”
Tang Đồng hít sâu một hơi, chậm chạp lại kiên định gật đầu một cái.
“Cậu bỏ được ánh hào quang trên sân khấu sao? Cậu bỏ được nhiều năm cố gắng như vậy một chút xíu nữa là thắng lợi huy hoàng sao?”
Tang Đồng cúi đầu: “Nói không có một chút lưu luyến là giả…… Nhưng là, tớ không thể để cho những thứ này phá hủy cuộc sống tương lai của tớ, tớ muốn cùng người minh yêu yên lặng sống qua ngày, quang minh chính đại dắt tay nhau ở trước mặt mọi người, không hề lại đông trốn tây nấp, không hề lại giống như vụng trộm lâu ngày mới có thể gặp mặt một lần.”
Hàn Tả Tả nhẹ giọng hỏi: “Cậu nghĩ như vậy, Lương Nguyên thì sao? Anh ta đồng ý cùng cậu an tĩnh sống qua ngày sao? Nếu như…… Cậu cái gì cũng không có, anh ta còn có thể ở chung một chỗ với cậu sao?”
Hàn Tả Tả không có nói rõ, nhưng Tang Đồng trong lòng rất rõ ràng. Lương Nguyên đang lúc sự nghiệp lên như mặt trời ban trưa, đến giai đoạn mấu chốt, có thể thành công hay không đều đặt ở hai năm này.
Làm nhân vật của công chúng, có rất nhiều lúc thân bất do kỷ, Lương Nguyên mặc kệ ký hợp đồng với công ty giải trí nào, bọn họ cũng sẽ không vui lòng thấy Lương Nguyên có bạn gái.
Dù sao, thần tượng độc thân mới còn có mị lực, cũng càng có khả năng hấp dẫn fan hâm mộ nữ.
Tang Đồng trầm mặc, thật lâu mới nhỏ giọng nói: “Tớ, tớ…… Không biết, nhưng là, tớ muốn thử nhìn một chút……”
“Dù là bỏ ra tất cả?”
Tang Đồng nghiêm túc nhìn về phía Hàn Tả Tả: “Tớ tin tưởng lâu như vậy, không có lý do cứ như vậy buông tha, tớ không muốn bỏ qua lưu lại tiếc nuối, tớ nguyện ý lần nữa tin tưởng anh ấy!”
Hàn Tả Tả cười lạnh: “Cậu đã suy nghĩ kỹ, tớ không còn gì để nói! Chỉ là…… Cậu xác định lúc này rút lui khỏi?”
Tang Đồng bây giờ đối với cái vòng này hoàn toàn tâm ý nguội lạnh, vô lực khoát tay áo: “Thôi, nếu không thì phải làm thế nào đây……”
Hàn Tả Tả trầm ngâm chốc lát: “Coi như rút lui, cũng không thể lưu lại tiếng xấu…… Tớ sẽ cố hết sức giúp cho cô rồi đi không khó coi như vậy.”
Tang Đồng vô tri vô giác tự giam mình ở trong căn hộ, mỗi ngày hướng về phía điện thoại ngẩn người. Rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề đem ánh sáng hoàn toàn che kín, trong phòng tối đen như mực, yên tĩnh đáng sợ.
Đã qua ba ngày, Lương Nguyên nhưng mà một chút tin tức cũng không có.
Theo thời gian từng chút một trôi qua, lòng của Tang Đồng, cũng càng ngày càng trầm xuống.
Lạc Hưởng Ngôn nhận được tin tức nội bộ, nói Mia muốn buông tay Tang Đồng, quyết định thật nhanh lấy danh nghĩa của Vinh Hiển tuyên bố : Tang Đồng là một nghệ sĩ hiếm có, là một ca sĩ vô cùng tài hoa, Vinh Hiển sẽ lấy thành ý chân thành tha thiết mời Tang Đồng về đầu quân.
Mà dưới sự dẫn dắt của Vinh Hiển, khắp giới văn hóa truyền thông cũng bắn tiếng, nguyện lấy giá cao ký hợp đồng với Tang Đồng.
Các hãng truyền thông lớn lại bắt đầu rối rít suy đoán, có phải đường làm quan của Tang Đồng cuối cùng cũng chấm dứt hay không.
Ở dưới sự an bài của Lạc Hưởng Ngôn, một chút bài báo đã bắt đầu chuyển hướng, dùng câu chữ mơ hồ chỉ ra sự thật câu chuyện đầy điểm nghi vấn này.
Lạc Hưởng Ngôn mặt lạnh mở ra cửa, chuyện đầu tiên làm chính là đem rèm cửa sổ lôi xuống.
Ánh sáng chiếu vào khiến Tang Đồng không tự chủ hí mắt, buồn bã ỉu xìu hỏi: “Anh tới làm gì?”
Lạc Hưởng Ngôn mở cửa sổ ra, nới lỏng cà vạt một chút nói: “Cô định uất ức như vậy trốn tránh cả đời sao?”
Tang Đồng cau mày: “Mắc mớ gì tới anh?”
