n rút ra, thế nhưng hắn lại mạnh mẽ nắm lấy, giống như sợ nàng sẽ chạy mất.
“Ta…đã…đã nhìn thấy thân thể của muội! Tất nhiên phải chịu trách nhiệm….Vật này coi như là tín vật đính ước của chúng ta đi!” Hắn đỏ mặt, nửa bắt buộc nhét vào tay nàng “Câu ngọc này muội phải giữ thật kĩ, không được làm rơi, đến lúc đó, muội hãy đến tìm ta….Ta sẽ cưới muội! Muội yên tâm, ta thề với trời, cuộc đời này sẽ không bao giờ phụ muội!”
Hắn nói xong câu này, nhìn nàng chằm chằm, không tự chủ được hơi nín thở.
Nàng nhìn câu ngọc trong tay một lúc lâu, hơi do dự, hình như không hiểu ý của hắn lắm.
Một lúc lâu sau!
“Trúc tử ca ca tặng ta?”
“Ừ!”
“Tốt lắm!” Nàng thu vào trong túi, vừa bỏ vào vừa nở nụ cười ngọt ngào.
Hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc buông tay nàng ra, cúi nhìn nàng, nhẹ nhàng nói “Ta không phải là Trúc tử ca ca, tên ta là Mộ Tử Hân, muội phải nhớ kĩ đó!”
“Ừ!” Nàng gật đầu đáp, xoay người bò lên Hỏa Phượng, mở miệng lại vẫn gọi hắn bằng cái tên kia “Trúc tử ca ca, hẹn gặp lại!”
Hắn không khỏi bật cười, nghĩ lại, thôi thôi, nàng muốn gọi thì cứ để nàng gọi đi! Hắn cười nhạt phất tay, nhìn bóng dáng nàng biến mất ở cuối chân trời, khóe miệng vừa nhịn xuống lại hơi nhếch lên, trong lòng vô cùng ngọt ngào, đột nhiên rất mong đợi lần tiếp theo nhìn thấy nàng, đến lúc đó, hắn nhất định phải hỏi tên nàng, đến lúc đó, hắn nhất định không để nàng rời đi, đến lúc đó, nàng sẽ làm bạn bên hắn cả đời.
Thế nhưng hắn lại không đoán được, lần từ biệt này đã khiến hắn chờ đợi một ngàn năm. Một ngàn năm này, hắn tìm khắp mọi ngóc ngách trên thế gian, lật từng tấc đất, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng nàng, hắn học tất cả các loại phép tiên, muốn tìm khí tức của nàng, nhưng cũng không thấy chút tung tích nào. Mọi chuyện hôm đó, cô bé với nét mặt tươi cười, quần áo dính bùn, tất cả chỉ như ảo giác của một mình hắn.
Cho đến Dao Trì tiên hội năm đó, hắn lại lần nữa cảm nhận được hơi thở của Nguyệt câu ngọc, cứu nàng lên từ Bích Lạc. Cơ hồ là ngay cái nhìn đầu tiên, hắn đã nhận ra nàng. Kiềm nén sự mừng rỡ nơi đáy lòng, hắn thật muốn ôm chặt nàng vào lòng, muốn khiến cho nàng không còn cách nào có thể rời xa hắn nữa, càng muốn hỏi nàng những năm nay nàng rốt cuộc đã ở đâu.
Chỉ là…khi nàng đưa mắt nhìn hắn, trong đôi mắt ấy, hoàn toàn là sự xa lạ.
“Ta tên là Anh Lạc!”
Nàng rốt cuộc nói cho hắn biết tên của nàng, trong đôi mắt kia lại lóe lên những thần sắc mà hắn chưa từng thấy bao giờ, ăn nói cẩn trọng, như cô đơn, lại như tự ti.
Trong nháy mắt đó, hắn cảm thấy đau lòng, hắn nói với nàng, gọi hắn là Bạch Trúc. Hắn muốn tìm trong đôi mắt ấy, một chút gì đó quen thuộc thôi cũng được, muốn cho nàng biết, hắn chính là Trúc tử ca ca mà ngàn năm trước nàng đã cứu giúp.
