m rãi mài mòn, thở hổn hển cười trêu nói: “Như thế nào, ông xã cho cưng làm hoa, có đẹp hay không?”
Tang Đồng nửa ngày mới phản ứng được, mắc cỡ toàn thân dâng lên màu hồng đẹp mắt, nức nức nở nở không thốt nên lời.
Lạc Hưởng Ngôn rốt cuộc có thể sung sướng hả hê mà ra vào rồi, eo ếch dùng toàn bộ sức mạnh, từ trên xuống dưới từng lần một xỏ xuyên qua.
“Nói, có đẹp hay không?”
Tang Đồng bị một lực thực mạnh hung hăng thúc vào nơi sâu nhất, khóc sụt sùi nói: “Đẹp……”
Lạc Hưởng Ngôn đối với việc cô nghe lời rất hài lòng, rất nhanh kích thích nói: “Còn có thể đẹp hơn, chờ ông xã giúp cưng tưới nước xong, càng thêm kiều diễm ướt át rồi……”
Tang Đồng bị buộc nghe những lời khó nghe kia của hắn, cuối cùng cũng tự mình chiêm nghiệm được lưu manh thật đáng sợ.
Lạc Hưởng Ngôn vui sướng hành hạ Tang Đồng, siết chặt đến nỗi thắt lưng cô xanh tím một mảnh, hung hăng va chạm phát ra âm thanh “bành bạch” vang lên bên tai không dứt.
Đột nhiên tiếng chuông vang chói tai lên, Tang Đồng thật sâu thở dốc một hơi, giãy giụa nói: “Điện thoại di động của em……”
Lạc Hưởng Ngôn bất mãn nhéo nhẹ trước ngực cô một chút, nhưng mà tốc độ một chút cũng không giảm tiếp tục ra vào, hung tợn nói: “Lúc này em còn muốn quan tâm đến thứ khác, xem ra ông xã không đủ cố gắng rồi nha!”
Nói xong, Lạc Hưởng Ngôn hung hăng hôn môi của cô, sức nặng toàn thân đè ở trên người cô, hung hăng chống đỡ cô luật động.
Tang Đồng một trận co quắp, bụng kịch liệt co rúc lại, liều mạng xoắn chặt cây gậy nóng bỏng trong cơ thể.
Lạc Hưởng Ngôn sung sướng đến toàn thân lỗ chân lông đều nở ra, con người đen xoay động, cười gian nói: “Em muốn nhận, tốt, anh sẽ để cho em nhận!”
Nói qua Lạc Hưởng Ngôn duỗi cánh tay dài đang rảnh rang, đủ với đến chiếc điện thoại đang vang lên không ngừng kia, liếc màn hình một cái, lập tức đen mặt.
Tang Đồng cảm thấy hắn có cái gì đó không đúng, miễn cưỡng ngẩng đầu lên hỏi: “Là của ai?”
Lạc Hưởng Ngôn cười lạnh, ấn tay ngay nút trả lời, sau đó đem điện thoại di động đặt ở bên tai Tang Đồng.
“Này, Đồng Đồng……”
Thanh âm quen thuộc của Lương Nguyên mang theo chút lo lắng, lại làm cho Tang Đồng khẩn trương hô hấp cứng lại.
Lạc Hưởng Ngôn đột nhiên khẽ mỉm cười, chậm rãi rút ra dục vọng của mình, dưới ánh mắt hoảng sợ của Tang Đồng lần nữa hung hăng thẳng tiến.
Tang Đồng dùng hết hơi sức toàn thân mới đè xuống tiếng thét chói tai sắp vọt ra cổ họng, khống chế thanh âm run rẩy nói: “Có… có chuyện gì?”
Lương Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nói: “Đồng Đồng, sáng hôm nay chuyện Tiểu Nghệ tìm em anh đã đã biết, thật xin lỗi, anh không có trông nôm tốt em ấy, nếu như em ấy mang tới phiền toái cho em, anh nhận lỗi với em……”
Lạc Hưởng Ngôn động tác càng thêm mãnh liệt, giống như là đang đóng cọc, từng cái hoàn toàn nhắm ngay chỗ trí mạng mà đánh tới.
