Tang Đồng vừa nhìn thấy ánh mắt này của cô ta trong lòng liền nghi ngờ, cùng Hàn Tả Tả lặng lẽ liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau thở dài, không thể làm gì khác hơn nhìn Lương Tiểu Nghệ ở đối diện đi tới.
Không biết Lương Tiểu Nghệ là đi có chút gấp, hay là quá khẩn trương,khẽ thở hổn hển nói: “Tang Đồng, tôi, tôi cầu xin cô… bỏ qua cho anh trai tôi.”
Tang Đồng sửng sôt, ngẩng đầu nhìn về phía mấy ký giả kia, phát hiện bọn họ đã bắt đầu hưng phấn hướng bên này tụ tập lại.
Tang Đồng còn chưa kịp mở miệng, Hàn Tả Tả đã không khách khí nói đến: “Lương Tiểu Nghệ, cô bây giờ muốn diễn vở kịch nào nữa đây?”
Lương Tiểu Nghệ giống như không nghe thấy. chỉ nhìn Tang Đồng chằm chằm, thanh âm cư nhiên không nén được run rẩy, nhẹ giọng khẩn cầu: “Tang Đồng, là tôi có lỗi với cô, tất cả đều là tôi làm, cô muốn trả thù thì nhằm vào tôi, đừng …đối phó anh trai tôi! Bộ phim này kết thúc, chúng tôi trở về nước Mỹ, văn phòng của Lương Nguyên tuyệt đối sẽ không làm cản trở cô, cầu xin cô buông tay… Lương Nguyên anh ấy. thật rất đau lòng…”
Hàn Tả Tả cười lạnh: “Cô và những ký giả kia thông đồng? Cô lại muốn hãm hại Tang Đồng?”
Lương Tiểu Nghệ ngẩn người: “cái gì ký giả…”
Tang Đồng không nhịn được cắt ngang cô ta: “Lương Tiểu Nghệ cô diễn xong chưa, tôi đã cùng Lương Nguyên nói rất rõ ràng, tôi và anh ta vĩnh viễn không thể nào, để cho anh ta hoàn toàn chết tâm! Cô còn không hài lòng sao? Hiện tại lại chạy tới, bày ra bộ dáng uất ức nén giận như vậy cho ai xem? Tôi đã nói rồi, cô nếu lại chọc tôi, cũng đừng trách tôi không khách khí.”
Lương Tiểu nghệ tức giận bất bình nói: “Thì ra là cô, cô rốt cuộc nói cái gì khiến anh tôi khổ sở như vậy…. Tang Đòng, cô coi như là đã gả vào Lạc gia, cuộc sống hiện tại mỹ mãn, tại sao còn phải đối với Lương Nguyên đuổi cùng giết tuyệt như vậy. tại sao còn phải trả thù anh ấy?”
Đuổi cùng giết tuyệt? tang Đồng cảm thấy cô tả quả thật vô lý, mắt thấy ký giả hào hứng hướng nơi này lại gần, phiền lòng nói: “Cô thật không thể nói lý, mau tránh ra giùm!”
Lương Tiểu Nghệ giận tái mặt,từng chữ từng câu hỏi: “Cô là không muốn bỏ qua cho anh ấy?”
Tang Đồng chỉ có cảm giác một ngày vui vet của mình đều bị Lương Tiểu Nghệ phá hư sạch sẽ không còn một chút.
“tôi không biết cô đang nói gì, Lương Tiểu Nghệ, cô không phải muốn ở trước mặt mọi người mất hết mặt mũi chứ?”
Lương Tiểu Nghệ trong lòng hận ý không nhịn được nữa, thì hận làm cho cô ta mất hết lý trí, bỗng dưng giơ cánh tay lên, hung hăng tát Tanh Đồng một cái.
Tang Đồng cả kinh lui về sau hai bước, cổ tay Lương Tiểu Nghệ bị Hàn Tả Tả kịp thời bắt được, sau đó hung hăng đẩy cô ta ra. Ký giả vừa nhìn thấy có kịch hay, lập tức hô hào xông tới, kích động cầm máy chụp hình chụp không ngừng.
“xin hỏi Lương tiểu thư cùng Lạc phu nhân có mâu thuẫn gì?”
“Lạc phu nhân, không biết có phải do mâu thuẫn với Lương tiểu thư lúc còn làm việc ở Mia hay không?”
“Anh trai Lương tiểu thu Lương Nguyên đang cùng Lạc phu nhân hợp tác, có phải bởi vì trong quá trình hợp tác sinh ra mâu thuẫn gì, cho nên Lương tiểu thư mới có thể ra tay với cô?”
