-Nếu như tổng giám đốc không chê, sau này đề án bên Gia Thái có gì không phù hợp, tôi có thể hỗ trợ không điều kiện, chỉ có điều….- cô khẽ nhếch môi: -Hiện giờ tôi sức khỏe hơi kém, thực sự không thể đảm đương được trọng trách này. Vì vậy đành phải phụ sự kì vọng của ngài rồi!
Tôn Bồi Đông nhìn Hi Hiểu, lông mày vẫn nhíu chặt lại. Khoảng một phút sau ông mới lên tiếng: -Lần này cô đã quyết tâm rồi?
-Vâng ạ!
-Giờ cô có thai mấy tháng rồi?
-Năm tháng ạ!
-Ok! Tôi cho cô nghỉ đẻ một năm….- dường như vừa đưa ra một quyết định quan trọng, Tôn Bồi Đông thở nặng nhọc: -Nhan Hi Hiểu, vì tôi coi cô là trụ cột của công ty nên mới phá lệ như vậy đấy. Một năm sau, tôi hi vọng có thể nhìn thấy cô ở công ty này!
Hi Hiểu không ngờ Tôn Bồi Đông lại rộng lượng và thoải mái đến vậy. Hồi lâu sau cô mới định thần lại, khẽ nhoẻn miệng cười: -Vâng ạ!- cô chủ động đưa tay ra trước mặt Tôn Bồi Đông: -Tổng giám đốc, vậy hẹn ngài sang năm!
Có thể khiến cho Tôn Bồi Đông đưa ra một quyết định như thế này thật chẳng phải dễ dàng gì. Hi Hiểu tươi cười trở lại bàn làm việc, cảm thấy mọi chuyện đúng là do tạo hóa sắp đặt. Chỉ hai tháng trước cô còn bị Trụ Dương đá ra khỏi cửa, thế mà chỉ chớp mắt, cô lại trở thành một nhân tài mà công ty vô cùng trân trọng.
Thậm chí cô còn chưa đi thì đã có người ở bộ phận nhân sự mang bản hợp đồng đã chuẩn bị sang cho cô: -Cô Nhan, cô xem xem có vấn đề gì không, nếu không thì mời cô kí vào đây!
Hi Hiểu xem qua một lượt nội dung, đa phần là các điều khoản mang tính công thức của công ty chứ thực chất chẳng có mấy nội dung thực tế. Cô cầm bút kí luôn lên bản hợp đồng. Cô Lâm Nhiên tọc mạch chờ cho nhân viên bộ phận nhân sự đi ra rồi mới ngoảnh đầu sang hỏi: -Chị Nhan ơi, lại được thăng chức rồi à?
-Ừm, đúng vậy!
-Vậy thì chúc mừng chị nhé!- cái loa của Lâm Nhiên đột nhiên cất cao giọng: -Trưởng phòng Nhan, lần này chắc là được thăng lên chức giám đốc rồi hả? Phải mời mọi người đi ăn mừng đấy nhé!
Vừa dứt lời thì tiếng hò reo ở bộ phận kế hoạch vang lên ầm ĩ. Hi Hiểu nhướn mày: -Thăng chức thì có gì khó đâu? Các người muốn thăng chức cũng rất EASY mà!
-Hả?
-Chỉ cần làm thủ tục thôi việc, được thông qua là OK liền!- Hi Hiểu bật cười: -Thưa các đồng chí, như vậy các vị sẽ được thăng lên chức vụ vĩ đại nhất trong lịch sử: người phụ nữ của gia đình!
-Cô từ chức à?- mọi người há hốc mồm kinh ngạc: -Nhan Hi Hiểu, sao cô lại từ chức?
-Đúng đấy…
-Một công việc tốt như vậy sao lại nói nghỉ là nghỉ chứ? giờ cô vừa được tăng lương, vừa được thăng chức, sao cô lại từ chức chứ?
-Ừm…à, tôi…- Hi Hiểu chậm rãi thu dọn bàn làm việc, đang định nói lời từ biệt với các đồng nghiệp thì chợt thấy cánh tay mình bị ai đó kéo đi, ngẩng đầu lên nhìn hóa ra là đôi mắt đen láy của Lí Tử Duệ: -Nhan Hi Hiểu, cô từ chức sao không nói với tôi?