“A…… Ừ, ừ……”
Tang Đồng cắn môi, cố gắng khống chế tiếng rên rĩ của mình, nhưng tiếng thở dốc nặng nề cũng không cách nào khống chế bình thường trở lại được.
“Này này, Đồng Đồng, em đang nghe sao?”
Tang Đồng khóc không ra nước mắt, bị bức đến nỗi khóe mắt rịn ra nước mắt, thanh âm run run nói: “Nghe, nghe……”
Lạc Hưởng Ngôn không có ý tốt sử dụng cái tay đang rảnh rang kia, sờ tới địa phương hai người chặt chẽ kết hợp, tìm được viên trân châu nhạy cảm, hung hăng xoa nắn.
“A —— không cần!”
Tang Đồng bất ngờ không kịp phòng bị kêu ra tiếng, ngay sau đó bụng co rút phập phồng phập phồng, nơi bị xâm chiếm cũng đột nhiên tràn ra dòng chảy ướt át.
Lương Nguyên khẩn trương hỏi: “Đồng Đồng, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Tang Đồng cắn chặt hàm răng, không dám mở miệng, chỉ sợ vừa mở miệng chính là tiếng rên rĩ khó khăn khắc chế.
Lạc Hưởng Ngôn đè thấp thân thể, chống lại cặp mắt của Tang Đồng, tà tà cười một tiếng, miệng làm ra khẩu hình khi phát âm: “Nói a!”
Lương Nguyên vẫn còn ở đầu bên kia điện thoại lo lắng hỏi thăm: “Đồng Đồng, em rốt cuộc thế nào? Nói chuyện đi……”
Tang Đồng hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng há mồm: “Ừ, tôi, tôi…… A —— tôi không có, không có việc gì! Lương, Lương…… Nguyên, anh cúp trước đi, tôi, tôi…… Ừ…… Tôi lát nữa sẽ liên lạc lại với anh…… A!”
Lạc Hưởng Ngôn cười lạnh một tiếng, còn nói lát nữa sẽ liên lạc lại cho hắn ta!
Lão tử hiện tại liền “liên lạc” mi!
Lạc Hưởng Ngôn cố ý tiến xuất thật nhanh, mỗi một lần đụng chạm đều phát ra tiếng động “bành bạch” vang dội, Tang Đồng nghe được trong lòng sợ run.
Lương Nguyên nghi ngờ hỏi: “Em bị ốm hả? Sao lại thở gấp lợi hại thế kia?”
Tang Đồng trên trán tất cả đều là mồ hôi, tóc dính vào bên mặt, quả thật nghĩ đấm chết cái tên được voi đòi tiên này!
“Tôi, tôi rất khỏe…… Anh trước…… Ừ, cúp đi, ừ…… A…… Tôi, tôi đang bận……”
Lương Nguyên đột nhiên trầm mặc, không thể tin trừng lớn mắt, cà lăm nói: “Em, em đang……”
Tang Đồng nhìn Lạc Hưởng Ngôn bộ dáng tiểu nhân đắc chí, hận đến cắn răng nghiến lợi, nhắm lại mắt, bất chấp tất cả, hướng về phía điện thoại di động giận dữ hét lên: “Không sai! Bà chị đây, đang, làm, tình! Thức thời anh liền nhanh cúp máy đi!”
Lương Nguyên mặt đỏ tới mang tai, luống cuống tay chân cúp điện thoại.
Tang Đồng hung tợn nhìn chằm chằm Lạc Hưởng Ngôn, bụng dưới cố gắng co rúc lại, hận không thể xoắn đứt “nghiệt căn” đang gây sóng gió này.
Lạc Hưởng Ngôn bị cô dùng lực như vậy, tầng tầng lớp lớp da thịt ấm áp, giống như vô số cái miệng nhỏ nhắn đang liều mạng mút vào, rốt cuộc cũng nhịn không được nữa, sau mấy lần xâm nhập, hung hăng chống đỡ ở nơi sâu nhất, phun trào ra.