Sư phụ nói hắn là kì tài hiếm gặp trong suốt ngàn năm qua của Bạch Mộ, tiên pháp đạo pháp đều tinh thông, mặc dù chỉ mới mười lăm tuổi, hắn đã có thể đạt đến cảnh giới cần thiết, sắp tới có thể phi thăng thành tiên. Tuy nhiên, để thành công, hắn phải trải qua hai kiếp, còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn lại không ngờ rằng, một kiếp này lại đến nhanh như thế. Xuống núi rèn luyện mới mấy ngày, trên đường đi qua một cái đầm, hắn ngửi thấy mùi yêu khí lan tràn, quyết ý thu phục tên yêu này, không ngờ hắn tuổi trẻ khí thịnh*, rơi vào bẫy của Vụ Yêu**, bị vây khốn trong đầm này, không thể động đậy.
0
“Trong đầm này có chứa độc khí từ trên người ta thoát ra, dù đạo hạnh của ngươi có cao thâm đến đâu, cũng đừng mong có thể bước ra ngoài!” Vụ Yêu nói, to gan bỏ đi.
Mộ Tử Hân lúc này mới phát hiện, tiên pháp của mình đều không thể sử dụng, một chút cũng không thể. Hơn nữa, hắn càng giãy dụa, thân thể lại càng nhanh chìm xuống đầm hơn. Hắn đành phải ngưng thần tĩnh khí, dừng lại mọi động tác, tốc độ chìm xuống mới dần giảm bớt.
Cho đến khi mặt trời lặn về phía Tây, hoàng hôn bao trùm cả đất trời.
“Huynh là trúc tử* sao?” một giọng nói non nớt mang theo vài phần tò mò vang lên từ phía trên.
0
Bầu trời vừa rồi còn hơi mờ mờ, đột nhiên trở nên sáng rỡ, mang theo hơi nóng. Hắn ngẩng đầu nhìn qua, đó là một con Hỏa Phượng* khổng lồ, toàn thân đều là lửa, cánh đập nhẹ, cẩn thận vô cùng, giống như đang cố kị điều gì,
0
Hỏa Phượng là thánh thú từ thời Thượng Cổ, Lục giới khó gặp, tính tình ngạo mạn vô cùng, trừ phi là người có tu vi cực cao mới có thể thu phục. Thế nhưng, ngồi trên lưng thánh thú, lại là một đứa bé.
Đứa bé chừng mười tuổi, khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn tràn đầy tò mò, hai tay ôm chặt cổ của Hỏa Phượng, đang đưa mắt dò xét xuống dưới, ánh mắt sáng như sao, nhìn chằm chằm hắn. Nàng như một kiệt tác hoàn mỹ nhất của trời cao, trong suốt thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi nào.
Trong giây phút ấy, hắn đã ngây người!
“Huynh là trúc tử sao?” Nàng lại mở miệng lần nữa, vẫn hỏi vấn đề kia “Lạc Lạc* nói, trúc tử là một cây sinh trưởng trong đất, huynh cũng thế!” Nàng chậm rãi nói, trong giọng nói chứa mấy phần vui vẻ, tiếp đó lại dân lên mấy phần nghi ngờ: “Nhưng….sao huynh lại màu trắng? Huynh không phải trúc tử sao?”
0 đọc là Gē Gē đọc gần giống với chữ ca ca (哥哥) Chị muốn nói chữ “ca ca’’ mà nói sai í~ )
“Ta không phải trúc tử!” Hắn vốn ngẩn người dần dần tỉnh táo lại “Ta chỉ là bị người khác đánh lén, rơi xuống đây mà thôi!”
“Ồ!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ thất vọng “Thì ra là không phải!”
“Muội tên gì?” Đột nhiên hắn rất muốn biết tên nàng.
“Tên muội là….” Nàng giơ tay vừa muốn trả lời, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, sợ hãi nhìn hắn “Lạc Lạc nói, không được nói tên muội cho người khác!”