“Lạc phu nhâ…”
Hàn Tả Tả từ trên cao nhìn xuống Lương Tiểu Nghệ đang uể oải trên mặt đất, đối với việc cô ta luôn tỏ ra dáng vè nhu nhược vô tội cực kỳ khinh bỉ, cười lạnh trả lời: “có cái gì kỳ quái chứ. Người đàn bà độc ác trong ngoài không đồng nhất này từ đầu chí cuối đầu do ghen tỵ với Tang Đồng, không chỉ có vào mấy năm trước vu hãm Tang Đồng cùng ân sư Dương Húc Văn có quan hệ mờ ám, còn ghen tức việc Tang Đồng nhận được vòng nguyệt quế ảnh hậu, cố ý bôi xấu Tang Đồng! các người có vấn đề gì, không ngại hỏi vị Lương tiều thư này vài câu, cô ta chuyện gì cũng biết hết.”
Lương Tiểu Nghệ hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn ký giả chặt chẽ vây quanh mình, một trong số đó còn lộ ra khuôn mặt phấn khởi khiến cho cô ta sinh lòng sợ hãi, ôm đầu kêu ta: “Không phải tôi, không phải vậy, đừng tới đây…”
Hàn Tả Tả từ trước tới giờ đều không sợ chọc phá gây chuyện, cô nói lời này không thể nghi ngờ là một đạo sấm sét, trong nháy mắt châm ngòi những ký giả thích hóng chuyện kia.
Cho nên ký giả quên Tang Đồng còn bên cạnh, rối rít đem ống kinh nhắm ngay Lương Tiểu Nghệ, đèn flash chớp tắt không ngừng, máy ghi âm cùng micro cũng đưa tới trước mặt của Lương Tiều Nghệ.
Lương Tiểu Nghệ tinh thần hoảng hốt co ro, ôm hai chân của mình, chôn đầu trong gối, đáng thương bất lực không ngừng lắc đầu mà nói: “Không phải vậy, đừng tới đây, van cầu các người bỏ qua cho tôi.”
Hàn Tả Tả nhân cơ hội lôi kéo Tang Đồng: “Chạy mau1”
Tang Đồng bị cô kéo chạy mấy bước, quay đầu lại tìm hiểu, có chút không yên lòng: “Lương Tiểu Nghệ sẽ không có chuyện gì chứ? Cậu xem cô ta thần sắc có chút không đúng…”
Hàn Tả Tả sải bước hất ra đám ký giả kia, thật vất vả mới đánh trả lại Lương Tiểu Nghệ một đòn, trong lòng đang hả hê, nghe vậy cười lạnh liên tục nói: “Cô ta có thể xảy ra chuyện gì, nhiều lắm là trong lòng vặn vẹo quá nên điên mất, cùng chúng ta không có quan hệ. lại nói tai họa do trời, cô ta rất giỏi giả bộ, cậu yên tâm đi, đi mau!”
Tang Đồng bị náo loạn như vậy, cũng mất hứng thú đi xem phim, ăn cơm trưa xong liền quay về nhà rồi.
Buồn bã ỉu xìu vào cửa, mới vừa đi hai bước, Tang Đồng đột nhiên dừng lại, mặt mày hớn hở.
“Lạ Đà, đi ra!”
Lạc Hưởng Ngôn cười lớn từ phía sau cửa bước ra, dùng sức ôm lấy Tang Đồng hôn một cái, cười hỏi: “làm sao em biết anh đã trở về?”
Tang Đồng hừ hừ hai tiếng, hả hê đắc ý nói: “em vừa vào nhà đã nghe đến mùi hôi thối đặc trưng trên người anh rồi.”
Tang Đồng không sợ hãi chút nào, nhún vai một cái nói: “Trừ Lạc Nhị gia anh ra, có người nào có hương khí trời sinh như thế!”
Tang Đồng níu lấy da mặt của hắn kéo ra ngoài hỏi: “không phải nói ngày mai mới trở lại ư, thế nào hiện tại đã trở về rồi?”
Lạc Hưởng Ngôn mặt suy sụp đáng thương nói: “bà xã à, anh nhớ em muốn chết nha, liền nhanh chóng trở về. như thế nào có phải rất nhớ anh hay không?”
Tang Đồng cười hì hì hôn hắn một cái: “không nhớ!”
Lạc Hưởng Ngôn hừ một tiếng, ôm cô đi về phía phòng ngủ: “wow, nghẹn chết lão tử rồi, bộ phim chết tiệt kia cuối cùng cũng hoàn thành. Lại nghẹn thêm vài đêm nữa, tinh dịch của lão tử đây cũng kết thành khối tới nơi rồi.”
Tác giả có lời muốn nói: Lạc Nhị gia uất ức hề hề ôm người cọ: “lão bà lão bà, lão công lâu như vậy không có phát tiết, tinh dịch cũng đặc kết sắp thành khối rồi”
Tang Đồng một cước đá văng hắn, cười xấu xa nói: “Kết thành khối à nha? Vừa đúng lúc em giúp anh khơi thông…”
Lạc Nhị gia hoảng sợ che **, nhìn Tang Tiểu Đồng từ dưới cái gối nhảy ra đạo ống tiêu ống chích, nước muốn sinh lý,