Thế nhưng…không hề có, trong đôi mắt nàng, chỉ có xa lạ,không có chút gợn sóng nào.
Rơi xuống Dao Trì, chúng tiên bị vây khốn, hắn tất nhiên nghĩa bất dung từ* đi cứu giúp. Không ngờ người đến báo tin lại là nàng, theo nàng vào Bích Lạc, nàng kể chuyện về mình, hắn lẳng lặng nghe. Chuyện ở Thần sơn, về Tôn chủ, về những người trong Thần sơn, chỉ là…không có hắn.
0
Trong mắt nàng có nồng đậm cảm giác tự ti, cảm giác ấy đậm đến nỗi, nụ cười của nàng không còn hàm chứa sự ngọt ngào như vốn dĩ nữa. Nàng hơi e lẹ đưa Lục hoa cho hắn, hắn tiếp nhận, lại không thể tìm thấy thứ mình muốn trong mắt nàng.
Lục hoa đính ước! Thứ nàng muốn chỉ là một loại lệ thuộc, đó bản năng khi sự tự ti đã bị ép đến quá sâu. Đó không giống tâm tình của hắn khi đưa câu ngọc cho nàng, trong lòng nàng không hề có hắn.
Hắn quả thật hơi hoang mang, chẳng lẽ, ước định ngàn năm trước, chỉ có hắn để trong lòng sao?
Cho đến khi nàng dùng thân phá trận, máu nhuộm Dao Trì, hắn lại phải đi Lục giới cứu mọi người, đoạn trò chuyện vốn chỉ muốn ứng phó với sư huynh, lại khiến nàng tin là thật. Trong phút chốc nhìn nàng mỉm cười lấy đi Lục hoa từ trong tay mình, hắn mới đột nhiên tỉnh ngộ.
Hắn cần gì phải để ý những chuyện trong quá khứ kia, quan trọng là…nàng trước mắt hắn đây, cho dù nàng không nhớ rõ thì đã sao, quan trọng là…nàng đang ở ngay trước mắt hắn.
Chỉ là, hắn tỉnh ngộ quá muộn, nàng đã không còn tin tưởng hắn nữa.
Không sao, bọn họ có thời gian vĩnh hằng, hắn có thể từ từ khiến nàng tin tưởng hắn.
Khí trời giữa hạ, ánh nắng mặt trời bỏng rát trải đầy cả vùng, không khí trong rừng an tĩnh đến dị thường, nhìn khắp bốn phía, ngay cả một con thú nhỏ cũng không có. Từ xa, lại thấy có hai bóng dáng một xanh một trắng đang đi tới, người đi trước là một ông lão, khoảng năm sáu chục tuổi, râu mép hoa râm, người đi phía sau là một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, bộ dạng tuy không phải thuộc loại đẹp xuất sắc, nhưng cũng rất tinh xảo nhỏ nhắn, đôi mắt to linh động, lúc nào cũng lấp lánh.
“Cháu nói xem, cháu nói xem, có đúng không chứ?” Ông lão quay đầu lại, la lớn.
“Dạ đúng dạ đúng!” Thiếu niên gật đầu lia lịa, chỉ là khóe miệng đang run rẩy một cách quái dị.
“Đúng không, cháu cũng nói như vậy! Ta biết mà ta biết mà!” Ông lão tiếp tục nói đến nước miếng tung bay “Bò của ta á, không phải ta bốc phét, là loại ngàn dặm mới có một con như thế, bò đực trong thôn chúng ta, ít nhiều cũng khoảng hai mươi con, chỉ có con bò nhà ta đây được mọi người xem là khỏe nhất, ngày thường nếu không phải ta trông coi kĩ lưỡng, nó đã bị người ta bắt đi mất!”
“Quả thật…là một con bò tốt!” Thiếu niên bên cạnh gật mạnh đầu, khóe miệng lại co giật thêm hai cái.
