i phụ nữ bên ngoài, cháu nói xem đây có phải là sự thật không?”
Mẹ Lận cũng rất tức giận nói: “Chúng ta dạy con như vậy sao? Sau khi kết hôn còn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, con có biết chuyện này làm tổn thương Huyên Huyên hay không? Một người phụ nữ không thể chịu đựng nhất là chuyện chồng của mình không chung thủy.”
Chết tiệt, đến bây giờ Mâu Khởi Huyên còn tưởng rằng anh và Bạch Vi có quan hệ gì, Lận Viễn Thao cảm thấy rất tức giận, anh đối xử với cô tốt như vậy, cô còn không hiểu, còn dám hiểu lầm!
Sau đó Lận Viễn Thao suy nghĩ, đây là do lời nói dối của mình đã chôn mình xuống, tại sao ban đầu không chịu giải thích rõ ràng? Khiến cho trong lòng cô có một cái gai, cho đến bây giờ vẫn hiểu lầm.
“Là cô ấy hiểu lầm, con và người phụ nữ kia căn bản là không có gì.”
“Không có gì? Huyên Huyên nói chính con đã thừa nhận.” Bà nội Lận rất tức giận, chính anh nói mới khiến cho Mâu Khởi Huyên buồn lòng. Bây giờ Lận Viễn Thao rất hối hận vì ban đầu đã nói những lời khốn khiếp đó, còn làm những chuyện khốn khiếp đó.
“Không sai, nhưng lúc ấy cháu chỉ muốn ép cô ấy ly hôn, nên mới tìm người bạn đóng giả, thật sự thì không có gì.” Bà nội Lận kích động đứng lên, thiếu chút nữa bà bị anh làm cho trúng gió vì tức giận rồi, “Cái gì? Cái tên tiểu tử thối này, cháu lại làm như vậy, cháu có biết Huyên Huyên đau lòng lắm không? Cháu làm như vậy có nghĩ đến cảm nhận của Huyên Huyên không?” Bây giờ thì anh đã hối hận, sớm biết như thế thì đã giải thích với cô, anh không biết cô vẫn giữ chuyện này trong lòng, anh nghĩ chỉ cần dùng tấm lòng bày tỏ tình cảm với cô, cô sẽ hiểu tất cả, nhưng bây giờ anh mới phát hiện, thì ra cô vẫn luôn không hiểu.
“Huyên Huyên ở đâu? Cháu muốn đi tìm cô ấy.”
“Tìm làm cái gì nữa? Còn muốn làm tổn thương nó nữa sao?” Mẹ Lận tức giận nói, mặc dù bà không biết Mâu Khởi Huyên đi đâu, nhưng bà rất tức giận đối với hành động của con trai.
“Dĩ nhiên là không phải, con muốn tìm cô ấy để nói rõ ràng, ly hôn gì chứ? Có chết con cũng sẽ không ly hôn.” Lận Viễn Thao cũng rất bối rối khi thấy thỏa thuận ly hôn, anh không có cách nào tha thứ ho việc Mâu Khởi Huyên rời đi, đây là người phụ nữ anh yêu, lại còn dám lén lút chạy trốn, coi như là anh sai, tại sao cô không hỏi rõ ràng? Tại sao muốn rời đi?
“Không đi? Nếu không yêu người ta, thì cũng đừng làm trễ nãi cả đời của Huyên Huyên.” Bà nội Lận nắm được chút manh mối, cố ý làm khó anh.
Lận Viễn Thao rất kiên quyết nói: “Ai nói cháu không yêu?”
Bà nội Lận vả mẹ Lận liếc mắt nhìn nhau, xem ra cuộc hôn nhân này cần phải bảo vệ.
“Cháu đã sớm biết cháu yêu cô ấy, chỉ là cô ấy quá ngu ngốc nên không có phát hiện ra, kết quả là cái gì cũng không biết, bà nội nói cho cháu biết, rốt cuộc cô ấy đã đi đâu?” Lận Viễn Thao hỏi thăm bà nội lần nữa.
Bà nội Lận cũng không muốn nói cho anh biết chuyện này, “Bà không biết, nó đưa tờ giấy này cho bà rồi đi, lúc ấy bà bị tên tiểu thử thối cháu làm cho tức chết, không kịp hỏi xem nó muốn đi đâu.”
Lận Viễn Thao nóng nảy, cô sẽ đi đâu chứ? Nhưng ngay sau đó anh nghĩ đến cửa hàng bán hoa và Mâu gia, cô cũng chỉ có thể đi đến hai nơi này, “Cháu đi tìm cô ấy.”
“Tìm không được thì đừng có trở về.” Bà nội Lận ở sau lưng nói những lời này.
Lận Viễn Thao cũng không quay đầu lại đáp một tiếng, “Được.”
***
Lận Viễn Thao đi đến cửa hàng hoa tìm Mâu Khởi Huyên trước, nhưng không tìm thấy cô, Tiểu Lâm nói cả ngày hôm nay cô cũng không đến cửa hàng, thế là anh lại đến Mâu gia, đứng ở cửa nhấn chuông, nhưng thật lâu mới có người đến mở cửa.
