h này Âu Dương đương nhiên biết, nhưng mà lại không biết người này thì ra lại là Ninh Xuyên.
“Chính là anh ta!” Tô Thiên Thiên gật đầu cái rụp, nhìn Diệp Khinh Chu ngồi bên cạnh dặn dò, “Nhưng mà các chị đừng nói cho người khác đấy, từng có một đoạn quá khứ với cái loại cặn bã kia, em rất nhục nhã!”
Lời của cô còn chưa nói hết, Âu Dương đã đặt đũa xuống, một chân đạp lên trên ghế, “Thì ra là tên khốn kiếp đó à! Đi, đừng ăn nữa, chị hai họ thay em ra mặt, đánh cho thằng đó không nhặn ra mẹ luôn!”
“Âu Dương, cậu…” Diệp Khinh Chu vội vàng kéo cô nàng lại, “Không phải cậu nói chỉ nhắm vào chuyện chứ không nhắm vào người sao?!”
“Nhắm cái đầu!” Âu Dương đã xắn tay áo lên, “Chuyện như thế rồi còn nói năng gì nữa, chỉ có thể dùng bạo lực để giải quyết nó mới bõ cơn tức!”
Tô Thiên Thiên không ngờ phản ứng của chị hai họ lại mạnh mẽ đến vậy, mặc dù cô cũng oán Ninh Xuyên năm đó bỏ rơi mình, nhưng cô không muốn làm ầm chuyện này lên để cho mọi người biết, dù sao, bị bỏ rơi ấy, cũng đâu phải là chuyện vinh quang gì! “Chị không cần đánh để mẹ anh ta không nhận ra anh ta đâu, cha mẹ anh ta đã mất lâu rồi!”
Kéo chị họ hai ngồi xuống, Tô Thiên Thiên nhỏ giọng nói, “Đúng vậy, chuyện này thì em biết! Mất công em năm ấy còn cảm thấy anh ta không có được sự yêu thương của người thân, còn muốn làm cho anh ta có cảm giác ấm áp của gia đình!” Hồi đó Tô Thiên Thiên hỏi anh, tại sao hình như chuyện gì cũng biết làm, nấu cơm còn ngon như vậy, Ninh Xuyên kể với cô, cha mẹ anh đã mất khi anh được mười một tuổi, nhưng vì nguyên nhân gì anh không nhắc đến, anh chỉ nói là mình sống dựa vào sự nuôi nấng của người chị gái lớn hơn mình bốn tuổi.
Cái hôm bọn họ chia tay, Ninh San đến thăm bọn họ, Tô Thiên Thiên gặp chị ta, thoạt nhìn rất giống một người chị đơn giản mộc mạc, ngũ quan rất giống Ninh Xuyên, là một mỹ nữ, nhưng khác với loại người nhìn trẻ hơn so với tuổi thực như Tô Thiên Thiên, Ninh San nhìn qua có vẻ chín chắn hơn tuổi của cô.
Ninh Xuyên nói, sau khi cha mẹ anh qua đời, họ ở nhờ nhà chú, thím đối xử với bọn họ chẳng tốt lành gì, lúc Ninh Xuyên mười sáu tuổi, thím lấy lý do trong nhà không thể gánh vác hai đứa trẻ cùng đi học, muốn Ninh Xuyên ngừng học, chị Ninh San lúc ấy đã bắt đầu vừa học vừa làm liền bỏ dở việc học đại học, quay lại đón Ninh Xuyên đi, bắt đầu một thân một mình đi làm kiếm tiền cho anh đi học.
Ninh Xuyên nói, chị gái đối với anh mà nói, chẳng khác nào mẹ.
“Thì ra Ninh tổng giám đã khổ sở như vậy…” Diệp Khinh Chu hít một hơi, “Thật đúng là một câu chuyện cảm động…”
Tô Thiên Thiên thừa nhận, cô cũng từng thấy cảm động, nhưng bây giờ mà bảo cô cảm động thay cho người yêu cũ, không phải cô có chút Thánh mẫu quá sao? Chị họ hai Âu Dương dường như vẫn kiên định đứng về phía Tô Thiên Thiên, “Cho dù như vậy… lúc đó anh ta cũng không thể bỏ Thiên Thiên được, Thiên Thiên đối xử với anh ta rất tốt! Chưa từng giận dỗi anh ta bao giờ, anh ta còn dám chủ động nói chia tay!”
