“Không sai!” một giọng nói truyền đến từ phía trước.
Cách đó hơn mười bước xuất hiện một luồng sáng đen, một người chậm rãi đi đến, hắn mặc áo đen, tóc đen chỉnh tề vuốt hết ra sau lưng, sát khí nồng nặc, môi mang ý cười, nụ cười vô cùng lạnh lẽo, cứ như loài rắn độc, từng bước từng bước đến gần.
Người này Anh Lạc cũng không xa lạ gì, nói đúng hơn, nàng chỉ cần nhìn thấy hắn một lần, cũng đủ cho nàng khắc cốt ghi tâm.
Nhìn thấy hắn, người mang vẻ ngoài vô cùng giống mẫu thân nàng kia, nhanh chóng lui về phía sau một bước, tỏ vẻ cung kính đứng phía sau hắn. Người nọ lại dường như không nhìn đến sự tồn tại của nàng ta, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Anh Lạc.
“Người đời đều biết, Thần nữ Xích Cơ có hai con gái, là huyết mạch còn sót lại của Thần tộc. Nếu ta không làm thế, làm sao biết được, tất cả đều là giả dối, huyết mạch của Thần tộc, từ xưa đến nay chỉ có một, làm gì có ngoại lệ?” Hắn nói từng chữ một, ánh mắt khẽ híp lại, trong đôi mắt đen kia như đang tràn đầy phẫn hận, cứ như tùy lúc đều có thể lấy mạng nàng.
“Ma Quân Ân Hoài Đan!” Anh Lạc nói, lẽ ra nàng nên sợ hãi, nhưng nàng lại không cảm thấy thế, có lẽ vì đã sớm đoán được kết quả này?
“Ngươi còn nhớ là tốt rồi!” Hắn cười lạnh “Một trăm năm qua, tỷ muội các ngươi quả thật không để ta tìm ra….không, là huynh muội mới đúng!” Hắn tạm thời sửa miệng, thấy nàng không nói lại tiếp lời: “Ngươi nhất định thấy lạ, sao ta lại biết? Vốn ta cũng không biết, cho đến khi ta sai Phi Diễm mở phong ấn đầu tiên, cố ý lộ ra Thiên Kiếm, đoán rằng sau khi các ngươi nhìn thấy nhất định sẽ có hành động, ai ngờ ngươi lại ngốc đến mức tự mình đến đoạt lại Thiên Kiếm.”
Hắn hừ lạnh, theo bản năng sờ về phía trái tim “Đỉnh Thần sơn, mối thủ bị đả thương tại cuộc chiến Kiếm Vân, ngươi cho rằng ta không hay biết gì sao? Hừ! Đúng là kế hay…ai mà ngờ được, một vị thần bị Lục giới xem thường, lại là Thiên Đế mà cả bọn Lục giới kia đang khổ tâm tìm kiếm!”
Anh Lạc vẫn không trả lời, chỉ là tay càng lúc càng siết chặt, chặt đến không có một kẽ hở, từ lúc Thiên Trụ sụp đổ cho đến khi nàng bị bắt đến đây, đều do một tay hắn điều khiển, chẳng qua là muốn dụ nàng xuất hiện. Hóa ra hắn lại hận Thần tộc đến như thế.
“Vì sao ngươi phải ép huynh muội ta đến đây?”
Sắc mặt hắn lạnh lẽo “Tất cả đều là thứ các ngươi phải gánh chịu, đều là báo ứng của con tiện nhân Xích Cơ kia, phàm là chuyện nàng ta quan tâm, ta càng muốn hủy diệt, phàm là chuyện nàng ta lo lắng, ta lại càng muốn nó phải xảy ra! Có trách, thì trách tại sao ngươi lại là con gái của nàng ta!”
Anh Lạc khẽ nhíu mày, nghe giọng điệu của hắn, dường như là có biết mẫu thân, nhưng vì sao hắn lại hận mẫu thân như thế? Chuyện của mẫu thân, nàng biết rất ít. Khi còn bé. mẫu thân chưa từng nhắc đến, đến tận bây giờ, ca ca cũng chưa bao giờ nói.