Hắn hơi mất mát, nhìn lại khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nàng “Muội….có thể giúp ta một việc không?”
Nàng hơi sửng sốt, sảng khoái gật đầu “Được!”
“Có thể đến Bạch Mộ, nói với sư phó của ta, Tử Hân bị người đánh lén! Sẽ có người tới cứu ta!” Nàng còn nhỏ như thế, tất nhiên không thể cứu hắn ra ngoài rồi.
“Trúc tử ca ca không ra được sao?” nàng nháy nháy mắt, nghểnh cổ nhìn xuống, thân thể hơi nghiêng.
Trúc tử ca ca, hắn bật cười nhưng cũng không để ý, gật đầu nói “Đúng vậy!”
“Muội….muội….” Nàng chỉ chỉ cái mũi của mình “Muội kéo huynh ra ngoài!” Nói xong vươn tay nhỏ bé ra, ống tay áo được cuộn lên, lộ ra cánh tay trắng noãn như ngọc thượng hạng.
Trái tim Mộ Tử Hân đập thình thịch, không tự chủ được đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy tay non nớt kia, nhưng với trọng lượng của hắn, sao nàng có thể kéo ra.
Mặc dù Hỏa Phượng đã cố gắng bay gần mặt đầm nhưng nàng vẫn theo động tác của hắn mà bị tuột xuống, một tiếng phịch vang lên, nàng chìm vào trong đất bùn, trong tay còn nắm mấy sợi lông màu đỏ rực, bối rối quơ quơ.
“Đừng động đậy, sẽ chìm xuống nhanh hơn đó!” Hắn cuống quýt ngăn động tác của nàng lại, kéo nàng lại gần mình, nhóc con trông có vẻ tinh xảo nhỏ xinh như thế lại cố chấp vô cùng.
Bất quá, cố chấp nhưng cũng rất nghe lời, nàng ngay lập tức bất động, nháy nháy đôi mắt trong suốt, chớp chớp mắt nhìn hắn, đột nhiên nàng không chớp mắt nữa, chỉ nói “Huynh trông giống Lạc Lạc quá nha!”
“Lạc Lạc?” Hắn khó hiểu.
“Ừ!” Nàng gật manh, tay nhỏ bé chọt chọt mặt hắn, lưu lại mấy dấu tay đo đỏ “Chỗ này, chỗ này….Chỗ này cũng giống nè!”
Tay nhỏ bé di chuyển tới lui trên mặt hắn khiến mặt hắn ngay lập tức bị nàng sờ đến đỏ ửng, hắn chậm rãi kéo cánh tay hạnh kiểm xấu của nàng xuống, xoay đầu đi chỗ khác nhưng không trách nàng thất lễ.
Nhớ tới tình cảnh hiện tại, lòng hắn như lửa đốt, nếu chỉ có một mình hắn, chỉ cần ở đây nốt hôm nay, cùng lắm là ngày mai sẽ có người đến tìm hắn. Thế nhưng lúc này lại có thêm nàng phải chịu khổ với hắn, hơn nữa, với tình huống hiện tại, e rằng họ không thể chống đỡ đến ngày mai.
Hỏa Phượng trên cao kêu to, quanh quẩn bay lòng vòng trên bầu trời.
Anh Lạc tò mò nhìn chân mày đang nhăn chặt của hắn, đột nhiên vươn tay sờ sờ đầu hắn, vuốt nhẹ “Trúc tử, đừng sợ đừng sợ! Có Lạc Lạc ở đây!”
Giọng nói kia giống như đang dỗ con nít vậy. Mộ Tử Hân dở khóc dở cười, chắc là lúc trước nàng cũng được người khác an ủi như thế, cho nên lúc này mới bắt chước theo.
“Ta không sợ!” Hắn khẽ cười kéo tay nàng xuống, lắc đầu, đáy lòng lại sinh ra mấy phần thương yêu “Ai là Lạc Lạc?”
“Lạc Lạc là Lạc Lạc chứ ai!” Nàng nói như đó là việc rất hiển nhiên.