-Tại sao phải nói với anh chứ?- gạt tay anh ra, Hi Hiểu lạnh lùng: -Từ chức là quyết định của cá nhân tôi, đâu có chịu sự chi phối của giám đốc thị trường như anh?
-Nhưng trên hợp đồng có nói rõ nếu như có quyết định trọng đại thì phải cùng đối phương bàn bạc rồi mới đưa ra….
-Đó là chỉ những chuyện có liên quan đến tình cảm chứ không có liên quan đến sự nghiệp…- Nhan Hi Hiểu cắn chặt môi, ánh mắt lạnh lùng: -Còn nữa Lí Tử Duệ, ở đây là công ty, anh không sợ người khác biết chuyện chúng ta à?
-Nhan Hi Hiểu, cô đừng trêu tức tôi!
-Tối qua anh đã định cho tôi một tội danh to đùng như vậy, tôi nghĩ kĩ thấy tội lỗi của mình thật không thể tha thứ…- khóe môi Hi Hiểu nhếch lên: -Lí Tử Duệ, chẳng phải anh nói con người trên đời này đều rất tinh mắt hay sao? Vậy thì cứ để họ mở to mắt mà tìm hiểu. Nhan Hi Hiểu tôi đã đi đến nước này, không đương đầu được nhưng cũng không đến mức không thể trốn được.
-Cô….
-Nếu như anh lo sau khi tôi ra đi, chuyện của Gia Thái sẽ thuộc về ai, vậy thì anh cứ yên tâm đi! Cái đề án của Gia Thái sẽ không chạy mất đâu mà sợ. Tôi sẽ nói với Kiều Việt, cũng sẽ nói với Lục Kỳ Thần…- Nhan Hi Hiểu lạnh lùng hừ giọng: -Vì vậy, Lí Tử Duệ, hi vọng anh có thể vui vẻ làm việc ở Trụ Dương này! Tôi sẽ không…vì anh…mà mất mặt nữa đâu!
Hi Hiểu đã dùng hai từ “mất mặt” để “báo đáp” lại buổi định tối hào hùng ngày hôm qua của Lí Tử Duệ. Nhìn thấy Hi Hiểu lao nhanh ra khỏi phòng làm việc, Lí Tử Duệ tức tối đấm rầm một cái vào tường. Anh không sao hiểu rỗi, tại sao rõ ràng là bản thân mình phải chịu ấm ức, bản thân gặp phải hoàn cảnh bế tắc, vậy mà vẫn còn bị người ta quở trách?
Lẽ nào cô ấy từ chức là bởi vì anh? Trong đầu Lí Tử Duệ hiện ra đôi mắt long lanh của Hi Hiểu, đôi mắt ấy đang phát ra những tia nhìn ngang ngạnh. Đã giành lấy đề án bên Gia Thái, đã đuổi cổ được Nhạc Đồng…Nhan Hi Hiểu đã tạo ra một môi trường cực kì “an toàn”…dành cho anh.
Cô làm việc này hoàn toàn vô tư. Lí Tử Duệ cười chua xót, chậm rãi đi ra khỏi phòng làm việc. Anh lặng lẽ đứng từ xa quan sát người phụ nữ đang làm các thủ tục bàn giao công việc, đôi mắt của cô dường như vẫn còn vết tích của những giọt nước mắt đã khóc đêm qua. Nghĩ đến việc sau này không còn được làm chung trong một công ty với cô nữa, Lí Tử Duệ lại cảm thấy tâm trạng rối bời. Anh thở dài một tiếng rồi lặng lẽ trở vào phòng làm việc.
Anh vốn tưởng Hi Hiểu làm đơn thôi việc đã đủ tuyệt tình lắm rồi, nào ngờ phía sau vẫn còn có chuyện đang chờ đợi anh.