“Ngươi sẽ không làm vậy.” Sắc mặt Anh Lạc không đổi, nhìn thẳng vào mắt hắn, lúc này, dù có sợ cũng vô ích, nàng cần gì phải phí sức “Nếu như ngươi muốn giết ta, đã sớm làm rồi, không cần chờ đến bây giờ, còn suy tính ra một….mưu kế như thế.” Nàng như có như không nhìn về phía nữ tử áo đỏ, người kia vẫn luôn cúi đầu, cung kính đứng bên cạnh.
“Tỉnh táo như thế, quả thật có mấy phần giống như tính cách của người kia…” Hắn dừng lại, rồi như nhớ đến điều gì, lại khôi phục tinh thần, cười lạnh nói: “Không tệ, lúc này ta sẽ không giết ngươi. Giết ngươi rồi, thế gian này làm gì còn ai giúp ta tìm được kiếm linh chứ.”
Anh Lạc nhíu nhíu mày, không nhịn được nói “Ngươi rốt cuộc vì sao phải làm mấy chuyện này? Giải phóng phong ấn của Ma Thần, ngươi có lợi gì chứ?”
“Lợi ích? Hừ!” Hắn hừ lạnh “Ma Thần là lực lượng mạnh nhất thế gian này, Tiên Ma hai giới đều là kẻ tu hành, theo đuổi pháp thuật tối cao cũng không phải điều gì đáng trách, chỉ khác ở chỗ, bọn chúng tu tiên đạo, bọn ta tu ma đạo. Ai quy định tu tiên mới là con đường chính thống?”
“Ma Thần chỉ biết phá hủy thế gian này, phá hủy thiên hạ, ngươi giải phong ấn chẳng lẽ chỉ vì muốn nhìn thấy sức mạnh tối cao kia thôi sao?” pháp lực tối cao cũng không quan trọng đến mức đó, đến mức phải khiến người ta không tiếc phá hủy thế gian này?
Hắn lại đột nhiên cười to, vẻ mặt cuồng vọng hỏi ngược lại “Ngươi cho rằng, Ma Thần thật sự có thể sống lại?”
Vẻ mặt Anh Lạc hơi nặng nề, khó hiểu nhìn hắn, lời này có ý gì?
“Phong ấn Ma Thần chia ra làm bốn, ta đã giải được hai, thứ xuất hiện cũng không phải Ma Thần, mà chỉ là khí âm tà không ngừng bay ra. Ngươi cho rằng vì sao lại thế?” Hắn cười lạnh.
Anh Lạc không nói, hắn lại tiếp “Nguyên nhân chỉ có một, thế gian này vốn không có Ma Thần. Cho dù là có, cũng đã bị Thiên Đế tiêu diệt từ thời Thượng Cổ rồi. Mấy cái phong ấn kia, không phải phong Ma Thần, mà là oán khí của Ma Thần, cũng chính là ma lực tối cao của Ma Thần!”
Anh Lạc sửng sốt, trong đầu nhớ đến những chữ bên trong Thiên Trụ.
“Đã lường trước, thế gian vốn âm dương phối hợp,lại có kẻ mang dục niệm biến thành Ma, đồ thán sinh linh. Lục giới lâm nguy, căm phẫn đày kẻ đó vào hoang vu để thần hồn câu diệt.”
Thần hồn câu diệt! Nàng trước giờ chưa từng nghĩ đến, lúc này hồi tưởng lại, thì ra lời ấy không phải ý nói Thiên Đế thần hồn câu diệt, mà là Ma Thần. Ý nói Ma Thần đã sớm diệt vong, chỉ dục niệm vẫn còn lưu luyến nơi Lục giới. Cho nên, Thiên Đế lúc ấy phong ấn không phải bản thân Ma Thần, mà chính là dục niệm của Ma Thần.