Mộ Tử Hân khó hiểu, cũng không hỏi nữa, cho rằng đó chỉ là một người bạn của nàng, khẽ cười, lại nhớ đến nàng vì hắn mà bị liên lụy, không khỏi áy náy “Aizz! Là ta liên lụy muội! Bây giờ…ngay cả muội cũng không ra ngoài được rồi!”
“Trúc tử ca ca muốn đi ra ngoài?” nàng chớp chớp mắt nói.
Hắn mỉm cười gật đầu! Mặc dù thật không nỡ xa nàng.
“Vậy thì ra ngoài thôi!” Mắt nàng chớp chớp, đột nhiên đưa tay bắt lấy hắn, dùng lực đưa hai người bay lên trời, bay thẳng lên phía trên. Mộ Tử Hân trợn tròn mắt, không dám tin nhìn cô bé chỉ đứng đến ngực hắn, không tốn chút công sức nào đã kéo hắn bay lên.
“Muội biết cưỡi mây!” Hắn sợ hãi nói, nàng mới có bao nhiêu tuổi đâu chứ!
Nàng quay đầu lại, mờ mịt ngơ ngác nhìn hắn “Cưỡi mây là gì?”
“Vậy muội đang…”
Hắn chưa kịp nói, lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nang nhăn nhó, chậm chạp nói: “Trúc tử ca ca, chúng ta xuống thế nào đây?”
“Hả?” Mộ Tử Hân hết hồn, lại không thể không rơi xuống, mắt thấy cả hai lại sắp rơi lại trong đầm, hắn kịp thời niệm chú tạo mây, ôm cô bé trong lòng, bay ra khỏi phạm vi của đầm.
Tất cả đều xảy ra quá nhanh, người vốn trầm tĩnh như hắn cũng không kiềm được phải thở gấp. Chỉ có cô bé bên cạnh, vẻ mặt tò mò kéo kéo cái quần dính đầy bùn của mình.
“Dơ rồi?” Nàng chỉ chỉ nói
“Thay ra là được mà!” Hắn bất đắc dĩ cười cảm thán, nàng thật là làm loạn quá mức, một tay kết ấn, định dùng chú thanh tịnh giúp nàng làm sạch, nàng lại đột nhiên cởi áo, từng cái từng cái một.
“Muội làm gì đó??” Mộ Tử Hân hết hồn, muốn ngăn cản nhưng đã chậm một bước, thân thể nho nhỏ trắng nõn, toàn bộ đã lộ ra trước mắt hắn. Mặc dù trên người dính đầy bùn nhưng cũng không thể nghi ngờ là hắn đã thấy gần hết.
“Thay áo ra mà!” nàng chỉ chỉ quần áo bẩn trên tay nói.
Mặt hắn nóng lên, lập tức trở nên đỏ bừng, nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, vẻ mặt co quắp “Mau…mau mặc quần áo vào!”
Nàng chỉ là một đứa trẻ mới mười tuổi, tất nhiên không biết đến sự khác nhau giữa nam nữ, nhưng hắn đã mười lăm, đã trưởng thành, sao có thể nhìn thân thể nàng.
“Thế nhưng….dơ lắm!” Anh Lạc nói
“Mặc vào!” Mặt hắn càng đỏ, giọng nói cũng trầm xuống
“Ừm” Anh Lạc lúc này mới ủy khuất mặc vào. Mộ Tử Hân lúc này mới xoay người, nhặt đai lưng trên đất lên, trói nàng mấy vòng, cho đến khi xác định nàng không thể lộ ra chút cảnh xuân* nào, mới dừng tay. Từ đáy lòng đột nhiên xuất hiện ý nghĩ không muốn kẻ nào khác có thể thấy bộ dáng như thế của nàng.
0
“Sau này không được tự tiện cởi quần áo trước mặt người khác, biết chưa?”