“Ha ha!” Ông lão vẻ mặt đắc ý vô cùng, miệng cười không khép lại được “Nhớ năm xưa, ta dắt con bò này đi cày ruộng, mấy con bò khác vừa thấy nó đã phải cong đuôi mà chạy đó!”
“Vậy…vậy sao?” Thiếu niên quẫn bách, cậu cũng chưa bao giờ thấy con bò cong đuôi là ra làm sao.
Vẻ mặt ông lão vẫn rất say mê “Nhớ tới tình cảnh hôm đó, ta liền….Chậc chậc chậc!” Ông thở dài thườn thượt, vẻ mặt kiêu ngạo, quay đầu nhìn thiếu niên, lúc này mới nhớ tới “Đúng rồi, cháu tên gì?”
“Cháu họ Lạc, tên một chữ Song!” Lạc Song cung kính nói.
“Cháu họ Lạc?” Hai mắt ông lão sáng ngời.
“Dạ đúng!” Lạc Song gật đầu
“Ta nghe nói vị tiên nhân trên núi Thiên Tích này, cũng là họ Lạc!” Ông lão nhỏ giọng nói.
“Vậy ạ?” Cậu cười cười “Chắc là trùng hợp thôi!”
“Cũng không hẳn, không chừng là do cháu có duyên đó!” Ông lão nghiêm trang nói “Ta nghe nói thần tiên trên núi Thiên Tích đã ở đây được gần trăm năm rồi! Trăm năm qua bao nhiêu người đều nghe tên tìm đến, mong lên được núi Thiên Tích, nhìn thấy vị thần tiên trên núi kia. Đáng tiếc, không ai vào được, ta nghe nói, chỉ có người hữu duyên mới có thể vào được tiên sơn này!”
“Thì ra là thế!” Lạc Song vẫn nhàn nhạt cười thật hiền lành “Vì sao nhiều người muốn lên tìm gặp vị tiên kia vậy ạ?”
Ông lão nhìn cậu như thể đang nói “vậy cũng hỏi” “Dĩ nhiên là giống như cháu đó, có việc muốn nhờ, chuyện bản thân không thể tự giải quyết được, đành gửi gắm hi vọng cho thần tiên!”
“Ồ!” Lạc Song gật đầu, đột nhiên như nghĩ đến điều gì “Cháu còn chưa biết cao tính đại danh* của lão bá!”
0
“Cao tính gì chứ! Lão già gần đất xa trời như ta không có chấp nhất nhiều chuyện vậy đâu!” Lão hào sảng phất tay “Cũng không phải tên đẹp đẽ gì, mọi người ở làng ta đều gọi ta là Phúc bá!”
“Phúc bá!” Chân Lạc Song hơi khựng lại, sắc mặt lập tức tái nhợt, quay phắt đầu lại nhìn lão, trong mắt hiện lên điều gì.
“Đi thôi! Không phải cháu muốn lên núi sao?” Phúc bá thấy cậu dừng lại, thúc giục
Lạc Song sửng sốt một lát, cười cười hơi mất tự nhiên, đáp lại “Vâng!” Ánh mắt lại không tự chủ được liếc nhìn về phía người bên cạnh, hơi lộ ra sự quái dị.
“Đúng rồi, lão hỏi cháu, cháu tuổi còn trẻ như thế, có chuyện gì không thể giải quyết được mà phải đến tận đây tìm thần tiên trợ giúp vậy hả?” Phúc bá hỏi
“À….” Cậu suy nghĩ một lát “Cũng không phải chuyện gì lớn! Cháu chỉ là muốn lên núi….lên núi mà thôi!”
Lão híp mắt nhìn cậu mấy lần, giống như hiểu ra điều gì, lắc đầu nói: “Người trẻ tuổi, lòng hiếu kì mạnh quá cũng không phải chuyện tốt đâu!”
Lạc Song ngượng ngùng cười cười, lau đi giọt mồ hôi trên trán.