Như vậy, dù phong ấn của Ma Thần bị giải toàn bộ, dục niệm kia cũng không thể biến nên thể xác của Ma Thần. Nàng quay đầu nhìn Ân Hoài Đan vẫn đang mang sắc mặt âm trầm, hắn đã sớm biết tất cả, vì sao còn làm mấy chuyện này?
Nàng đột nhiên nhớ đến điều gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, mở to hai mắt nhìn hắn “Ngươi muốn tập hợp tất cả dục niệm, kế thừa sức mạnh của Ma Thần!”
Nàng nên sớm biết, Ma Thần dù thể xác đã bị diệt, nhưng chỉ cần dục niệm chưa biến mất, bất cứ kẻ nào nhận được loại dục niệm này, sẽ chính là Ma Thần. Ân Hoài Đan chính là nghĩ như thế sao? Hắn muốn trở thành Ma Thần!
Thế nhưng hắn lại cười không đáp, đảo mắt nhìn về người vẫn đang yên lặng hồi lâu, khóe môi lại nhếch lên quỷ dị, chuyển đề tài.
“Tin rằng ngươi vẫn muốn biết ta đã giải phong ấn “Chí Âm” như thế nào!” hắn nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Anh Lạc “Muốn giải phong ấn, cũng không phải chỉ có Thiên Kiếm mới có thể. Ban đầu kẻ hạ phong ấn là Thần tộc, lúc này muốn giải phong ấn, dĩ nhiên cũng chỉ có máu của Thần tộc mới có thể làm được.”
Máu của Thần tộc, vẻ mặt Anh Lạc như đang suy nghĩ điều gì, tiếp theo liền hoảng hốt, quay phắt đầu nhìn về phía nữ tử vẫn đang đứng bên cạnh.
“Ngươi biết nàng ta là ai không?” Hắn xoay người bước đến, đột nhiên tay dùng sức kéo lấy cằm nữ tử áo đỏ, trong mắt lóe ra ánh sáng sắc lạnh “Nàng có tướng mạo của Xích Cơ, trí nhớ, pháp thuật cũng không chênh lệch mấy. Thật ra thì….nếu nói nàng ta là Xích Cơ, cũng không quá đáng.”
Anh Lạc càng kinh ngạc, quay đầu nhìn người đang bị Ân Hoài Đan nắm đến mặt mày trắng bệch, đôi mắt giống hệt người kia, cứ như chất chứa muôn vàn lời nói, nhưng không thể nói ra, nhất thời lòng Anh Lạc trở nên thật khó chịu, không nói nên lời.
“Bỏ nàng ấy ra!”
“Sao hả? Ngươi quả thật xem nàng như Xích Cơ, như mẫu thân ngươi rồi sao?” Hắn cười lạnh lên tiếng “Nàng ta chỉ là ta dùng một giọt máu trong tim Xích Cơ mà hóa thành, một con rối được hóa phép từ một cây hoa mà thôi. Sở dĩ có gương mặt mê hoặc lòng người như thế, cũng chỉ vì giọt máu trong trái tim Xích Cơ ban cho.Nàng ta ngay cả là một con người cũng không xứng, cùng lắm chỉ là một hoa yêu*!”
0
Ánh mắt hắn càng thêm ác độc, nhìn chằm chằm gương mặt của nữ tử trong tay, tay càng dùng sức, người nọ liền khó chịu nhắm hai mắt, khóe môi tràn ra vết máu, hắn lại không chịu buông tay. Trong đôi mắt kia tràn đầy hận ý, như đang muốn trào ra ngoài, như đang xuyên qua nàng mà nhìn một người khác, nữ tử khiến hắn hận đến thấu xương.
“Buông tay, buông nàng ta ra!” Anh Lạc nhịn không được nữa, đi đến đẩy tay hắn ra, Ân Hoài Đan như đã thất thần, ánh mắt càng ác độc, vung tay, chân nàng lập tức lảo đảo, té mạnh trên đất, đụng vào tảng đá, không kiềm được kêu lên.