“Tại sao?” Nàng khó hiểu
Mộ Tử Hân sửng sốt, trước mắt lại hiện lên bộ dáng ban nãy của nàng, mặt lại đỏ, dừng một lát mới trầm giọng nói “Không có tại sao, không cho cởi….thì không cho cởi thôi!”
“Ừm!” Nàng không cam lòng đáp lại, miệng nhỏ nhắn cong cong tỏ vẻ oan ức. Trúc tử ca ca dữ quá đi!
“Muội là đệ tử môn phái nào? Nhà ở đâu? Ta đưa muội về!” Cả người nàng đều là tiên khí, giống hắn, đều là người tu tiên.
“Ở…” Nàng chỉ tay nhỏ bẻ đang định nói, đột nhiên lại dừng lại, đôi mắt đảo quanh “Muội lạc đường!”
“Lạc đường!” Nhìn ánh mắt hơi trốn tránh của nàng, hắn hoài nghi “Vậy muội đi từ hướng nào tới?”
Nàng suy nghĩ một lát, chỉ về hướng đông “Bên kia!”
Mộ Tử Hân cười khẽ “Vậy muội tả thử cho ta xem muội đã đi qua những chỗ nào?”
“Có rất nhiều nước, còn có ba đỉnh núi thật cao, lại bay qua một con sông với một rừng cây xanh xanh rồi đi tới nơi này!”
“Ồ!” Nàng nhớ cũng rõ thật “Những thứ đó mà cũng nhớ được?”
“Tất nhiên!” nàng đắc ý gật đầu.
“Đường đi về cũng nhất định sẽ nhớ ra?”
“Ừ!”
Hắn cười đến càng tươi “Nhớ đường như thế thì làm sao lạc đường được đây?”
( =)) chết chị chưa )
Nàng sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng, ai oán nhìn hắn, cong cong cái miệng nhỏ nhắn “Lạc Lạc sẽ tức giận, mẹ nói không thể ra ngoài, nếu ra ngoài, mẹ sẽ đánh mông nhỏ! Cho nên…muội lạc đường!”
Mộ Tử Hân lắc đầu, sờ đầu nàng, nàng là muốn dùng cái cớ lạc đường này để tránh bị người nhà trách phạt sao? Hắn than nhẹ, nhìn bộ dáng oan uổng của nàng, thật không đành lòng.
“Được rồi, vậy coi như muội lạc đường đi! Ta không nói với bất cứ ai nữa! Được chưa?”
“Thật sao?” Nàng mừng rỡ
Hắn mỉm cười gật đầu, lần nữa sờ sờ đầu nàng “Bất quá, trời đã tối rồi, muội không nên ở bên ngoài, nên nhanh chóng về nhà đi!”
“Dạ!” Nàng ngoan ngoãn gật đầu, ngẩng đầu lên kêu “Phong Phong!” lập tức trên không xuất hiện một con Hỏa Phượng, phi thân xuống “Trúc tử ca ca, hẹn gặp lại!”
Nàng quay đầu cười ngọt ngào, nhất thời giống như hoa nở khắp núi,làm trái tim người ta đều trở nên ấm áp. Trái tim hắn khẽ lay động, giờ phút đó, hắn chỉ muốn vĩnh viễn lưu lại nụ cười này. Hắn không tự chủ được tiến lê nắm lấy tay nhỏ bé của nàng.
“Chờ đã!”
Nàng quay đầu lại.
“Ta….Ta……” mặt hắn nháy mắt đỏ bừng lên, trái tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, muốn giữ nàng lại, rồi lại thấy không ổn, một lúc sau mới vội vã lấy câu ngọc bên người nhét vào tay nàng, dùng hai tay bao trùm lấy tay nàng, nắm chặt “Đây là Nguyệt câu ngọc, là tín vật lúc ta bái sư nhập môn, sư phụ tặng ta, bây giờ, ta tặng muội, coi như….coi như chúng ta….”
“Trúc tử ca ca?” Nàng khó hiểu nhìn hắn, tay bị hắn cầm hơi chặt quá, nàng muố