goãn nhắm hai mắt lại, Mâu Khởi Huyên cảm thấy thời gian khá dài, bởi vì anh vẫn không chịu buông cô ra, cho nên cô chỉ có thể xụi lơ trong ngực anh.
Chỉ có điều khi anh vừa hạ xuống, cô liền nghe được âm thanh của pháo hoa, Lận Viễn Thao buông cô ra, ngược lại nhìn về phía bầu trời, bầu trời bao la vốn chỉ có sao, bây giờ thì lấp đầy là pháo hoa lớn nhỏ.
“Oa, thật xinh đẹp!” Lúc này Mâu Khởi Huyên mới cảm thán nói.
Một lần nữa Lận Viễn Thao ôm cô vào trong ngực, “Thế nào, lần này vui mừng đến thế sao?”
Mâu Khởi Huyên kinh ngạc, “Đây là anh sắp xếp sao?”
“Dĩ nhiên, nếu không thì ai lại bắn pháo hoa vào lúc này?” Thế nào mà cô lại ngu ngốc như vậy?
Cô cười ngọt ngào nói: “Thì ra đây mới là ngạc nhiên, lời nói lúc trước cũng chỉ là nói lung tung, hại em nghĩ anh thật sự như vậy...” Thì ra vừa rồi cô cảm thấy mình rất ngu ngốc, có thể thái quá hay không?
“Đây cũng là đền bù cho em đêm Thất Tịch hôm đó không thể đi xem bắn pháo hoa, anh đặc biệt đem pháo hoa lúc đó bắn ra trước mặt em.”
Lận Viễn Thao biết ngày đó cô đồng ý củng Liên Bang đi xem bắn pháo hoa, nhưng bởi vì anh đột nhiên xuất hiện rồi rời đi, thế là anh quyết định bồi thường cho cô.
“Cám ơn.” Cô rất thích, hơn nữa là vô cùng thích.
Lận Viễn Thao nhìn nụ cười của cô, đây mới là Mâu Khởi Huyên mà anh quen.
Mâu Khởi Huyên nhìn những pháo hoa kia, thật ra thì đối với cô mà nói, pháo hoa không phải thứ quan trọng, quan trọng là trái tim của anh, anh sẵn sang vì cô mà làm một số chuyện, không giống với lúc đầu chán ghét cô.
Lận Viễn Thao hôn gương mặt của cô, nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của cô, liền tiếp tục hôn cô, rồi hôn đến môi của cô, anh sẽ không có cách nào dừng lại, mút lấy thật sâu hương vị của cô.
***
Tối chủ nhật, Lận Viễn Thao và mấy người bạn hẹn gặp mặt ở nhà Thịnh An.
Từ khi họ bọn họ biết nhau đến bây giờ, thường xuyên gặp gỡ ở đây, nguyên nhất rất đơn giản, bởi vì tất cả phục vụ đều miễn phí.
Mâu Khởi Huyên cũng rất thích tới nơi này, bởi vì trong phòng cũng chỉ có bọn họ vui vẻ, là một nơi tương đối yên tĩnh, sẽ không giống những quán ăn đêm ầm ĩ.
Lận Viễn Thao đưa Mâu Khởi Huyên đi bằng ô tô, anh nhìn Mâu Khởi Huyên ở bên cạnh, “Sau này không nên nghe lời mẹ nói nữa, mặc những thứ quần áo không phù hợp với em.”
Anh cảm thấy vẫn là như bây giờ, mặc một bộ quần áo bình thường cùng anh ra ngoài, vừa đáng yêu lại vừa xinh đẹp.
“Những thứ quần áo kia không phải rất thích hợp với em à, em cảm thấy rất xinh đẹp.” Cô cũng không hiểu, rõ ràng mỗi bộ quần áo mẹ Lận mua đều nhìn rất được, nhưng sau khi Lận Viễn Thao xem xong thì cũng chỉ còn lại vài bộ có thể mặc, cuối cùng là sao anh lại bắt bẻ nhiều thế?
