Cả đại sảnh đều an tĩnh, trên bàn bàn chai rượu nằm nghiêng ngã, cô dâu trong trang phục ưu nhã cầm lấy chai rượu còn lại trên bàn, ngửa đầu uống.
Chung quanh, khách khứa đều muốn coi náo nhiệt, cô thì không rảnh quan tâm, chỉ cần phía sau còn có bức tường thịt thì cô sẽ có dũng khí uống hết số rượu Cù Ý Thần mang tới.
Chất lỏng cay xè chảy xuống cổ họng giống như lửa thiêu cắn nuốt mọi cơ quan hô hấp của cô. Trước mắt, những màu sắc mơ hồ, cô uống Vodka, dạ dày khó chịu, rượu như muốn cuộn trào ra khỏi cổ họng, nhưng cô không ngừng nghỉ đổ rượu vào miệng.
Bàn tay trên vai càng lúc càng siết chặt, cho dù chút ý thức cuối cùng đã bay mất nhưng cô vẫn cảm thấy được Lục Thiếu Phàm đau lòng trách cứ, trách cô không nên tỏ ra kiên cường. Nhưng trước những khiêu khích đó, cô không thể im lặng, chỉ biết làm một cô gái nhỏ núp sau lưng anh.
Lục Thiếu Phàm chỉ cần uống xong đống rượu này không chỉ chứng minh anh yêu cô, hơn nữa còn muốn mang đến cho cô cảm giác an toàn, khiến cô tin tưởng Lục Thiếu Phàm anh không phải loại người nhu nhược, ngay cả vợ mình cả hôn nhân của mình đều không bảo vệ.
Nhưng cô lại quá nhạy cảm, không tự tin để anh chiến đấu, đối mặt với sự khiêu khích của Cù Ý Thần, lại xúc động sợ uống rượu sẽ ảnh hưởng đến vết thương của anh.
Nếu cô là vợ anh cô phải chia sẻ gánh nặng trên lưng của anh. Nếu nhất định phải đưa ra kết quả rõ ràng cho Mục Lâm Thu và Cù Ý Thần, vậy thì phải cả cô và anh cùng làm, chứ không riêng một mình Lục Thiếu Phàm chiến đấu hăng hái!
Anh năm lần bảy lượt muốn đoạt lấy chai rượu trong tay cô, nhưng cô ương bướng khiến anh thúc thủ vô sách. Vẻ lo âu và tự trách in đậm trên hàng lông mày, bàn tay đặt trên vai cô bóp đến mức xương cốt cô thấy đau.
Lục Thiếu Phàm, Mục Lâm Thu từng vì anh mà hi sinh, em lại không cách nào quay về quá khứ xóa bỏ mọi thứ giữa anh và cô ấy. Nhưng trong tương lai, em hi vọng người vì anh mà hi sinh sẽ là em, là em, và chỉ có thể là em.
Khi giữa miệng chai và môi cô không còn chất lỏng như băng chảy xuống thì Mẫn Nhu buông chai rượu để xuống bàn, chịu đựng cảm giác khó chịu như sắp bị thiêu cháy trong dạ dày, cả người say say hai mắt ửng đỏ nhìn Cù Ý Thần nhàn nhã ngồi trên ghế.
“Rượu cũng đã uống, trò chơi cũng đã kết thúc, Cù trung tướng, không tiễn!”
Kết hôn là ngày lành, cô dâu ở trước mặt mọi người đuổi khách quả là hành dộng hiếm thấy. Nếu như không phải cô uống quá nhiều, cô cũng không có gan này, dám đứng trước mặt quan khách va chạm với vị trung tướng Cù Ý Thần.
Cảm giác say say lại không vui khi hôn lễ bị náo loạn hiện lên trong mắt vô số lần, nếu không phải Lục Thiếu Phàm ôm lấy cô, không chừng cô đã sớm xông lên chiến đấu với Cù Ý Thần.
