Cô vẫn đang do dự, đấu tranh, còn anh không nhịn được nữa.
“Liệu Diệu Trăn, cái đêm hồi hồn, có phải em đã làm chuyện xấu với anh không?”, anh hỏi cô, bắt cô phải “hồi phục” trí nhớ.
Một tháng trước không “đối phó” với cô là vì sức khỏe cô chưa ổn, anh kìm nén. Nhưng giờ đây anh không dễ dàng bị qua mặt nữa.
Chuyện… xấu?
Mắt cô đảo đảo không ngừng.
Vào giấc mơ của anh, cùng anh làm một trận xxoo tuyệt vời, lừa lấy đồng tử tinh của anh, có coi là chuyện xấu không?
“Liệu Diệu Trăn, em có thể giải thích cho anh đêm đó rốt cuộc là sao không?”, anh hỏi tới cùng.
Hừ, giải thích rõ cho anh! Ăn xong chùi mép, giả vờ mất trí là muốn bỏ chạy hả?
Mà cô thì rất yếu ớt, rất kém cỏi, bị anh ép hỏi thì nói dối trắng trợn, chết cũng không thừa nhận chuyện xấu xa đó, “Em chẳng nhớ gì cả…”
Cô chưa nói dứt câu, anh đã giữ chặt đầu cô, một nụ hôn mang ý trừng phạt cứ thế ập tới.
Thực ra anh không có kỹ thuật hôn gì cả, nụ hôn trước đó cũng là môi ép chặt môi, ra sức mút mát mà thôi. Nụ hôn này cũng chẳng khá hơn. So với anh, kinh nghiệm bị hôn của Diệu Diệu tốt hơn rất nhiều.
Nhưng tuy anh ngang ngược như vậy, lại hôn cô đến mức mắt cô mơ màng, hai chân nhũn ra. Không cầm lòng được, cô đưa tay ôm lấy anh.
Vốn chỉ là trừng phạt, ai ngờ cô lại đón nhận như thế.
Thế là, mất kiểm soát, mất khống chế, liên tục…
Đốm lửa bắn tung tóe. Cơ thể trẻ trung hừng hực khi mất kiểm soát, càng mãnh liệt, điên cuồng.
Anh túm lấy cô, đặt nằm xuống sofa.
Đàn ông, không thể khiêu khích. Đặc biệt là dạng đàn ông xem rất nhiều phim A như anh.
Bốn tháng trước, trên bộ sofa này, anh và cô đã rất chăm chỉ nghiên cứu phim A mà. Thậm chí cô còn tò mò hỏi, nam nữ chính, hai cơ thể, làm sao có thể quấn chặt lấy nhau như thế? Giờ đây nghĩ lại, như còn nóng bừng hơn nuốt xuống cả hộp thuốc xuân dược.
Anh siết chặt vòng tay, toàn thân cô nóng hực. Cô đã từng tuổi này, đương nhiên là biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Thuận theo anh?
Không được!
Thuận theo anh?
Không được!
Thuận… thuận theo anh đi…
Nhưng mới yêu nhau chưa lâu, đã dễ dàng cho anh như thế, sau này liệu anh có xem thường cô? Dù sao trước đây, lúc nào anh cũng cho là cô tùy tiện, cứ như có thể lên giường với bất kỳ người đàn ông nào vậy.
Khó xử quá, phân vân quá.
Anh cởi áo ra, đồng thời cũng cởi luôn áo ngủ của cô.
Cô trần nửa thân trên khiến anh đờ đẫn.
Cơ thể quá đẹp.
Tuy quá gầy, cách biệt rất lớn với vóc dáng mềm mại, có đường cong tuyệt vời trong mơ.
Kéo đôi tay cô đang xấu hổ muốn che lại, bàn tay anh khóa chặt tay cô. Anh cúi xuống, hôn lên người cô. Chỉ là lần này, nơi anh hôn là nụ hoa trước ngực cô.
Anh chưa từng nghĩ rằng, có ngày anh lại làm động tác kích thích này với một người phụ nữ. Nhưng từ hôn đến cắn rồi mút, anh hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, chỉ làm theo dục vọng của mình.