“Tại sao lại là con?” Cha Mâu có chút kinh ngạc nhìn con rể trước mắt.
“Cha, Huyên Huyên có về nhà không?” Anh sốt ruột hỏi ông.
Cha Mâu vừa nghe anh nói tới Mâu Khởi Huyên thì vô cùng bất mãn, ngày hôm qua còn thấy đứa con rể này không tệ, nghĩ là tình cảm của hai người rất tốt, không nghĩ đến ngày thứ hai đã đòi ly hôn, không phải là rất quá đáng sao?
“Không biết!” Ông trả lời một câu, lập tức đóng cửa.
Lận Viễn Thao nhìn ra ý đồ của ông, anh đã nhanh chân đưa bước một bước vào cửa, “Cha, thật sự con có lời muốn nói với Huyên Huyên, cha cho chúng con gặp nhau đi.”
“...”
“Không có gì cần nói, Huyên Huyên nhà chúng tôi không muốn nghe, dù sao cũng đã ly hôn rồi, còn muốn nói gì?” Cha Mâu gọi mẹ Mâu cùng cãi lại.
Hai người này cộng lại cũng chỉ trên năm mươi tuổi làm sao có thể ngăn cản được người trẻ tuổi khỏe mạnh, không bao lâu sau liền thất bại. Lận Viễn Thao đi vào trong nhà, nhìn hai vị trưởng bối, “Cha, mẹ.”
Mẹ Mâu cũng không thèm nhìn anh một cái, đứng dậy đi thẳng lên lầu, chính là không muốn cho anh vào.
“Cậu đi đi, Huyên Huyên cũng đã ký đồng ý ly hôn rồi, cậu còn tới làm gì, đi mau.” Cha Mâu đuổi người lần nữa.
Sắc mặt Lận Viễn Thao trở nên rất khó coi, “Con và Huyên Huyên sẽ không ly hôn.”
Cha Mâu và mẹ Mâu liếc mắt nhìn nhau, “Tại sao? Đầu tiên không phải là cậu không bằng lòng cưới Huyên Huyên sao?”
Anh biết hai vị trưởng bối này cũng rất tức giận căm phẫn, anh cũng biết trước kia mình rất ngu, anh đã quyết tâm bù đắp, chẳng qua là người lại ra đi lúc này, “Đúng là lúc đầu con bằng lòng, nhưng bây giờ thì không giống như vậy, con không muốn ly hôn với cô ấy, con không muốn bỏ qua cô ấy, cô ấy là một cô gái tốt, là một người vợ tốt.”
Mẹ Mâu kinh bỉ nói: “Dĩ nhiên chúng tôi biết Huyên Huyên là một người vợ tốt, cho dù Huyên Huyên gả cho ai thì cũng là một người vợ tốt, nhưng cậu một chút cũng không biết quý trọng, cậu đã không hiểu mà yêu thương nó, thì sẽ có người khác yêu thương nó.”
Cha Mâu và mẹ Mâu đã sớm nhận được tin báo của bà nội Lận, bà nội Lận còn cho sắp xếp tình hình này, muốn bọn họ gây khó khăn cho Lận Viễn Thao, mục đích là để cho anh càng thêm hiểu rõ vị trí Mâu Khởi Huyên trong lòng anh.
Hai người họ đã sớm ở nhà chờ đợi, trong lòng vừa mới thấp thỏm, Lận Viễn Thao không phải sẽ ly hôn cũng với con gái chứ, sẽ không xuất hiện nữa? Lúc chuông cửa vang lên, hai người vô cùng hồi hộp nhưng cũng rất phấn chấn, Lận Viễn Thao vẫn còn lương tâm.
Nghe được lời mẹ Mâu nói, Lận Viễn Thao nhíu mày, anh còn chưa có lý vào, cô tuyệt đối không thể gả cho người khác.
“Bây giờ con biết quý trọng rồi, cô ấy và phụ nữ khác không giống nhau, chúng con từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, biết là cô ấy tốt, lúc đầu con nghĩ cô ấy lợi dụng bà nội để ép con, khiến con cảm thấy không thoải mái nên mới kháng cự như vậy, bây giờ con không muốn buông tay, không phải ngày hôm qua tưởng còn nói với mẹ, muốn cô gắng cùng với cô ấy sinh con? Điều này chứng mình con không muốn ly hôn với cô ấy.”
“Ban đầu chúng tôi cũng nghĩ rằng Huyên Huyên hạnh phúc, nó cũng nói nó rất tốt, nhưng còn cậu thì sao? Sau khi kết hôn cậu đối xử với nó như thế nào?” Cha Mâu cảm thấy đau lòng, đáng lý ban đầu ông không nên đồng ý.
“Con...” Anh có trăm miệng cũng không thể bào chữa, bởi vì đúng là sau khi cưới anh đã làm tổn thương cô.
“Mặc dù hai đứa mới kết hôn có mấy tháng không nên ly hôn, nhưng bây giờ tôi cảm thấy nó không thể không ly hôn với cậu.” Mẹ Mâu ở bên cạnh cũng phụ hoa.