Người trước mắt cũng sửng sốt, lúc này mới chậm rãi tỉnh lại, mi tâm cau chặt, tức giận buông cánh tay đang nắm lấy cằm người kia ra, Hận ý trong mắt lúc này mới chậm rãi thu hồi.
Hắn lạnh lùng nhìn người đang ngồi dưới đất thở hổn hển, lại nhìn Anh Lạc ngồi bên cạnh, hừ lạnh “Mặc dù ngươi đã biết chân tướng, cũng đừng mơ có thể thoát khỏi đây. Ngày mai…còn có một màn hay, chờ ngươi xem đó!”
Nói xong liền phất tay áo bỏ đi, biến mát trong không trung. Cảnh trí xung quanh cũng nhanh chóng biến hóa, sân cỏ từ từ biến mất, như bị nước rửa trôi, hoàn toàn biến thành một mảng trắng xóa. Bầu trời bay bay mấy đóa hoa tuyết, dưới chân vốn là mấy đóa hoa như gấm, lúc này cũng biến thành cả cánh đồng tuyết, chỉ có vách đá mà nàng đã chạm tay vào hồi sinh, vẫn mang cảnh xuân tươi đẹp vô cùng.
Thì ra, tất cả đều là dùng phép thuật tạo nên. Lúc này nàng đã đoán ra, tất nhiên không cần tiếp tục giả vờ gì nữa.
Anh Lạc lại quay sang nhìn người vẫn đang thở dốc trên đất, khóe môi giật giật, nhưng vẫn không nói gì. Nàng bò dậy, xoay người đi vào phòng.
Sau lưng nàng, một ánh mắt phức tạp cũng dõi theo, như có muôn vàn nút thắt, không thể tháo gỡ. Mê mang, bối rối, áy náy, đau lòng, tất cả tâm tình đều quấn quýt vào nhau, không thể tan biến.
====================================
Đêm đến, chân trời đều biến thành một màu tối đen, ở vực lạnh Băng Lăng này, vẫn cứ sáng rỡ. Màu trắng của tuyết, nổi bật giữa đất trời, chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Lư hương đã lạnh như băng, trong phòng vẫn còn chút ít hương thơm, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, dừng lại trước cửa, lại không có động tác gì khác, dường như do dự có nên vào hay không.
Một lúc lâu sau, cửa mới bị đẩy ra, một trận gió lạnh ùa vào, như dao găm khiến người bị thổi trúng đau nhức vô cùng. Nữ tử áo đỏ nhìn nàng, rồi đi thẳng đến trước bàn, trong tay bưng lên một thứ, còn bốc hơi nóng.
Nàng ta cẩn thận đặt lên bàn, lại giống như đã quên cửa vẫn đang mở, tùy ý gió lạnh thổi bừa bãi.
Anh Lạc nhìn về phía bàn, đó là một chén canh tuyết liên, bên trong còn nổi một đóa hoa tuyết liên màu trắng, nóng hôi hổi.
“Uống rồi có thể….xua lạnh!” Nàng chậm rãi nói, mỗi câu nói đều nói thật khó khăn, ánh mắt thâm trầm như mang theo muôn vàn áy náy.
Áy náy? Nàng ta cần gì áy náy, nàng ta là người Ma tộc, còn nàng là Thần tộc. Lợi ích xung đột, do nhu cầu mà thôi. Có lẽ nàng ta lừa nàng, nhưng từ góc độ nào đó, nàng ta cũng đã làm một chuyện tốt.
Nàng đến gần, nhìn chén canh kia một lát, lại không hề bưng lên, mà chậm rãi ngồi xuống ghế cạnh bàn. Nàng nhớ khi nàng còn nhỏ, mẫu thân cũng thường xuyên nấu canh cho nàng uống, mặc dù đối với thần mà nói, ăn uống vốn không cần thiết, nhưng nàng lại thích mùi vị ấm áp này, mẫu thân cũng ngày ngày nấu cho nàng.