Buổi tối Tử Duệ phải tiếp khách nên hơn tám giờ anh mới về đến nhà. Vừa mở cửa ra đã thấy Hi Hiểu đang chổng mông thu dọn đồ đạc, bên cạnh là ông bố ngốc nghếch của mình đang nghệt mặt ra, không biết phải làm gì để ngăn con dâu lại. Nhìn thấy cảnh tượng này, Lí Tử Duệ linh cảm có chuyện gì đó không lành. Chẳng nhẽ Hi Hiểu định đuổi bố anh về quê?
-Sao thế?- giọng điệu Tử Duệ có vẻ không vui: -Cô định làm cái gì thế hả?Định chuyển nhà à?
Hi Hiểu ngẩng đầu liếc anh rồi tiếp tục thu dọn: -Tôi định về nhà ngoại dưỡng thai.
Lí Tử Duệ nghe xong liền kéo cánh tay cô, gắt lên: Nhan Hi Hiểu, sao cô cứ bày hết trò này đến trò khác thế hả?
-Tôi đâu có…- Nhan Hi Hiểu vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Tử Duệ, nào ngờ anh càng siết chặt tay hơn: -Lí Tử Duệ, anh bỏ tay ra!
Bố Tử Duệ đứng bên cạnh thấy thái độ của cả hai có vẻ không bình thường, lại bắt đầu cãi vã liền lên tiếng bảo vệ con dâu: Tử Duệ, có gì con từ từ mà nói!
-Nó đang có bầu, con chớ có động chân động tay như vậy!- bố Tử Duệ định gỡ tay con trai ra, nào ngờ những điều ông nói lại chạm vào đại kị của cả hai người. Vừa nhắc đến cái thai trong bụng, Lí Tử Duệ càng mạnh tay hơn, anh lôi xềnh xệch Hi Hiểu vào phòng: -Bố, đây là chuyện riêng của chúng con! Bố để con với Hi Hiểu nói chuyện riêng một lát!
-Rốt cuộc cô làm sao?- Lí Tử Duệ đóng chặt cửa lại, cố gắng hạ thấp giọng: -Sáng nay không bàn bạc trước với tôi đã tự ý xin thôi việc, tối đến lại định chuyển về nhà mẹ đẻ ở. Nhan Hi Hiểu, rốt cuộc tôi phải làm sao để phối hợp với cô đây?
-Lí Tử Duệ, tôi biết tôi sai rồi, nhưng sai thì cũng sai rồi, tôi đang cố để bù đắp lỗi lầm của mình- không hề xúc động như ban sáng, Hi Hiểu lúc này đã trở nên bình tĩnh: -Anh nói đúng, chẳng may có ai đó mang chuyện cái thai ra nói sẽ chỉ khiến cho anh mất mặt. Vì vậy tôi nghĩ kĩ rồi, tôi sẽ trốn tránh chuyện này.
Cô cười nhạt: -Dù gì thì về nhà ngoại dưỡng thai cũng là chuyện bình thường mà!
Lí Tử Duệ bất giác cảm thấy vô cùng hoang mang: -Cô thật sự là vì tôi sao?
Hi Hiểu ngẩng đầu: -Lí Tử Duệ, anh nói xem, chuyện đến nước này, tôi còn có thể là vì ai?
Cô không nói tiếp nữa, bởi vì cô nhìn thấy có một cái bóng đen ở bên cửa sổ. Không cần đoán cô cũng biết đó chính là bố của Tử Duệ đang muốn nghe lén cuộc đối thoại của họ.
-Tử Duệ, tôi đã nói chuyện xong với tổng giám đốc Diêu rồi, chiều nay tôi cũng đã gọi điện cho bên Gia Thái rồi, nói là tôi chủ động từ chức, chẳng có liên quan gì đến ai hết, bảo họ giao toàn bộ công việc cho anh. Còn về phía Lục Kỳ Thần, nếu như có cơ hội nói chuyện với anh ấy, tôi sẽ bảo anh ấy chớ lo chuyện bao đồng nữa!
-Đứa bé ngày một lớn, áp lực của chúng ta cùng ngày càng lớn. Vì vậy Lí Tử Duệ này, chi bằng hãy nhân lúc tôi còn linh hoạt, quay về nhà ngoại sống một thời gian. Hi vọng sau này lúc chúng ta gặp lại nhau, sự nghiệp của anh đã sáng sủa hơn.Không còn Nhạc Đồng ngáng đường nữa, anh chắc chắn sẽ như cá gặp nước!