“Thật xin lỗi.” Lận Viễn Thao nói xin lỗi, đồng thời cũng hiểu muốn qua được cửa ải này rất khó khăn, giống như bọn họ sẽ không nghe anh nói.
“Cha mẹ, thật sự con muốn gặp Huyên Huyên, có hiểu lần gì, chúng con sẽ giải thích trước mặt.”
“Không cần, Huyên Huyên không muốn nghe cậu giải thích.” Dù thế nào đi nữa thì hai người họ chính là muốn đứng đây ngăn chặn.
Lận Viễn Thao nhìn về phía trên lầu, mình vốn có thê xông lên, nhưng mà cha mẹ Mâu Khởi Huyên đứng ở cầu thang ngăn cản, căn bản là không có cách nào đi lên, nhưng nếu không đi lên nói rõ ràng với Mâu Khởi Huyên….
Cuối cùng anh chỉ còn cách lực chọn làm như vậy, Lận Viễn Thao quỳ gối trước mặt hai vị trưởng bối, “Cha, mẻ, cầu xin hai người để cho con gặp Huyên Huyên đi.”
Cha Mâu và mẹ Mâu kinh ngạc nhìn anh, làm sao anh lại có thể quỳ xuống?
“Con biết lúc trước con đã làm sai nhiều việc, khiến cho Huyên Huyên đau lòng, nhưng từ từ đã hiểu ra, con thích cô ấy, con yêu cô ấy, con nghĩ con muốn ở chung một chỗ với cô ấy.”
Lận Viễn Thao hiểu, chỉ có van xin cha Mâu và mẹ Mâu tha thứ thì mới có thể gặp được Mâu Khởi Huyên, quỳ xuống cũng không là gì.
“Tại sao cậu không hỏi xem Huyên Huyên xem có phải nó đã hết hi vọng với cậu rồi hay không, không còn yêu cậu, cho nên mới rời đi?” Cha Mâu có chút không hiểu.
Lận Viễn Thao sửng sốt, đúng vậy, có lẽ bởi vì cô không yêu anh nên mới rời đi, cô rất thất vọng về anh sao? Đột nhiên anh trở nên rất cố chấp, “Cho dù vì sao Huyên Huyên rời đi, con cũng muốn gặp mặt để hỏi, nếu như thật sự cô ấy không yêu con, vậy con hi vọng cô ấy sẽ cho con một cơ hội.”
Mẹ Mâu có chút cảm động, mặc dù ban đầu người đàn ông này tuyệt tình, nhưng bây giờ lại vô cùng si tình, xem ra Mâu Khởi Huyên không có yêu lầm người.
Mẹ Mâu kéo áo cha Mâu, hỏi bây giờ nên làm thế nào.
Cha Mâu cũng không biết, Lận Viễn Thao cũng đã quỳ xuống, còn có thế nói như thế nào nữa? Một người đàn ông vì phụ nữ mà sẵn lòng quỳ xuống, chính xác là rất nên coi trọng.
“Cha, mẹ, con gặp Huyên Huyên là muốn giải quyết vấn đề, bất kể cuối cùng cô ấy quyết định như thế nào, con cũng có thể chấp nhận, không đem chuyện ra nói rõ ràng, con sẽ không yên tâm.” Lận Viễn Thao vẫn còn quý, hi vọng bọn họ có thể nhìn thấy một phần ở anh, để cho anh gặp Mâu Khởi Huyên.
Cuối cùng cha Mâu chỉ có thể mở miệng, “Được rồi, trước tiên con đứng lên đi.”
Lận Viễn Thao cho là bọn họ bằng lòng cho anh gặp Mâu Khởi Huyên, liền vội suy nghĩ muốn chạy lên lầu.
“Huyên Huyên không có ở nhà, con tới cũng vô ích.” Mẹ Mâu nói cho anh biết.
Anh sửng sờ, cô không có ở nhà? Vậy vừa nãy bọn họ ngăn cản anh là vì chuyện gì?
“Chẳng qua là chúng ta cảm thấy không cam lòng thay Mâu Khởi Huyên, nhưng chúng ta không nói là Mâu Khởi Huyên ở chỗ này, là con cố gắng xông vào, nói tất cả để cho con đi.” Mẹ Mâu không nhận nợ nói.
“Nó từ nhà hai người đi mà chưa có quay về.” Cha Mâu biết con gái bị ủy khuất, cũng không có trách cô tại sao bây giờ cũng không có về nhà.
Lận Viễn Thao chỉ có thể nhận tội, trong suy nghĩ của họ mình không phải là người tốt, hẳn là anh nên sửa sang lại.
“Vậy Huyên Huyên ở đâu?”
“Đi đến bờ biển rồi, chắc là bây giờ đã đến rồi.” Cha Mâu không đành lòng nên nói cho anh, vốn là bà nội Lận muốn ông hành hạ anh nữa, nhưng mà anh cũng đã quỳ xuống rồi, làm sao có thể chứ?
Lận Viễn Thao lập tức hiểu, cảm ơn cha Mâu và mẹ Mâu, vội vàng xông ra ngoài, nhất định anh phải tìm được cô.