Mẫn Nhu bất lịch sự tiễn khách khiến Cù Ý Thần nhướng mày cười, từ từ đứng dậy, không nhìn Lục Thiếu Phàm đang ôm Mẫn Nhu, xoay người, nhìn vẻ mặt của Mục Lâm Thu, lãnh đạm nói: “Thấy rõ chưa? Không chỉ có anh ta thật lòng, mà người phụ nữ của anh ta cũng thế, nếu em vẫn không chịu từ bỏ, anh có thể…”
“Im miệng.”
Cơ thể Mục Lâm Thu run lên, hung hăng trừng mắt nhìn Cù Ý Thần, nhìn đằng sau Lục Thiếu Phàm đang dùng ánh mắt yêu thương để Mẫn Nhu ôm lấy anh, tuyên bố quyền sở hữu của mình, sau đó cô ngẩng đầu ngó Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm chỉ hờ hững nhìn Mục Lâm Thu, ánh mắt có chút đồng cảm nhưng cũng có chút bất đắc dĩ. Không phải anh không thể đáp lại tình yêu của Mục Lâm Thu, chỉ là tình yêu của anh đều cho cô gái trong lòng mất rồi, tất cả đã quá rõ ràng, cũng bóp nát lý do cuối cùng để Mục Lâm Thu tự lừa mình dối người.
Mục Lâm Thu chua xót công môi, đôi mắt ửng đỏ, mỉm cười nhìn Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu nói: “Chúc hai người hạnh phúc.”
Mục Lâm Thu bình thản rời khoải, Mẫn Nhu mơ hồ nhìn thấy Mục Lâm Thu rơi lệ, cho dù là yếu ớt, cô ta đều chỉ có một mình, ở trước mặt Lục Thiếu Phàm, vĩnh viễn là một người con gái lý trí.
“Tiểu Thu.”
Cù Ý Thần thay đổi vẻ mặt, ánh mắt sâu xa nhìn Lục Thiếu Phàm, vội vàng đuổi theo, chứng tỏ vở kịch náo loạn đã kết thúc.
Trạng thái cảnh giác chuẩn bị chiến đầu thả lỏng, hai mắt Mẫn Nhu nặng chĩu, cả người không còn sức tựa vào người Lục Thiếu Phàm, khó chịu nhíu mày.
“Sau này em không được bướng bỉnh như vậy, anh không muốn em ở bên cạnh mà lại phải chịu khổ như vậy.”
Giọng đàn ông quen thuộc như vén màng mây mù trong tay lỗ tai cô, Mẫn Nhu đầu cọ vào ngực Lục Thiếu Phàm, mơ màng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm.
“Anh nói anh sẽ mang đến cho em hôn lễ khó quên, không ngờ thật sự là cả đời không quên, không quên được anh hèn nhát thế nào, không quên anh đã không thể bảo vệ nổi em.”
Giọng nói tự giễu của Lục Thiếu Phàm khiến cô đau lòng, cảm giác chua xót nơi mũi lượn lờ, cũng khiến cô giận ôm chặt anh, gương mặt đỏ bừng chôn sâu vào ngực anh, giọng nói buồn bực:
“Lục Thiếu Phàm, là em làm không tốt mới để anh chịu khổ như vậy. Anh ở trong mắt em không hề hèn nhát, hôn lễ thật sự của chúng ta là ở Ireland mà? Đó là khoảnh khắc cả đời em không quên được!”
Cánh tay Lục Thiếu Phàm lại siết chặt, vững vàng giữ lấy cô. Mẫn Nhu rối loạn, bên trong ý thức nghe giọng nói giận dữ của anh còn cả tiếng than nhẹ, bên môi cong lên nở nụ cười ngọt ngào, ôm lấy anh không muốn rời khỏi cảm giác ấm áp này.
Tác dụng Vodka khá mạnh, gương mặt Mẫn Nhu đỏ bừng chôn trong lòng Lục Thiếu Phàm khẽ nấc một tiếng, Lục Thiếu Phàm kêu nhân viên đi lấy khăn ướt giúp cô lau gương mặt đỏ bừng.
Tiệc tùng không bao lâu liền chấm dứt, bà Lục một bên tiễn khách bên còn lại tới bên cạnh Lục Thiếu Phàm, nhìn Mẫn Nhu vẫn còn khó chịu do rượu liền căn dặn Lục Thiếu Phàm nói:
“Con đưa Mẫn Nhu về phòng đi, ở đây để mẹ là được.”