Lạc Hưởng Ngôn hừ lạnh: “Cô cũng chỉ có chút tiền đồ này thôi ả! Chỉ là một người đàn ông mà thôi, đã khiến cho cô ảo não chạy trối chết! Tang Đồng, cô bày ra bộ dạng nửa sống nửa chết như vậy cho ai nhìn? Cô càng nhụt chí, thì người khác càng vui vẻ! Cô sẽ trở thành trò cười cô biết không? Cô cho rằng như cô vậy có thể để cho Lương Nguyên yêu cô hơn? Cô tự hỏi bản thân một chút, cô đang tự giày vò mình, rốt cuộc là vì cái gì? Cô bất quá chỉ là muốn cho hắn đối với cô áy náy mà thôi!”
Lạc Hưởng Ngôn ép sát một bước, nắm bả vai của cô không cho phép cô trốn tránh: “Cô cho rằng cô có thể dựa vào sự đồng tình của Lương Nguyên thì có thể cùng hắn qua cả đời sao?”
Tang Đồng huyệt thái dương giật giật đau đớn, trong đầu ông ông không ngừng vang vọng nhừng lời Lạc Hưởng Ngôn vừa nói.
Lạc Hưởng Ngôn cường ngạnh ra lệnh: “Nhanh thay quần áo, cùng tôi ra ngoài!”
Tang Đồng lạnh lùng cự tuyệt: “Tôi không đi, tôi không muốn đi đâu cả!”
Lạc Hưởng Ngôn ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào cô, sau đó chậm rãi mở miệng, giọng điệu mang theo chua ngoa cùng khinh bỉ vô cùng.
“Vô số người yêu thích ca hậu lại là một người mềm yếu hèn nhát!”
Lạc Hưởng Ngôn cặp mắt lạnh lùng, một phát đem cô kéo qua: “Cô chính là một người nhát gan!”
“Tôi không phải ——” Tang Đồng bị nói trúng nỗi đau trong lòng, lầm bầm nói, “Tôi không phải……”
Lạc Hưởng Ngôn cười lạnh: “Không phải, vậy thì chứng minh cho người khác nhìn xem! Cô coi như không vì mình tính toán, cũng không quản chết sống của chị em tốt của cô sao? Cô cứ như vậy nghẹn khuất cả đời, chẳng lẽ còn muốn lôi kéo Hàn Tả Tả cùng cô hay sao!”
Tang Đồng đột nhiên cả kinh: “ Tả Tả thế nào?”
“Ít nói nhảm, thời gian không còn kịp rồi, mau thay quần áo!”
Lạc Hưởng Ngôn mở ra tủ quần áo của cô, chọn một bộ váy dài tơ tằm màu hồng, cổ áo thiết kế rất thấp, cơ hồ cả mảng lưng đều lộ ra ngoài, xinh đẹp hấp dẫn cực kỳ.
Lạc Hưởng Ngôn ném quần áo cho cô, sau đó liền xoay người đi ra ngoài đợi.
Chiếc váy này là sau khi cô đạt được danh hiệu ca hậu một nhà thiết kế nổi tiếng tự mình thiết kế cho cô, cô vẫn ngại nó quá bại lộ, cho nên chưa bao giờ mặc qua,
Tang Đồng thay xong quần áo đi ra, Lạc Hưởng Ngôn nhìn chằm chằm cô, đột nhiên nhìn đi chỗ khác kịch liệt thở dốc trong chốc lát, giọng nói cổ quái nói: “Đi thôi!”
Tang Đồng không biết phải đi nơi nào, mặc cho Lạc Hưởng Ngôn lái xe chở cô đi.
Lạc Hưởng Ngôn dừng xe xong, Tang Đồng lập tức phát hiện ở sảnh đèn đuốc sáng trưng tất cả đều là ký giả, nghệ sĩ, thất kinh nắm lấy cánh tay hắn hỏi: “Tại sao tới nơi này? Đi mau, mau lái xe……”
Lạc Hưởng Ngôn trở tay bắt được cô: “Bình tĩnh! Có tôi ở đây, đừng sợ!”
Tang Đồng đôi mắt tràn đầy khẩn cầu.
Lạc Hưởng Ngôn dằn lòng: “Tang Đồng, cô hãy nghe cho kỹ, người khác càng chờ mong cười nhạo cô, cô lại càng phải tươi cười thật xinh đẹp! Hiện tại cùng tôi xuống xe, nhớ, cô không có sai, hãy thẳng thắn hùng hồn đáp lễ những người đó!”
Tang Đồng dần dần bình tĩnh lại, Lạc Hưởng Ngôn nắm tay của cô truyền cho cô dũng khí và sức mạnh lớn lao.
Việc đã đến nước này, Tang Đồng hít sâu một hơi đẩy cửa xuống xe. Cô cảm thấy một khắc cô xuất hiện kia, thế giới giống như trong nháy mắt an tĩnh, không biết vì sao a, đột nhiên cũng không khẩn trương.
Vô số bàn luận xôn xao giống như đợt sóng mãnh liệt xông về phía cô. Lạc Hưởng Ngôn vững vàng nắm tay cô, cường ngạnh giống như tảng đá vững chắc, lại làm cho cô dần dần bình ổn hô hấp.
Đèn flash điên cuồng lóe lên, Tang Đồng hướng về phía micro tự nhiên thanh thản mỉm cười, đôi vai mạnh mẽ kiên cường, sống lưng thẳng tắp xinh đẹp, cằm ngẩng lên thật cao, lãnh diễm không gì sánh được.