còn là cậu nữa rồi. Vừa chơi đàn vừa suy nghĩ, kết quả là cậu đã không để ý mà đàn lệch đi một nốt nhạc. Mọi người đều sững sờ vì sự dừng lại đột ngột của người trên sân khấu. Nhưng rồi tiếng nhạc lại tiếp tục, giọng hát của người con trai cũng nhẹ nhàng vang lên.
“Anh đang khép kín bản thân chỉ để lại một lối nhỏ
Mỗi khi màn đêm bao trùm ngoài cửa sổ, anh ngơ ngẩn nhìn đêm đen cô tịch
Nhìn lại những việc đã qua, từng việc, từng việc
Hình dung lại tình yêu của em và anh”
Từng câu từng chữ của bài hát như khắc sâu vào trái tim Kiều Vy khiến cô ngơ ngẩn. Trước đây, khi hát bài này, giọng của Vũ lúc đó rất trẻ con. Cô thường trêu cậu.
- Giọng cậu trẻ con thế, hát bài này chẳng hợp gì cả.
- Thế nào là không hợp?
- Thì nha, bài này là người ta đang day dứt tình yêu nha. Nghe đã thấy người đàn ông trong bài phải là một người vô cùng chín chắn, trưởng thành, giọng tất nhiên cũng phải trầm ấm, vững chắc, chứ ai trẻ con như giọng cậu
- Xì, tưởng gì. Yên tâm, vài năm nữa, giọng tớ cũng sẽ như thế, lúc đấy tớ sẽ hát cho cậu nghe. Lúc đấy xem cậu còn chê bôi vào đâu được nữa không?
- Ok, hứa nhé. Nếu có ngày cậu hát được như thế, nhớ phải hát cho tớ nghe.
- Hứa.
Phải, cuối cùng cậu cũng đã thực hiện được lời hứa của cậu rồi phải không Vũ? Cậu đã có giọng hát trầm ấm của một người đàn ông chín chắn, trưởng thành. Cậu về đây là để thực hiện lời hứa năm xưa sao?
“Vết nhơ của tình cảm sẽ dần dần được thời gian xóa nhòa
Đem tình yêu ôm trọn vào lồng ngực nơi trái tim đang thổn thức
Tình yêu cuối cùng đó là để em ra đi
Không muốn dùng lời nói để níu kéo em nên lựa chọn không oán trách
Tình yêu tựa như chờ tàu ở sân ga có người đi người đến
Trái tim anh như tấm biển ở sân ga,
Trên đó viết hai chữ đợi chờ”
Trên sân khấu, người con trai vừa kết thúc bài hát của mình, mọi người ở dưới đã vỗ tay nhiệt liệt.
- Em thấy thế nào? Cậu thanh niên này cũng được đấy chứ?
Khi Tử Du quay qua hỏi Kiều Vy thì mới phát hiện nước mắt cô đã chảy ra từ bao giờ, lúc này anh mới vội vàng hỏi.
- Vy, em sao vậy? Khó chịu ở đâu sao?
- Em…em không sao. Chỉ thấy hơi mệt.
- Anh đưa em về phòng nghỉ nhé.
- Nhưng còn mọi người ở đây?
- Không sao, nghi lễ chính đã hoàn thành rồi, buổi tiệc cũng sắp kết thúc rồi
- Vâng.
Nhưng không ngờ, hai người vừa bước ra khỏi cửa hội trường thì đằng sau đã có tiếng người gọi lại.
- Vy Vy!
Cả người Kiều Vy bỗng bất động, chỉ có Tử Du là quay lại, lại bắt gặp chính chàng thanh niên vừa đàn trên sân khấu lúc trước.
- Vy Vy, … tớ quay về rồi.
Nhưng cũng chính cái khoảnh khắc Vũ nói với cô câu “Tớ quay về rồi”, Kiều Vy lại cảm thấy thật nhẹ nhõm. Cô bỗng không cảm thấy ngần ngại khi phải đối mặt với cậu nữa. Nhìn sang người con trai vẫn đang dùng tư thế gà mẹ bảo vệ gà con bên cạnh vẫn đang ôm cô, cô bỗng cảm nhận được đến bây giờ người trong trái tim cô là ai. Cô nhẹ nhàng quay người lại, nở một nụ cười đầy tự nhiên. Nhìn thấy nụ cười của cô, Vũ cũng có chút giật mình. Sao cô lại cười bình thản đến như vậy.