“Đúng thế đúng thế…” Tô Thiên Thiên lập tức gật đầu,”Hơn nữa bây giờ em còn đang cá cược với anh ta….” Dứt lời cô liền kể tỉ mỉ chuyện đánh cuộc của hai người ra.
“..” Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng, “Thế này chẳng phải là trong hai người thì nhất định sẽ có một người phải làm giúp việc sao?”
“Em ứ thèm làm giúp việc đâu!” Tô Thiên Thiên siết tay.
Âu Dương rất thực tế nói, “Em yên tâm, cho dù em có treo bảng ghi làm giúp việc miễn phí, chị đoán cũng chẳng có ai dám thuê em đâu, nhưng mà Ninh Xuyên mà làm giúp việc ấy,… phì, chắc là nhiều người tranh cướp lắm!”
“Dù sao em mà thua thì mất mặt lắm!” Tô Thiên Thiên nghiêm túc nói, “Cho lên lần này, nói gì thì nói, không thể thua được!”
“Nói chuyện gì mà vui vẻ thế!” Một giọng nói quen thuộc truyền tới, Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, thì ra là Ôn Nhược Hà cũng tới nhà ăn, “Ăn cơm cùng nhau à?”
“Dạ.” Diệp Khinh Chu vừa nhìn thấy cấp trên lập tức đứng lên chào hỏi, “Tổng giám, anh muốn ăn gì? Em mua giúp anh?”
“Không cần không cần…” Ôn Nhược Hà vội vàng khoát tay, ngồi xuống cạnh bọn họ, “Tôi ăn xong rồi, vừa đi ra thì thấy các cô.” Anh vừa nói vừa nghiêng đầu hỏi Tô Thiên Thiên, “Công việc dạo này thế nào?”
“Cũng không tệ lắm.” Tô Thiên Thiên trả lời.
“Vậy thì tốt.” Ôn Nhược Hà cười một cái, “Thật ra thì từ từ rồi sẽ quen thôi, con người Ninh Xuyên cũng không tệ lắm.”
“Tổng giám, anh tốt hơn anh ta nhiều.” Âu Dương trả lời, “Lần nào cũng nghe thấy anh khen người khác tốt.”
Ôn Nhược Hà mỉm cười một cái, “Anh ấy không tệ thật mà!”
“Em mà được đi làm ở bộ sáng tạo thì tốt…” Tô Thiên Thiên thở dài, chống má nói.
“Vậy các cô cứ nói chuyện thong thả, tôi về trước nhé.” Ôn Nhược Hà đứng dậy, hai tay chống lên cạnh bàn nói, “Đúng rồi, Âu Dương. buổi chiều nhớ sửa sang lại tài liệu cuộc họp ngày mai nhé, đừng để xảy ra vấn đề đấy.”
“Ngày mai có cuộc họp quan trọng sao?” Tô Thiên Thiên giương mắt hỏi.
Ôn Nhược Hà gật đầu, “Đúng vậy, mai là ngày mồng tám, họp trên tổng công ty, hình như là về việc thẩm hạch kế hoạch của công ty trong quý ba, bộ tài vụ các cô cũng phải đệ trình bản dự tính gì đó thỉ phải.”
“Hội nghị rất quan trọng à…” Tô Thiên Thiên nhìn bóng lưng đã khuất xa của Ôn Nhược Hà, lẩm bẩm lẩm bẩm.
….
Sáng sớm thứ hai, Tiểu Lý đứng trước cửa biệt thự rút điểu thuốc thư ba, ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng cô chủ, rèm cửa kéo dày không lọt nổi một tia nắng, xem bộ dạng này là quyết tâm muốn cản ánh mặt trời bên ngoài, nằm ngủ nướng ở bên trong đúng không?