g cô đang có tâm sự, Lí Tử Duệ liền tóm chặt lấy cánh tay cô: -Giờ còn chưa về công ty lấy tài liệu thì cô định mang cái gì ra để nói với giám đốc Diêu? Cô nói rõ cho tôi biết rốt cuộc đã có chuyện gì rồi?
Đột nhiên bị Lí Tử Duệ quát, Hi Hiểu mới chợt bừng tỉnh hoàn toàn. Cô cười hoang mang…Cô ngoảnh lại nhìn Lí Tử Duệ, ánh mắt đã trở lại vẻ tinh nhanh như bình thường: -Không có chuyện gì đâu, chỉ hơi mệt chút thôi! Đi thôi, chúng ta mau đến chỗ giám đốc Diêu!
Nhìn thấy cô đã cất bước rồi, Lí Tử Duệ mím môi bất lực, đành phải đi theo cô.
Có thể trong cuộc sống có chút hồ đồ nhưng Hi Hiểu xưa nay luôn chủ trương công tư phân minh. Do vậy, cho dù trong lòng có chuyện gì lớn đến đâu thì cô cũng không bao giờ làm lỡ việc. Nhìn vào sắc mặt của tổng giám đốc Diêu, mấy ngày thức đêm thức hôm làm việc của Hi Hiểu xem như cũng được khẳng định vài phần. Ông ta chỉ đưa ra một vài ý kiến nho nhỏ rồi bảo cô về nhà tiếp tục chỉnh sửa.
Bởi vì hẹn gặp muộn nên khi bàn bạc xong xuôi thì đã đến giờ ăn tối. Tổng giám đốc Diêu mời cả hai người đi ăn cơm. Lí Tử Duệ còn chưa kịp trả lời thì Nhan Hi Hiểu đã khéo léo từ chối. Về đến nhà, Lí Tử Duệ thở dài khi nhìn thấy cô bước vào nhà vệ sinh: -Cũng không biết hôm nay cô làm sao nữa, nếu như cô nhận lời đi ăn cơm với giám đốc Diêu thì rất có thể đề án này sẽ dễ thực hiện hơn đấy!
Chỉ nghe tiếng nước rào rào vọng từ trong nhà vệ sinh ra. Lí Tử Duệ chán nản mím chặt môi, cũng không biết câu than thở của mình ban nãy Hi Hiểu có nghe thấy không. Đang định bật ti vi lên thì điện thoại đổ chuông. Mở ra nhìn, thì ra là số của Nhiễm Nhược San.
Nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng anh vẫn quyết định nhận điện.
Lúc Nhan Hi Hiểu đi ra khỏi phòng vệ sinh liền nhìn thấy vẻ mặt sầm sì của Lí Tử Duệ trong lớp khói mờ ảo. Cô chưa bao giờ nhìn thấy anh hút thuốc, thế mà lần này, anh lại đang đưa thuốc lên miệng, rít mạnh một hơi rồi từ từ nhả khói.
Cơn ho sặc sụa khiến cho căn phòng rơi vào tình trạng vô cùng khó xử. Nhan Hi Hiểu chợt nhớ lại chuyện hôm nay ở bệnh viện.
Bước chân của cô đi về phía ghế sô pha trong vô thức. Khi cô vừa kịp yên vị trên ghế thì Lí Tử Duệ ngẩng đầu lên từ trong lớp khói thuốc, đôi con ngươi đen láy như bị phủ sương mù, ngay cả giọng nói cũng như bị nghẹn lại: -Hi Hiểu, cô ấy có thai rồi!
Hi Hiểu chợt thấy toàn thân lạnh toát, cứ nghe thấy hai từ “có thai” là dường như cô lại mất hết cả năng lực phán đoán. Nhìn người đàn ông đang bần thần ngồi trước mặt mình, cô nghĩ ngợi một lát rồi khẽ cười: -Ai có thai?
-Nhược San!- Lí Tử Duệ nắm chặt lấy cái điện thoại trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch ra. Anh cắn chặt môi, đột nhiên ngẩng đầu mỉm cười với cô: -Nhan Hi Hiểu, cô nói cho tôi biết, đàn bà các cô, rốt cuộc có câu nào đáng tin?