- Vũ, chào mừng cậu trở về.
- Vy, em quen cậu ta sao?
Dường như thấy có điểm lạ lùng giữa cô và người thanh niên kia, Tử Du nhẹ nhàng hỏi cô, lòng anh bỗng có cảm giác bất an, đề phòng với người thanh niên kia.
- Tôi là…
- Du, cậu ấy là Vũ, có thể tạm gọi là bạn trai cũ của em.
Cả hai người lúc này đều dùng ánh mắt ngạc nhiên để nhìn Kiều Vy, còn cô thì lại vô cùng bình thản.
- Du, anh nhìn em như thế làm gì. Em cũng không nói anh là mối tình đầu của em mà.
- Ơ, anh…
- Vy Vy, có thể nói chuyện riêng với tớ một lúc không?
- Không cần, đây là bạn trai tớ, anh ấy tên Tử Du, có gì cứ nói trước mặt anh ấy là được. Anh ấy hay ghen lắm, tớ không muốn anh ý hiểu lầm giữa tớ và cậu có gì đó.
Một câu nói này của Kiều Vy tiếp tục khiến Tử Du ngạc nhiên còn Vũ thì bỗng cảm thấy trong lòng có một nhát dao đâm xuống. Vũ chỉ đứng bất động ở đấy, khi Kiều Vy chuẩn bị quay người đi, cậu chỉ nói.
- Vy, nếu chúng ta đã không có gì, sao lúc nãy cậu khóc?
Im lặng một lúc, Kiều Vy mới trả lời.
- Chỉ là nhớ lại chút kỉ niệm. Dù hiện tại không còn gì, nhưng khi nhớ lại quá khứ, vẫn cảm thấy có chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là kỉ niệm thôi.
- Thật sao, Vy Vy?
Lúc này, cô mới quay lại nhìn Vũ. Hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau. Ánh mắt của Vũ vẫn cứ ấm áp như vậy, mọi thứ dường như lại trở về cách đây năm năm. Nhưng đồng hành với nó, lại có ánh mắt lạnh lùng, chứa đầy sự thất vọng vào cái buổi chiều khi Vũ nói lời chia tay với cô. Cảm giác ấm áp ngay lập tức chuyển thành một sự chán nản không tên. Đúng sự thật là cô đã mệt mỏi rồi, mệt mỏi đi tìm hình bóng năm xưa, mệt mỏi với việc cứ sống mãi với quá khứ rồi.
- Vũ, có thể nói vì sao cậu quay về không?
- Vì không thể quên được cậu. Lời hứa trước đây, tớ đã thực hiện được rồi.
Lời đã nói ra rồi nhưng lúc này, Vũ mới chợt nhận ra ánh mắt mà Vy Vy dành cho cậu đã khác xưa rồi. Đó không còn là ánh mắt ấm áp, ánh lên nụ cười của năm xưa nữa. Ánh mắt bây giờ chỉ chứa đựng trong nó sự chua xót, nhưng lại vô tình đến kì lạ. Chẳng lẽ, đối với cô bây giờ, cậu không khác gì một người xa lạ sao. Mà không thậm chí còn không bằng một người xa lạ, nếu là người xa lạ thì sẽ không có sự chua xót như vậy.
- Đúng, lời hứa của cậu đã được thực hiện. Nhưng chúng ta đã không còn như xưa nữa rồi. Người đứng cạnh cậu suốt bốn năm qua đã không phải là tớ. Người đứng cạnh tớ ngày hôm nay cũng không còn là cậu nữa rồi Vũ.
- Nhưng vị trí của cậu không ai có thể thay thế được.
- Như thế thì sao? Có thể thay đổi được quá khứ sao?
- Vy Vy…
- Vũ, đừng khiến cả hai đều trở nên khó xử, được chứ? Tạm biệt.
Khi Kiều Vy bỏ đi, Vũ có thể cảm nhận, thế giới của cậu đang sụp đổ. Không thể nào là cậu đã trở về quá muộn chứ, không thể nào. Cậu không tin lỗi lầm của cậu là không thể tha thứ. Cậu nhất định sẽ sửa sai được. Vị trí bên cạnh Kiều Vy, cậu sẽ giành lại được.