ng dám dễ dàng dùng thử, người đã khác, canh cũng đã khác. Nàng không thể xác định, ngoài canh ra, còn có thứ gì khác không.
Sắc mặt người đối diện lại càng nặng nề, chậm rãi cúi đầu, nhìn về phía chén canh kia, đột nhiên bưng chén lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó cười tự giễu “Con yên tâm, ta sẽ không hạ độc con!”
“Ta biết!” Anh Lạc trả lời, bởi vì đã không cần thiết nữa. Chỉ là lúc này, nàng rất tỉnh táo “Ngươi rốt cuộc là….”
“Hồng Lệ, tên ta là Hồng Lệ!”Nàng ta nói tiếp “Ta có toàn bộ trí nhớ của Xích Cơ, về Thần tộc, về phong ấn, về….con!”
Nàng kia thở dài, đột nhiên xoay người đi về phía cửa sổ, khẽ đẩy cửa ra, nhìn xa xa, khiến cho trong phòng càng rét lạnh. Anh Lạc nghi ngờ, nhìn về phía cửa sổ kia, có cần thiết phải mở cửa ra không?
“Đúng như lời Ma Tôn nói, ta là giọt máu trong tim mẫu thân con, ngưng tụ thành hồn, sau đó dùng thân hoa hóa thành. Nếu muốn nói chính xác, ta cũng được xem như một hoa yêu mang dòng máu Thần tộc!” Nàng kia khẽ cười, trên mặt lại không hề mang ý vui mừng, chỉ có khổ sở và tự giễu.
“Là ngươi đã giải khai phong ấn Chí Âm?” Nàng hỏi, nhìn theo ánh mắt nàng kia, bên ngoài cửa sổ chỉ có một mảng tuyết trắng. Chỉ hơi chói mắt một chút, nếu có điều gì khác lạ sẽ lập tức nhìn ra.
“Đúng vậy.” Hồng Lệ không hề che giấu trả lời, xoay người nhìn về phía nàng “Là dùng chính máu của ta để giải khai phong ấn, phong ấn của Viêm Hoa môn, cũng sẽ dùng cách này.”
Anh Lạc sửng sốt, không ngờ nàng kia lại nói cho nàng biết kế hoạch của bọn họ một cách nhẹ nhàng như thế. Nàng lại đột nhiên nghĩ đến Huyết Vân trận ngày đó, hóa ra là dùng máu của nàng kia mà nên. Mục đích tất nhiên là giải phong ấn! Nàng đột nhiên hơi sợ hãi, nếu ngày đó nàng không phát hiện sơ hở của Huyết Vân trận, e rằng lúc này Viêm Hoa môn đã bị tiêu diệt.
Chỉ là….
“Hôm đó….trong Huyết Vân, vì sao có nước?”
Nàng kia đột nhiên cười, nhìn ánh mắt nàng như có mê mang, như đang chìm đắm vào thứ gì đó. Ánh mắt hệt như khi nàng kia giả vờ làm mẫu thân.
“Ta vốn là một đóa hoa, con có biết….ta là hoa gì không?”
Anh Lạc sửng sốt, trong lòng hơi nặng nề. Nàng nghĩ đến điều gì, rồi lại sợ hãi kiềm nén xuống. Tiếng gió từ ngoài cửa truyền vào như nhỏ bớt.
Nàng kia chậm rãi đi đến, ánh mắt như có thể nhấn sâu người khác, lóng lánh như chứa nước. Anh Lạc bị ánh mắt kia làm kinh sợ, quên cả nhúc nhích. Nàng kia từ trong người lấy ra một vật, cười đến rực rỡ.
“Là thứ này!”
Ánh mắt Anh Lạc mở to, nhìn chằm chằm vật trong tay nàng kia, đầu như phát ra tiếng ong ong.
Đó là….Lục hoa.