“Cháu không biết đâu, mặc dù nơi đây là tiên sơn nhưng núi này, cũng là một nơi rất nguy hiểm!” Phúc bá nghiêm trang nói: “Ta thường nghe người ta nói, núi này thường xuyên có yêu quái lui tới, trông rất kinh khủng! Nếu như không cẩn thận, có thể bị bọn chúng hại cho tiêu tùng!”
“Thật…thật sao?” Sao cậu chưa từng biết núi này cũng có yêu quái vậy ta?
“Tất nhiên là thật!” Ánh mắt lão càng trở nên nghiêm túc, đột nhiên vỗ vỗ ngực “May là hôm nay cháu gặp được ta, ta mặc dù lớn tuổi, nhưng ở trong thôn, sức lực của ta cũng thuộc hàng nhất nhì, xem thân thể cường tráng của ta này….”
Lạc Song nhìn cánh tay như cây gậy của lão, lập tức lại rối rắm, hơi nhếch khóe miệng “Đa tạ….rất nhiều!”
“Đừng khách khí!” Lão vỗ bộp bộp vào ngực “Có ta ở đây, cháu cứ yên tâm đi! Một lúc nữa, ta đi lên, cháu chỉ cần đi theo phía sau ta, đảm bảo đám yêu này….”
Ầm ầm…
Lời lão còn chưa dứt, ở đằng trước đột nhiên truyền đến một trận nổ, trong không khí đột nhiên hiện lên một luồng khói quái dị màu xanh biếc.
Ánh mắt Phúc bá lập tức trợn trừng, không nhúc nhích!
“Phúc…bá!” Lạc Song không nhịn được đẩy đẩy thân thể cứng còng của lão.
“Má ơi!” Lão lại đột nhiên thét lớn kinh hãi, ngay lập tức co chân chạy về phía ngược lại, dọc theo đường đi không ngừng xuất hiện khói bụi, không nhìn rõ bóng dáng của lão, chỉ là giọng nói hoảng sợ vẫn truyền đến không ngừng từ đằng xa “Yêu quái….trời ơi…Aaaaa…..”
“Phúc….” Tay Lạc Song vẫn còn lúng túng giơ lên, trợn mắt há mồm nhìn về phía lão đã biến mất, một lúc lâu sau, đành thở dài, mỉm cười lắc đầu, ít nhất lần này lên núi cũng được thanh tĩnh rồi, cậu cũng không muốn dọc đường đi đều bị làm phiền đến điên đầu.
Ngẩng đầu nhìn làn khói màu xanh biếc đang dần tiêu tán trong không trung, chân mày cậu nhíu chặt, rốt cuộc là ai tạo ra trận pháp này ? Cậu chậm rãi cất bước về phía bên này, từ rất xa, cậu đã nhìn thấy một bóng dáng đang bị tầng tầng lớp lớp gì đó quấn lấy như con sâu lông, lắc qua lắc lại trên tàng cây.
Cậu vừa mới tới gần, đã nghe giọng nói đối phương lúc này đang chửi ầm lên.
“Ngươi giỏi lắm,đồ hồ ly thối tha, hồ ly bẩn thỉu, hồ ly chết tiệt, dám ám toán đại gia ta, chờ ta xuống được, nhất định phải lột da ngươi, cho ngươi ngay cả hồ ly cũng không thể làm!” Người nọ nổi giận đùng đùng, đưa lưng về phía cậu, thao thao bất tuyệt.
Lạc Song cau mày, giọng nói này quen quen, nhưng lại không nhớ nổi là đã nghe ở đâu.
“Ta cảnh cáo ngươi, thức thời thì nhanh nhanh thả ta ra, ta còn có thể tha cho con hồ ly ngươi một mạng, nếu không…” Hắn lại hừ hừ hai tiếng “Ta sẽ đập nát hang ổ hồ ly của ngươi, tiêu diệt hết hồ tử hồ tôn* của ngươi!”
0
Dù biết là hắn đã nhận nhầm người, Lạc Song cũng không định tốn công giải thích, đến gần mấy bước định thả hắn xuống.
Thế nhưng hắn lại đột nhiên căng cứng người la lên” Ngươi định l