Cô còn chưa cho anh câu trả lời thì Lí Tử Duệ đã nghiến răng dằn từng tiếng: -Tối qua còn nói với tôi rằng cô ta không cam tâm, cô ta vẫn còn ôm mộng gương vỡ lại lành với tôi. Hôm nay lại gọi điện nói rằng cô ta đã có thai ba tháng rưỡi rồi.. Nhan Hi Hiểu cô nói cho tôi biết, cô cũng là phụ nữ, cô nói xem chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Nhan Hi Hiểu cắn chặt môi, một lát sau mới ngẩng đầu lên nói: -Anh nên cám ơn cô ấy, chia tay đã bốn tháng mà lúc hơn ba tháng cô ấy mới có thai, điều này chứng tỏ lúc cô ấy ở bên anh, cô ấy đã không làm những chuyện phản bội anh!
Lí Tử Duệ ngẩn người kinh ngạc, rõ ràng anh không ngờ cô lại nói với anh như vậy. Một lát sau, anh từ từ đứng dậy, cười chua xót: -Cô nói đúng, tôi nên cám ơn cô ấy. Nếu như không phải cô ấy từ bỏ trước thì làm sao tôi có thể nhanh chóng trở thành công dân thành phố J như thế này, làm sao có thể ở trong một căn nhà tốt như thế này, làm sao mà sống thoải mái như thế này?
Nhìn thấy bóng dáng liêu xiêu bước vào phòng ngủ của Lí Tử Duệ, Hi Hiểu bất giác siết chặt nắm tay, trong lòng vô cùng khó chịu.
Cô đâu có ngờ, lúc cô hay tin mình đã có thai được ba tháng thì bạn gái cũ của Lí Tử Duệ cũng báo tin đã mang thai.
Có thể nhận thấy rằng Lí Tử Duệ vẫn còn tình cảm với bạn gái cũ của mình. Nhìn bộ dạng của anh lúc này chẳng ai nghĩ rằng anh chính là một phó giám đốc thị trường làm mưa làm gió trong công ty. Cả con người anh lúc này chẳng khác gì một người mất hồn.
Nếu như anh biết được cô cũng có thai thì sao? Trong đầu Hi Hiểu chợt nảy ra một ý nghĩ, với quan hệ và thân phận của họ như hiện nay, Lí Tử Duệ sẽ phán xét chuyện này như thế nào?
Phản bội ư? Với quan hệ ràng buộc bằng hợp đồng như họ bây giờ, cái từ có mang ý nghĩa tình cảm sâu sắc như thế này e rằng không thích hợp. Nhan Hi Hiểu thở dài, vùi đầu vào gối, trong đầu hiện lên vẻ mặt u ám của Lí Tử Duệ, cứ như vậy cho tới tận đêm khuya.
Nửa đêm, cô nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ. Lí Tử Duệ mặc dù đã đi rất nhẹ nhưng từng bước chân của anh cứ như đang giẫm nát trái tim cô. Hi Hiểu tụt xuống giường, nhẹ nhàng mở cửa, vốn chỉ định nhìn Lí Tử Duệ một lát sẽ quay lại giường ngủ, nào ngờ cái khóa cửa vừa “tách” một tiếng, Lí Tử Duệ đã ngẩng đầu lên nhìn.
Tay trái cầm thuốc, điếu thuốc đang cháy dở, dường như anh đang cố tình vùi mình trong khói thuốc. Nhìn thấy ánh mắt bối rối của cô, anh khẽ mỉm cười: -Làm cô tỉnh giấc à?
-Đâu có…- Nhan Hi Hiểu lắc đầu nguầy nguậy, khuôn mặt tự nhiên lại đỏ bừng lên. Cứ như thể người đàn ông ngồi trước mặt càng tỏ ra tự nhiên thì bản thân cô dường như càng bị nhìn thấu. Một lát sau, nhận thấy Lí Tử Duệ không có ý định tiếp tục nói chuyện, cô đành ho hắng vài tiếng rồi hỏi: -Anh khó chịu ở đâu à?