Nàng kia là do Lục hoa hóa thành? Không thể nào, nàng ấy rõ ràng biết Lục hoa, nếu là hoa yêu, sao lại không biết chân thân của mình? Hơn nữa Lục hoa chỉ Thần tộc mới có thể chạm vào, Ân Hoài Đan sao lại có Lục hoa? Trừ phi….có người tặng hắn?
Nghi ngờ trong lòng nàng tầng lớp tầng lớp được mở ra, như đột nhiên hiểu rõ tất cả. Đại trận Huyết Vân sở dĩ có nước, là vì muốn giữ gìn Lục hoa, cần để hóa băng. Lúc Hồng Lệ mới hóa thân, chính là được giữ trên băng lạnh, cùng nhau biến ảo. Cho nên nàng ấy mới ở nơi vực băng này, cho nên Huyết Vân trận của nàng chỉ cần gặp lửa là hóa thành nước.
“Ân Hoài Đan….rốt cuộc là ai?” Nàng vẫn chưa hỏi hắn, hắn có quan hệ gì với mẫu thân?
Nàng kia lại như biết nàng muốn hỏi điều gì “Hắn vốn là đệ tử của Thanh Vân, quen biết với mẫu thân con ở Dao Trì tiên hội….sau đó bị trục xuất sư môn, rồi nhập ma!”
Trục xuất sư môn? Hắn luôn miệng nói mẫu thân phản bội hắn, e rằng việc đó có liên quan đến mẫu thân.
Là….truyền thống của Thần tộc sao? Nếu như thế, hắn…cũng là người đáng thương.
Nàng thở dài, nhìn về phía mặt bàn, nhìn đến cái chén trống không kia, tay nắm lại thật chặt. Ngoài phòng như đang có thứ gì đó, nhưng vẫn rất lạnh, nàng liền giả bộ như không nhìn thấy.
Khóe môi Hồng Lệ giật giật, như còn muốn nói điều gì, do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nói.
“Hắn nói ngày mai…rốt cuộc là chuyện gì?” Nàng hỏi nàng kia, lúc Ân Hoài Đan sắp đi có nói qua, khiến lòng nàng hơi phiền, rốt cuộc là hắn có ý gì?
Mặt Hồng Lệ biến sắc, chau mày, một lúc lâu mới nói bốn chữ “Giải phong ấn Chí Thử!”
Anh Lạc chấn động, hắn lại muốn tấn công Viêm Hoa môn, lần này tự thân ra trận sao? Trong lòng nàng loạn vô cùng, mặc dù hai bên thực lực tương đương, nhưng lúc này nàng đang ở trong tay hắn, hắn chắc chắn coi đây là một lợi thế.
Vậy ca ca….
Không được không được, với tính cách của ca ca, hắn chắc chắn sẽ liều lĩnh cứu nàng. Mà Ân Hoài Đan hận Thần tộc như thế, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
Tay nàng lại nắm chặt, đời này nàng chỉ có một ca ca, hắn không thể có chuyện gì.
Nàng hít thật sâu, cố đè lại cảm giác bối rối trong lòng, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, quyết định cất cao giọng nói “Bên ngoài gió lớn, ngươi muốn hóng gió cũng không cần chừa phần ta, ta sợ lạnh!”
Nói xong, liền hoàn toàn yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, mới có tiếng bước chân truyền đến, áo xanh bay bay, một bóng dáng thon dài xuất hiện ngay cửa
Thấy rõ tướng mạo của người đến, lòng nàng không khỏi căng thẳng, cười tự giễu.
Quả nhiên….
=======================================
Ở Viêm Hoa, ma khí bắt đầu khởi động, từng tảng mây đen lớn như phủ kín bầu trời, xung quanh đều là tiếng đánh nhau, Ma giới lần này như dốc toàn lực, số lượng quả nhiên đã hơn Tiên giới nhiều, chỉ là Tiên giới có bốn vị Thượng tiên, bọn chúng cũng không chiếm được lợi thế gì.