Đều do cô nàng này dạy hư anh, cho anh xem bao nhiêu là phim A!
“Đừng… đừng…”, trong quá trình yêu đương, chưa từng có người nào đến được bước này với cô, người Diệu Diệu mềm nhũn, phát ra âm thanh như từ chối lại như van nài.
Khó chịu quá…
Nhưng vì sao, bên dưới cũng có một luồng nước nóng đang trào ra ngoài?
Xấu hổ quá…
Anh mặc kệ, anh kích động dùng một tay ôm lấy hông cô, truyền dục vọng của mình sang cô. Hôm nay anh không nhịn được nữa.
Diệu Diệu mở to mắt, lén nuốt nước bọt, bắt đầu sợ hãi.
Đừng, đừng, đừng! Trong lòng cô vừa khiếp sợ vừa kích động.
Thuận? Không thuận? Thuận? Không thuận? Cô vẫn đang đau khổ tranh đấu.
Bên dưới mát lạnh, trong khi không hay biết, cô đã bị cởi sạch. Còn anh cũng thế.
Bên dưới lại nóng hực, cô càng hoảng sợ.
Anh quá mạnh, thứ đó nóng đến nhức nhối, càng khiến cô sợ hãi.
Vất vả một lúc, anh thở gấp, rướn người, lại thúc mạnh vào cô. Cũng may chưa tìm đúng vị trí.
“Bạch Lập Nhân, đừng… đừng mà…”, cô sợ, thật sự rất sợ.
Hai chân đang run lẩy bẩy.
Họ… có thể lên giường không? Anh… có thể dịu dàng hơn không?
Nhưng người đàn ông đến cả cổ họng cũng đang nóng tới không phát ra tiếng kia, hoàn toàn không có kinh nghiệm, chỉ có nóng bỏng và khao khát.
Anh mặc kệ, anh gắng sức tách đùi cô ra.
Đang lúc lửa nóng hừng hực, cảm xúc dâng lên cao trào, bỗng nghe “tách” một tiếng rất nhỏ.
Thật sự, rất nhỏ. Không biết vọng ra từ đâu.
Sau đó… “vật phẩm” ấy của anh như bóng bay bị xì hơi, nhanh chóng mềm rũ.
Anh… không lên nổi!
Bạch Lập Nhân đần mặt, mãi rất lâu.
Thấy lâu không có động tĩnh, Diệu Diệu vội vơ quần áo rơi trên sàn, miễn cưỡng che lấy tấm thân.
“Anh?”, nhanh thế ư? Xong rồi? Họ làm xong rồi?
Nhưng vì sao không hề thấy đau?
Cô có cảm giác vật đó của anh đã đụng chạm cô, nhưng không thấy đau chút nào.
Rốt cuộc là sao?
Bạch Lập Nhân thẫn thờ đến mức mắt không thể nào chớp lấy một cái.
Anh anh… anh không được???
Giữ thân như ngọc hai mươi tám năm, lúc sắp bước chân qua cửa lại nhận ra, hóa ra bản thân không được?
Anh cứ ngỡ lần trước chỉ là một sự trùng hợp mất mặt ngẫu nhiên mà thôi. Nhưng…
Rõ ràng lần đầu của anh và cô là được mà? Nhưng trong lòng lại có một giọng nói rất nhỏ đang cười giễu: Đồ ngốc, đó là xuân mộng, có hiểu không…
“Bạch Lập Nhân, anh sao vậy?”, Diệu Diệu giật mình, vì sắc mặt anh tái nhợt.
Bị shock vì chuyện gì chăng?
Ban nãy? Lờ mờ hiểu ra, Diệu Diệu cũng tái mặt, lẽ nào, lẽ nào…
Số phận đã định rằng mọi bạn trai của cô đều không được? Cuộc đời cô không thể nào có “tình dục”?
Bạch Lập Nhân cầm quần áo, cũng che bộ phận quan trọng nhất, đờ đẫn đứng lên.
Là người đàn ông, anh không chịu nổi cú shock này.
“Anh không được? Lại không được…”, anh không ngừng lẩm bẩm.
Cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến anh không thể nào xem như chưa có gì xảy ra.