Lục Thiếu Phàm không từ chối, lông mày hơi nhíu lại, nhìn khách khứa đã đi gần hết liền đem khăn ướt để lại lên bàn, dìu Mẫn Nhu đi vào thang máy.
Mẫn Nhu chóng mặt dựa vào ngực Lục Thiếu Phàm, nghe mùi hương thoang thoảng trên người anh, ngốc nghếch cười, hai bàn tay không an phận cầm lấy cà vạt Lục Thiếu Phàm, đôi môi đỏ mọng ướt át cong lên, theo bước chân Lục Thiếu Phàm lảo đảo đi về trước.
Mẫn Nhu ợ một tiếng, mùi rượu nồng nặc khiến lông mày nhíu lại, cũng vì rượu mà mặt ửng đỏ, như có liệt hỏa đang không ngừng bốc cháy, khiến cô khó chịu tựa gần vào cơ thể mát mẻ của Lục Thiếu Phàm, muốn giảm bớt sự khó chịu trên người.
Đinh.
Ý thức mơ hồ, âm thanh đột ngột vang lên khiến cô ngẩn người, đôi mắt hé mở, mơ màng nhìn gương mặt tuấn tú đang ở bên cạnh mình mới an tâm nhắm mắt lại.
Có Lục Thiếu Phàm bên cạnh, cô không cần lo gì cả…
Cửa “phòng tổng thống” bị đẩy vào, một luồng không khí ấm áp phả vào mặt, ánh đèn vàng nhạt đập vào mắt cô. Mẫn Nhu lười biếng ngáp dài, đôi môi mỏng dẹp ra, cơ thể lảo đảo nghiêng về trước, muốn thoát khỏi lồng ngực Lục Thiếu Phàm.
“Tiểu Nhu, ngoan, đừng quấy nữa.”
Giọng Lục Thiếu Phàm dụ dỗ quanh quẩn trong thế giới mơ hồ của cô. Mẫn Nhu chớp mắt vài cái, hai mắt mơ màng tập trung lại, lúc quay đầu thì nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Lục Thiếu Phàm. Vẻ mặt yêu thương cưng chìu của anh khiến cô không khỏi bật cười ngốc nghếch:
“Ha ha.. là Lục Thiếu Phàm… nấc, không phải, là ông xã, ông xã….”
Cơ thể nghiêng ngả mất thăng bằng, thiếu chút nữa là té xuống đất nhưng lại bị bàn tay Lục Thiếu Phàm đỡ lấy thắt lưng. Mẫn Nhu vì quá say nên không chú ý tới khi Lục Thiếu Phàm đỡ lấy cô, hai lông mày anh nhíu lại, do đã chạm vào vết thương.
Mái tóc vén lên có chút xốc xếch rủ xuống hai bên trái, áo khoác trên vai đã bị cô nhét vào góc phòng ngay từ khi mới bước vào, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, cổ buông thõng, đầu tựa vào cổ Lục Thiếu Phàm.
Nơi đầu mũi lành lạnh khẽ cọ vào cổ Lục Thiếu Phàm, ngốc nghếch reo lên: “Ông xã, em nóng quá, muốn đi tắm.”
“Được, ngồi xuống đi đã, anh đi chuẩn bị nước.”
Lục Thiếu Phàm dịu dàng vuốt ve gương mặt ửng hồng của cô, đỡ cô ngồi xuống bên giường, thấy cô ngồi ổn rồi mới đứng dậy đi về phòng tắm, chốc chốc lại quay đầu lại, Mẫn Nhu cúi đầu ngồi đó.
Tiếng nước ào ào từ phòng tắm truyền ra, mơ hồ truyền tới, Mẫn Nhu đột nhiên mở to mắt, hai mắt mộng mị lóe lên tia tỉnh táo, không có vẻ gì của người say rượu, nhưng lúc đứng lên không vững liền ngã xuống giường,
“Sao vậy?”