-Đâu có, chỉ là không ngủ được!- Lí Tử Duệ khẽ thở dài, dập mạnh đầu lọc thuốc lá xuống gạt tàn. Như sợ ngọn lửa từ điếu thuốc lại bùng lên, anh còn đổ thêm ít nước chè lên.Thấy ngọn lửa đã tắt ngấm, Lí Tử Duệ khẽ nói: Tôi chỉ cảm thấy bế tắc trong lòng.
Hình ảnh một người đàn ông lạnh lùng và quyết đoán trong công việc giờ đã hoàn toàn trở thành ảo giác trong đầu cô. Nhan Hi Hiểu không bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Lí Tử Duệ. Cô nhìn anh, không dám thở mạnh vì sợ sẽ làm trái tim anh bị vỡ nát. Đúng vào lúc cô định quay trở lại phòng vì không thể chịu đựng được thứ không khí ngột ngạt này thì Lí Tử Duệ ngẩng đầu lên, nói với cô bằng giọng khẩn thiết: -Hi Hiểu, cô có thể ngồi với tôi một lúc được không?
Hi Hiểu hơi ngẩn ra vì ngạc nhiên nhưng rồi lập tức ngồi xuống bên cạnh anh. Tâm sự của anh từ từ được trút ra.
Anh hỏi cô: -Cô đã từng có bạn trai chưa?
Cô mỉm cười: -Đương nhiên là có.
-Đã phát triển đến mức nào rồi?
Nghĩ ngợi hồi lâu, Hi Hiểu không thể nào tỏ vẻ trong sáng, thanh cao trước mặt người đàn ông đang bị tổn thương này, cô liền nói thật: -Cái gì nên làm đều đã làm. Tuổi trẻ nông nỗi, không cân nhắc đến hậu quả!
Còn chưa nói hết câu thì Hi Hiểu đã cười chua xót. Một mối tình khắc cốt ghi tâm năm năm trời, xưa nay chưa bao giờ cô nghĩ sẽ dùng một từ “nông nổi nhất thời” để miêu tả. Mỗi đôi tình nhân khi phải trải qua những thử thách trong tình yêu đều cảm thấy tình cảm của mình thật đáng tự hào, nhưng đến một ngày chia li lại cảm thấy tất cả những gì đã trải qua đều chỉ đáng ghi vào trong tim mà thôi.
Đột nhiên nhớ ra một câu: Anh và em, đã gặp nhau trong một thời điểm và địa điểm sai lầm, để rồi sau đó…phải dùng sức mạnh của cả đời để lãng quên.
Cô định dùng sức mạnh lớn nhất của cả cuộc đời để lãng quên phần kí ức ấy. Thế nhưng trời không thương cô nên đã dùng phương pháp khắc nghiệt nhất để trừng phạt cô, bắt cô phải dùng cả cuộc đời để nhớ về người đàn ông ấy.
Lúc nói ra những điều này, Hi Hiểu không hề biết rằng rốt cuộc mình đã để lộ ra ngoài bao nhiêu đau khổ và bất lực, cũng không biết biểu cảm này sẽ mang lại cho Lí Tử Duệ sự chấn động lớn thế nào. Trong đêm khuya vắng lặng và cô đơn, hai từ “tình cảm” đối với họ mà nói thật chẳng khác gì một khu đất đã bị chôn toàn mìn. Lúc đầu khi quyết định ở bên nhau, hai người đã nêu rõ sẽ không đề cập đến chuyện tình cảm riêng tư của nhau, thế nhưng hôm nay, hai người vốn không có liên quan gì đến nhau lại muốn dựa sát vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm.
-Thế vì sao cô lại chia tay?-Lí Tử Duệ khẽ nhướn mày: -Có thể nói ra được không?
