một mình ăn hết tất cả những đồ đã làm, cái gì cũng một mình.
“Vậy thì hai chúng ta tự chơi!” Tô Thiên Thiên đưa tay ôm lấy bé, “Bối Bối, chờ cậu con về, dì phải đi rồi!”
“Tại sao?” Bối Bối kỳ quái hỏi, “Dì với Đậu Đậu không phải là bạn tốt sao?”
“Bạn tốt…” Tô Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Bạn tốt cũng sẽ gây gổ, cũng sẽ tách ra.”
Bối Bối cúi đầu, bĩu môi, “Giống như papa mama sao, cũng sẽ hung dữ…”
“Đúng thế.” Thiên Thiên gật đầu một cái.
Đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa rầm rầm, khiến cho Tô Thiên Thiên và Bối Bối giật nảy mình, chẳng lẽ Ninh Xuyên quên gì sao? Nhưng anh ta phải mang theo chìa khóa chứ!
“Rầm rầm rầm!” Tiếng gõ cửa vẫn dồn dập mà vang dội như cũ, Thiên Thiên không thể làm gì khác hơn là đứng dậy, xỏ một cái quần dài vào, ôm lấy Bối Bối, bước ra cửa, “Ai vậy?”
Bên ngoài yên lặng một hồi mới truyền tới một giọng nữ, “Là tôi!”
Ninh San đột nhiên trở về, giống như sự đột nhiên lần trước, khác ở chỗ là lần trước khiến cho Ninh Xuyên rất kinh ngạc, còn lần sau thì khiến cho Tô Thiên Thiên rất khiếp sợ.
“Cái đó…” Tô Thiên Thiên nhìn mình đang mặc một chiếc T-shirt rộng rãi, cũng may phía dưới còn có một cái quần dài, nhưng mà kiểu ăn mặc thế này nhìn thế nào cũng thấy là đồ mặc ở nhà, “Em…”
So với sự lúng túng của cô, Ninh San lại thấy tình huống như vậy rất bình thường, “Vẫn là em à…”
“Cái đó, không phải như chị nghĩ đâu ạ…” Tô Thiên Thiên túm áo nói, “Em chỉ ở tạm mấy ngày thôi, sẽ đi ngay lập tức…”
Ninh San nhún vai, “Chị cũng đâu có đuổi em đi.”
“Không phải không phải!” Thiên Thiên càng thêm cuống cuồng, “Không phải em có ý đó, ý em là, em thật sự thật sự không có gì với Ninh Xuyên cả, chỉ là bây giờ bọn em cùng làm ở một công ty, nhà em xảy ra chút chuyện, cho nên em mới tới đây ở tạm mấy ngày thôi.”
“Ừm…” Ninh San kéo dài giọng, “Thật ra em không cần giải thích với chị đâu, Tiểu Xuyên đã cho em ở rồi thì cứ ở thôi.”
“Nhưng em vẫn phải nói rõ ràng!” Cô nghiêm túc nói, “Bởi vì chị Ninh San, chị biết chuyện trước kia của em với Ninh Xuyên, em sợ chị hiểu lầm…”
Ấn tượng của Ninh San với Tô Thiên Thiên cũng không xấu, cho nên nhìn bộ dạng này của cô không nhịn được mà bật cười, “Chị hiểu lầm cái gì mới được cơ chứ?”
“Hiểu lầm em với anh ta…” Thiên Thiên há mồm giải thích, đột nhiên nhận ra chị ấy cười càng khoái trá hơn, bấy giờ mới phát hiện ra mình đang bị giỡn, lập tức bĩu môi, “Dù sao em với anh ta cũng không có gì!”
“Cho dù có gì cũng đâu có lạ.” Ninh San ôm lấy Bối Bối, “Dù sao hai đứa ban đầu cũng đâu phải do tình cảm rạn nứt mà chia tay, có lẽ bây giờ không có trở ngại nữa.” Cô vừa nói vừa hỏi Bối Bối, “Bối Bối, dạo này mập ra đấy.”
“Chờ đã…” Tô Thiên Thiên ngây ngẩn cả người, “Chị vừa mới nói gì?”
Ninh San ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu, cô vội vàng hỏi, “Chị nói ban đầu bọn em không phải do tình cảm rạn nứt mà chia tay, bây giờ không có trở ngại là có ý gì? Trở ngại là gì?”
“Chính là…” Ninh San nhất thời cứng họng, dường như không biết nên nói sao, có lẽ là do quá giật mình, “Chẳng lẽ em không biết?”
“Em không biết cái gì?” Tô Thiên Thiên không thể đợi được lớn tiếng hỏi.
Ninh San bị dáng vẻ gấp gáp của cô dọa cho một cái, kinh ngạc nói, “Thì có người đánh Ninh Xuyên, bảo nó tránh xa em một chút, hình như còn nói rất nhiều lời khó nghe, em biết đấy, Tiểu Xuyên nó là đứa có lòng tự trọng rất cao, sao mà chịu được…”