ại đột nhiên trở thành hai đường thẳng song song, không có bất cứ giao điểm nào.
Tô Thiên Thiên ôm nỗi tức giận với anh, cho nên bốn năm sau mới đối nghịch khắp nơi với anh, nếu như vừa mới đầu đã có trạng thái thế này, thì có lẽ lúc đó cho dù có gặp phải nhau, cũng sẽ không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.
Anh thấy may mắn vì trước kia đã khiến cô ghi hận lâu như vậy, cũng thấy hối hận đã khiến cho tất cả lại về không vào lúc này.
Có lẽ sẽ rất nhanh, hết thảy đều sẽ bị thời gian quên lãng, sau đó kết thúc giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ninh Xuyên đã từng hạ quyết tâm muốn rời xa Tô Thiên Thiên, cũng bi thương đấy, cũng đau lòng đấy, cũng bất đắc dĩ đấy, nhưng không hề hối hận, anh cảm thấy anh làm vậy là vì tốt cho cô, thậm chí cảm thấy có lẽ một Tô Thiên Thiên không có bất kỳ thứ gì thay đổi được có lẽ sẽ không đau lòng giống như mình, cô vẫn có thể làm một người lười ra phong cách, lười đến mức vui vẻ ấy.
Giờ đây anh đứng trước mặt cô, lại cảm thấy cô thật xa vời. Sau khi chia tay cô đã làm rất nhiều chuyện, mà mình chỉ là một tiểu quỷ nhát gan, có lẽ cô ấy cũng nhớ nhung đoạn tình cảm kia giống như mình, song vào lúc bi thương anh có thể mượn ý nghĩ cho rằng mình thật vĩ đại, cho rằng cô có thể hạnh phúc hơn để an ủi, mà cô chỉ có hoang mang, sau đó mất phương hướng đi học một đống thứ, đến cuối cùng vẫn là phí công. Có lẽ khi bị anh phát hiện những bí mật kia, Tô Thiên Thiên đã mang theo một chút mong đợi.
Anh hối hận, hối hận vô cùng, hối hận mình đã bỏ qua tất cả, hối hận mình đã tự cho là đúng để che giấu những sai lầm kia.
“Thiên Thiên.” Anh mở miệng, thốt lên cái tên đã bao năm chưa từng gọi, “Chúng ta, có thể bắt đầu lại một lần nữa không?”
Tô Thiên Thiên thở một hơi thật dài, “Không thể.”
“. . .” Cô quá mức kiên quyết, nhưng Ninh Xuyên vẫn nói, “Một lần nữa biết đâu. .”
Tô Thiên Thiên im lặng một hồi vẫn lắc đầu một cái, nghiêm túc nói, “Trước kia ba tôi không coi trọng đến tôi, cho dù tôi có cố gắng hay không, mà lúc đó anh lại đối xử với tôi rất tốt, khiến cho tôi cảm thấy, ít nhất cũng có một người để ý đến tôi, nhưng cũng không quan tâm tôi có nỗ lực hay không, cho nên anh ra đi, tôi cảm thấy bản thân mình đúng là quá lười, thực quá đáng, sau đó tôi cố gắng thay đổi, nhưng tất cả vẫn không thể vãn hồi. Tôi tức giận với anh, chỉ là bởi vì anh căn bản không tin tôi sẽ cố gắng, cũng không cho tôi cơ hội. Vốn tôi đã nghĩ anh nỗ lực phấn đấu như vậy, là tôi không bằng anh, hôm nay tôi thấy anh và chị Ninh San tranh cãi, tôi mới phát hiện ra, thật ra thì anh mới không đáng để dựa dẫm vào đến vậy! Trước kia là tôi mù dở, không đồng ý với lời chị ấy đã phản bác lại, ba tôi hạ nhục anh thì anh không biết đi chứng minh những ưu điểm khác của anh sao? ! Hơn nữa cho dù người khác có coi thường anh hay hông, bất kể gia đình anh cho anh là vinh dự hay sỉ nhục, thì cũng phải vì bản thân mình mà sống có tôn nghiêm, có gì mà phải tự ti chứ.”
Cô nói xong dừng lại một chút, “Tôi cũng không phải bởi vì không được coi trọng nên không làm gì cả, cũng giống như không cần phải để ý đến người khác, liều mạng chứng minh điều gì đó, tôi là chính tôi, lười cũng được, chăm cũng được. Dĩ nhiên, bây giờ chẳng qua là tôi vẫn nghĩ như vậy, có lẽ còn chưa làm được tốt như vậy, có lẽ tôi cũng không nên đánh chị Ninh San, phiền anh nói xin lỗi chị ấy một tiếng giúp tôi.”
“Em nói xong, tôi sửng sốt một hồi, đã không thấy chị ấy đâu.” Ninh Xuyên cúi đầu, “Tôi không trông coi chị ấy, cũng không thể nói chị ấy giống em. . . .”
“Cho nên, bây giờ chúng ta, căn bản không hề thay đổi, có chăng cũng chỉ là ý tưởng, quyết tâm, cũng vẫn không có kết quả.” Tô Thiên Thiên nói, “Nếu đã quen rồi, dù cho có làm quen lại một lần nữa, thì vẫn là con người trước kia, nếu đã là như vậy, có lẽ chỉ khiến cho kết cục trước kia lặp lại mà thôi.”
Ninh Xuyên kinh ngạc ngẩn người tại chỗ, người đứng trước mặt, thoạt nhìn có chút xa lạ, lại cảm thấy rất đỗi quen thuộc, cô lúc nào cũng có thể lưu loát nói lên đạo lý của mình, hơn nữa lại rõ ràng đến vậy, có lúc là ngụy biện cho cái thói lười biếng kia, lúc thì lại là những đạo lý khích lệ người ta. Anh mỉm cười, “Thực ra thì Tô Thiên Thiên này, em vẫn rất tự tin đấy.”
“Khụ. . .” Vậy mà nói ra lắm câu đầy mùi triết lý như vậy, ngay cả chính cô cũng có chút giật mình đây, “Cho nên mới nói,” cô sải bước lướt qua bên cạnh Ninh Xuyên, xoay người lại, “Tôi không muốn tự ti, hay giao thiệp với người tự ti, sở dĩ nói bất lực, chẳng qua là vì anh còn kém một bước không làm được mà đã bỏ qua mà thôi.”