Giọng nam ôn tồn như luồng giá mát thổi qua trí óc đang bì mùi rượu làm cho say của Mẫn Nhu, cô nằm nghiêng bên mép giường, trong mắt là bóng người cao ráo, tuấn tú thoát tục, dáng người hoàn mỹ, áo sơ mi trắng, hai ống tay áo cuộn lên thật cao để lộ cánh tay trắng gầy gò.
Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm đi tới gần, chậm chạp suy nghĩ vài giây, sau đó nhức đầu xoa xoa huyệt thái dương chậm rãi bò dậy, lắc lắc mình tính đi ra ngoài. Chưa đi được vài bước, Lục Thiếu Phàm liền đưa tay đỡ lấy cơ thể lảo đảo của cô.
“Không phải muốn tắm sao? Thế này còn muốn đi đâu?”
Giọng nói gần gũi khiến Mẫn Nhu dừng bước, xoay đầu lại, nhìn Lục Thiếu Phàm từ trên xuống dưới, lông mày nhíu lại, cắn cắn môi, mắt chuyển động tựa như đang suy nghĩ gì đó.
“Màu cởi sườn xám ra, nếu không lát vào trong sẽ rất khó cởi.”
Đôi bàn tay to để trước ngực cô. Mẫn Nhu chợt trừng mắt, cảnh giác nhìn đôi bàn tay to đang chuẩn bị cởi áo cô, mặt xấu hổ lại giận dữ trừng mắt nhìn người đàn ông quần áo nho nhã trước mắt.
“Bỏ tay của anh ra, nếu không tôi sẽ tố cáo anh tội xâm phạm.”
Mẫn Nhu cáu giận nói, đẩy Lục Thiếu Phàm đang kinh ngạc ra, lảo đảo vài bước đi về phía cửa.
“Tiểu Nhu, đã trễ thế này, em còn muốn đi đâu?”
Chỉ cần vài bước Lục Thiếu Phàm đã đuổi kịp, giữ chặt lấy cánh tay cô. Lông mày nhăn lại khó hiểu, đôi mắt đen sáng rực quan sát ánh mắt Mẫn Nhu, bày tỏ sự nghi ngờ của bản thân.
Muốn đẩy tay ra nhưng không thành công, Mẫn Nhu ảo não nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, không khách khí đáp:
“Đương nhiên là về nhà, chẳng lẽ qua đêm ở đây?”
Về nhà? Lục Thiếu Phàm híp mắt lại, đôi mắt nhìn lướt qua gương mặt ửng đỏ của Mẫn Nhu, đôi mắt trong suốt của cô, khóe môi anh cong lên, lông mi dài nhướng cao, nhìn Mẫn Nhu giương nanh múa vuốt với anh, cười khẩy nói:
“Tiểu Nhu, hôm nay chúng ta đã kết hôn, em không quên đấy chứ?”
“Kết hôn?”- Âm điệu khá cao, Mẫn Nhu không dám tin, ánh mắt suy xét người đàn ông đang cười đến xuân phong dào dạt, cau mày ngẫm nghĩ vài giây, chợt bừng tỉnh chỉ vào Lục Thiếu Phàm, cười haha nói: “Anh là diễn viên mới sao? Nói đi, anh đẹp trai như thế nhất định là do hóa trang và hiệu quả của ánh đèn.”
Khóe miệng Lục Thiếu Phàm kéo lên khó coi, nhìn Mẫn Nhu ánh mắt đảo quanh như đang tìm gì đó. Anh không biết làm gì đành thở dài, yêu thương ôm cô vào lòng, dịu dàng dụ dỗ nói:
“Tiểu Nhu, không còn sớm nữa, chúng ta đi tắm rồi đi ngủ.”
“Chúng ta?!”
Mẫn Nhu lặp lại một cách ngờ vực không tin điều mình vừa nghe, đôi mắt nhấp nháy nhìn chằm chằm người trước mắt nói ra mà mặt không đỏ, không vội vàng, ý tứ mập mờ lại rõ ràng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.
“Dĩ nhiên, chúng ta là vợ chồng mà!”
Lục Thiếu Phàm đoán được Mẫn Nhu sẽ hỏi lại, anh cười ôn hòa ngón tay thon dài chủ động cởi thứ rườm rà gây cản trở.
Chiếc giường mềm mại như nhung, cô lười biếng nằm ng