-Là anh kéo tôi vào đề tài này, vì vậy anh phải trả lời câu hỏi này trước đã!- Hi Hiểu ngoảnh đầu lại, nỗi buồn phiền vừa chớm nở từ từ được giải tỏa, cô lại trở lại với dáng vẻ vô tư của mình như thường ngày: -Nếu như anh có thể tiết lộ thì tôi cũng chẳng giấu diếm anh làm gì!
-Chuyện này thì có gì mà khó đâu!- Lí Tử Duệ ngồi thẳng dậy, đôi mắt hơi nheo lại: -Tôi và Nhược San, nguyên nhân chia tay nhau là vì bốn chữ “tham giàu chê nghèo”.
-Tham giàu chê nghèo?- Hi Hiểu kinh ngạc: -Anh đâu có nghèo?
Mặc dù không phải là triệu phú nhưng dựa trên thực lực của mình mà kiếm được khoản tiết kiệm 70 vạn tệ cũng đâu phải dạng tầm thường.
-Tôi không nghèo á?- Lí Tử Duệ nhếch môi cười: -Dựa vào khả năng của tôi thì hoàn toàn không thể thỏa mãn được nguyện vọng trú chân ở thành phố J của cô ấy được! Căn phòng hơn một trăm vạn tệ này phải hợp tác với cô mới có thể mua được. Hơn nữa lại còn dùng thủ đoạn hết sức bỉ ổi để được nhập hộ khẩu ở thành phố này. Hi Hiểu, cô nói tôi sao lại không nghèo cơ chứ?
-Tuần đầu tiên mà Nhược San ở với người đàn ông đó, ông ta đã mua cho cô ấy một căn nhà rộng 160 mét vuông, đương nhiên hộ khẩu cũng chẳng thành vấn đề. Với mức độ ấy thì làm sao một kẻ làm thuê như tôi có thể đạt đến được?
-Thế hai người chia tay là vì điều này sao?- Hi Hiểu vẫn cảm thấy không thể hiểu nổi: -Chuyện này thật là quá hoang đường!
-Chuyện này thì có gì mà hoang đường?-Lí Tử Duệ thở dài: -Tôi và cô đều phấn đấu vì cuộc sống, đều hiểu được tầm quan trọng của chuyện nhà cửa và hộ khẩu. Muốn thực sự hòa nhập vào cái thành phố này, để cho con cái của mình sau này lúc nhập học và kết hôn có được hộ khẩu của thành phố J thì buộc phải trả giá! Hơn nữa, chẳng phải cô cũng vì cái này nên mới nhận lời kết hôn với tôi hay sao?
Những câu hỏi này của Lí Tử Duệ khiến cho Hi Hiểu không còn lí do để chất vấn. Hai giây sau, cô bật cười: -Đúng vậy, tôi cũng là một kẻ nghèo hèn ham hố cái hộ khẩu.
-Tham vọng của con người đôi khi là một cái miệng lớn, khi mới đến thành phố J, tôi nghĩ chỉ cần đủ ăn đủ sống ở cái thành phố này là được rồi. Về sau, lúc được lên làm quản lí, tôi liền nghĩ nếu có thể mua được một căn nhà ở đây thì thật tuyệt. Sau khi trở thành trưởng phòng thị trường, mối quan hệ được mở rộng, tham vọng lại có sự thay đổi.
-Cô không làm về bên thị trường nên chắc là không có những trải nghiệp sâu sắc như vậy. Rất nhiều khi, người thành phố J này thường hỏi cô hộ khẩu ở đâu. Ban đầu những câu hỏi này chỉ mang tính xã giao, nhưng về sau, nó lại trở thành sự khinh bỉ cho người khác. Lúc đi mua đồ ăn sáng, khẩu âm của cô đã chứng minh cô là người ở vùng khác đến. Chỉ dựa vào việc này thôi cũng khiến cho cô chẳng thể nào mặc cả với người bán hàng. Hơn nữa bọn tôi lại làm thị trường, mỗi lần xuất tiền là xuất đến cả mấy chục vạn đồng. Rất nhiều người thành phố J này biết rằng cô là người vùng khác nên chỉ một câu: sức phán đoán thị trường của anh còn hạn chế cũng đủ khiến cho cô chẳng thể nó