Anh Lạc đứng trên đám mây, có thể từ xa nhìn thấy bóng dáng màu trắng kia. Vẫn tao nhã, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt, khí chất thánh khiết vô cùng, cứ như chỉ cần đứng đó, cũng đã đủ tạo áp lực với người Ma giới.
Nàng ở ngay trên đám mây, lại có thuật che mắt, nên người bên dưới cũng không thể thấy nàng.
Cách Mộ Tử Hân không xa chính là Thính Phong, còn có hai người khác, nhìn dáng vẻ thì dường như là hai vị Thượng tiên còn lại.
“Ngươi nói xem, nếu ca ca tốt của ngươi biết ngươi đang ở đây, còn có thể giống như lúc này, đứng về phía Tiên giới không?” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai, Ân Hoài Đan cười lạnh nhìn xuống.
Anh Lạc nhìn theo ánh mắt hắn, cách đó không xa, Miểu Hiên mặc một thân áo lam, tay cầm Xích Vân, nhìn như một con giao long. Từng chiêu thức nhẹ nhàng vô cùng, yêu ma bên cạnh hắn đều bị tiêu diệt, không ai cản nổi.
Ứng phó thành thạo, vẻ mặt lại có mấy phần lo lắng, hắn chau mày, vẻ mặt ngưng trọng.
Ca ca….
Nàng tất nhiên biết hắn lo lắng điều gì. Sự kinh hoảng trong lòng không ngừng tăng lên, mục đích của Ân Hoài Đan không chỉ là phong ấn, còn có Thần tộc, tất nhiên sẽ không buông tha cho ca ca.
“Hắn quả thật có tình có nghĩa với ngươi, không tiếc thân mình cải trang thành nữ tử, để ta lầm tưởng hắn mới là đối thủ chân chính, lãng phí thời gian ngàn năm của ta.” Hắn hừ lạnh, ánh mắt cũng lạng băng như đóng tầng tầng băng sương “Ta chính là vô cùng không ưa kiểu hi sinh tự cho là đúng của hắn, ngu ngốc y như phụ thân các ngươi!”
Phụ thân?
Anh Lạc hoảng hồn, quay phắt đầu nhìn hắn, trong trí nhớ của nàng, không hề có phụ thân, chỉ mình ra đời đến giờ đều không có phụ thân. Nàng có lơ đãng nhắc đến, mẫu thân cũng đều sẽ bỏ qua, chỉ là lúc này nhớ lại vẻ mặt của mẫu thân khi đó, nàng vẫn còn nhớ mang máng, chính là sự hối hận đến cùng cực.
“Ngươi không biết? A…nhưng ca ca của ngươi chắc biết rất rõ?” Hắn cười càng quỷ dị, khóe môi giơ lên, chân mày cũng giãn ra “Hắn đã tận mắt nhìn thấy, ta đã đâm kiếm vào người phụ thân ngươi thế nào, làm thế nào tận mắt nhìn thấy hắn chảy cạn máu mà chết!”
Trái tim nàng siết chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Thì ra…thì ra…..hắn đã giết phụ thân! Thì ra ca ca từng nói đến thù của phụ mẫu, chính là như vậy! Nhưng ca ca lại chưa bao giờ nói với nàng, dù là trước kia, hay bây giờ.
Tận mắt nhìn thấy phụ thân chết trước mắt mình, là loại đau khổ như thế nào? Hắn lại cứ giữ trong lòng, một mình đối mặt, không muốn chia sẻ với nàng, chỉ vì sợ nàng khổ sở?
Hắn làm sao có thể cười rực rỡ như thế, che chắn trước người nàng, ngăn hết tất cả gió mưa, vẫn chưa bao giờ than trách tiếng nào.
Nàng đau lòng đến không thể hô hấp, móng tay bấm vào trong thịt, lại không có cảm giác đau, chỉ vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng màu lam bên dưới, tầm mắt dần mơ hồ.