Nói xong câu này, cô khẽ ngoảnh đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cái bóng đen đang dần biến mất trên cửa sổ, bờ môi khẽ nở nụ cười chua xót. Cô quay người bỏ đi.
Tay cô vừa chạm vào nắm cửa thì đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói trầm đục: -Hi Hiểu, khoan đã!- cô nghe thấy tiếng anh hít một hơi thật sâu, giọng nói chợt nghẹn ngào: -Hi Hiểu, tôi chỉ hỏi cô một câu thôi!
-Cô…đã từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé này chưa?
Hi Hiểu sững người, nhớ lại những sóng gió trước đây, cô khẽ cười: -Đã từng nghĩ đến, nhưng về sau bắt buộc phải sinh nó ra?
-Là vì ai?
-Lí Tử Duệ, anh nói rằng chỉ hỏi một câu thôi mà?
-Là vì ai?- lông mày anh nhíu chặt lại, dường như câu hỏi này mang tính quyết định sinh tử đối với anh. Anh sốt ruột truy hỏi: -Là vì anh ta ư?
Khoảnh khắc từ “anh ta” vừa được cất lên, anh thấy bờ vai cô thoáng run lên.
Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đều trở lại tĩnh lặng như làn nước.
-Không, là vì bản thân tôi!- một tiếng “kẹt” vang lên, Hi Hiểu đã đẩy cửa bước ra ngoài, miệng cô vẫn lẩm bẩm như nói cho chính mình nghe: – Vì chính bản thân tôi thôi!
Nhan Hi Hiểu ra đi không thành, không phải là vì ai khác, mà chính là bởi vì người cha thuần phác của Lí Tử Duệ. Vốn dĩ là cuối tuần nên hai người định ngủ thêm một lúc nữa. Nhưng mới sáng sớm đã bị tiếng lục đục trong phòng khách làm tỉnh giấc. Lí Tử Duệ nhìn thấy bố mình đang sắp xếp hành lí ở trong phòng khách liền vội vàng hỏi: -Bố, có chuyện gì thế?
-Tối qua Hi Hiểu đòi đi, hôm nay bố lại thu dọn hành lí…- Lí Tử Duệ đột nhiên cảm thấy bực bội: -Hai người có phải chán ngấy nơi này rồi nên mới rủ nhau đi hết hay không?
Thấy con trai tự dưng nổi cáu, bố Tử Duệ có hơi bối rối. Nhìn thấy bóng Hi Hiểu phía sau Tử Duệ, ông mới ngại ngùng nói: -Bố ở đây lâu thế rồi, cũng nên quay về rồi!
-Lần này bố đến đây chẳng phải là vì nhà của chú hai đang sửa hay sao? Giờ mới được có mấy ngày thôi mà, chắc chắn là còn chưa sửa xong đâu!- Lí Tử Duệ chán nản vò đầu: -Bố à, giờ đã đủ phức tạp rồi, bố đừng có lửa đổ thêm dầu nữa có được không?
-Con nói cái gì thế hả?- bố Lí Tử Duệ trợn mắt quát anh rồi quay sang mỉm cười với Hi Hiểu:- Hi Hiểu, sao con không đi ngủ thêm một lát nữa? Nhưng mà cả hai đứa đều tỉnh rồi cũng tốt…- ông lão chỉ tay vào các món ăn trên bàn ăn: -Vừa hay kịp ăn xong bữa sáng.
Nhìn thấy nụ cười gượng gạo của bố Tử Duệ, Hi Hiểu chợt cảm thấy có gì đó không bình thường: -Bố…- cô đến bên cạnh kéo tay ông: -Bố không phải vì con đòi về nhà ngoại nên mới quyết định ra đi đấy chứ?
-Không phải, không phải đâu, sao có thể chứ?- thái độ của ông cuống quýt thấy rõ. Ông hoang mang xua tay, nụ cười như đông cứng lại: -Con nghĩ ngợi nhiều như vậy làm cái gì, chẳng qua là ở đây lâu quá thấy bí b