Thế nhưng nàng vẫn không có cách nào ngăn cản giọng nói của kẻ bên cạnh “Buồn cười chính là, cái tên phụ thân ngu xuẩn kia của ngươi, vẫn không biết tự lượng sức mình, muốn bảo vệ đứa trẻ kia! Ha ha ha….” Hắn cười điên cuồng, trong mắt tích tụ đầy hận ý “Hắn đã quên, hắn từ trước đến nay vẫn không phải đối thủ của ta. Hắn tuy là Thần tộc, nhưng không có tư cách của Thần, hắn không phải Xích Cơ!”
0
Hắn tiếp tục nói, càng nói càng kích động, như đang cố phát tiết điều gì đã tích lũy từ lâu “Thần tộc? Lục giới? Hừ! Các ngươi nói thật dễ nghe, lại là kẻ ích kỉ nhất thế gian này, không kẻ nào đáng tin. Cái gì thiên trường địa cửu, cái gì cả đời này quyết không phụ bạc, đều là dối trá, có kết quả như hôm nay, Xích Cơ….đều là do nàng ta tự chuốc lấy!”
Ánh mắt hắn càng trở nên tàn nhãn, như mang đao kiếm. Hắn hung hăng nhìn về một nơi, lại không có tiêu cự, cứ như nhớ lại tình huống ngày đó. Hắn không do dự một kiếm đâm xuyên tim kẻ mà hắn hận thấu xương, nhìn máu của kẻ kia nhiễm đầy tay chân mình, nhìn đứa trẻ mà ngay cả lúc hấp hối hắn vẫn luôn ôm trong lòng, nhìn hắn trút hơi thở cuối cùng.
Sau đó….sau đó…nàng đến.
Gương mặt từng theo hắn vào trong mơ, lúc ấy nở nụ cười, dùng kiếm đâm vào ngực hắn. Hắn lại cứ ngây ngốc đứng đó, nhìn tay nàng chặt đứt tình cảm mà hắn đã không tiếc tất cả đổi lấy.
Cuối cùng, hắn cũng hiểu, tất cả đều là giả dối, những thứ thề non hẹn biển kia, những thứ như đời này tuyệt đối không hối hận gì đó, đều là giả dối. Hắn dùng mọi thứ để đánh đổi, chỉ còn lại thù hận!
Chỉ còn thù hận!
Hắn nhất định phải khiến nàng biết hậu quả phản bội hắn là như thế nào.
Hắn như bạo phát ra toàn bộ hận ý, tay hắn khẽ run rẩy. Ánh mắt ác độc kia như hận không thể đem kẻ nào đó, nghiền nát thành tro.
Ngay cả Anh Lạc đứng bên cạnh cũng cảm nhận được khí thế kinh người kia của hắn, ánh mắt chậm rãi nặng nề, lơ đãng mở miệng “Ngươi….vẫn không quên được mẫu thân ta sao?”
Vẻ mặt hắn trầm xuống, xoay mạnh đầu sang, vẻ mặt hơi bối rối, lại lập tức khôi phục như thường. Hắn cười lạnh “Ta không quên, bởi vì ta quá hận nàng!” Hắn hừ lạnh, dần dần khôi phục dáng vẻ lạnh lẽo lúc trước “Đừng tưởng ta nói như thế thì ta sẽ bỏ qua cho các ngươi, ta vẫn sẽ giết ngươi, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Tên kia cũng thế!”
Hắn lạnh lùng chỉ về phía Miểu Hiên bên dưới, bác bỏ câu hỏi vừa rồi của nàng.
Anh Lạc không nói ra, không yêu sao lại hận. Có lẽ khi đó hắn đã yêu quá sâu đậm, mới có thể dùng cách cực đoan như thế để phát tiết bất bình trong đáy lòng, chỉ là phương pháp này, sẽ chỉ càng gây ra càng nhiều bi kịch hơn mà thôi.
Hắn, không thể nghi ngờ là một kẻ đáng thương, nhưng lại không đáng được người khác đồng tình.