“Anh nói không thích hợp là không thích hợp.”
Anh vừa nghĩ đến những bộ quần áo mẹ mua cho Mâu Khởi Huyên là cảm thấy tức giận, mặc dù những thứ quần áo kia đều là nhãn hiệu nổi tiếng, cũng rất đẹp mắt, nhưng mà chỉ thích hợp cho những người khác, không thích hợp với Mâu Khởi Huyên, phụ nữ có chồng nên mặc quần áo phù hợp với phụ nữ có chồng.”
Mới vừa rồi cô còn không nghĩ là sẽ mặc bộ này, chọn lấy một bộ quần áo thấp ngực, cô cũng không suy nghĩ gì, mặc dù bây giờ hai người họ ra ngoài sẽ gặp bạn bè, nhưng đây lại là hai người đàn ông, chẳng lẽ cô lại muốn cho tròng mắt người ta ăn kem sao? Dù thế nào đi nữa anh cũng không muốn, liền trực tiếp in một dấu hôn trên nực cô, hại cô chỉ có thể đổi lại thành một cái váy bảo thủ.
“Anh cũng rất bá đạo, không muốn em mặc những thứ kia, vậy những bộ quần áo mua về rồi phải làm sao? Cũng không thể phụ lòng của mẹ được?” Trong lòng cô rất vui vẻ, cô hiểu ý đồ của anh, anh là ham muốn chiếm giữ, nhưng mà bây giờ cô rất thích anh ham muốn chiếm giữ như vậy, giống như anh tự mình cưng chiều cô.
“Bán đi hoặc là trả lại hàng.” Anh đưa ra một đáp án đơn giản.
Cô mới không cần, những thứ quần áo kia cô muốn giữ lại, mặc dù kiểu dáng có chút gợi cảm, nhưng có thể mặc khi gặp gỡ, nhất định lần sau phải ngăn cản anh làm loạn.
Khi đến cửa, anh xuống mở cửa xe cho Mâu Khởi Huyên, nắm tay cô đi vào.
“Đã lâu không tới, thật nhớ cuộc sống trước kia.” Mâu Khởi Huyên xúc động nói.
Nhìn Lận Viễn Thao nắm tay của mình, cô cảm giác mình đã nắm được hạnh phúc.
“Đó là bởi vì em không tham gia vào hoạt động của tụi anh, nếu như tiệm bán hoa nhiều việc như vậy, rất mệt cũng đừng làm được, ngoan ngoãn ở nhà đi.” Thật ra thì anh cũng rất yêu thương cô ban ngày phải đến phụ giúp tiệm bán hoa, rõ ràng là thiên kim tiểu thư nhưng lại muốn làm việc, cô đã gả cho anh rồi, chẳng lẽ còn sợ không có tiền sao?
Mâu Khởi Huyên dùng sức cầm tay của anh, “Không được, em không muốn ở nhà làm người vô dụng, trong tiệm hoa có một ít hoa, bong bóng trà rất tốt, nêu như không phải mở cửa hàng bán hoa, anh nghĩ lấy đâu ra nhiều trà hoa ngon như vậy để uống, cái này do em tự làm đó.”
Lận Viễn Thao ngừng lại, quay đầu nhìn cô, cô cũng nghi ngờ nhìn về phía anh, tại sao lại đột nhiên dừng lại?
Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Mâu Khởi Huyên, dùng sức hôn lên môi cô một cái, “Đúng vậy nha, vợ của anh là lợi hại nhất.”
Mâu Khởi Huyên bị làm cho sợ đến ngu ngốc, tại sao anh có thể hôn cô trước mặt mọi người như vậy, còn nói ra một câu như vậy, làm tim cô đập thật nhanh.
“Đi thôi, bọn họ đang đợi chúng ta.” Thật ra thì Lận Viễn Thao cũng có chút ngượng ngùng, nhưng chỉ cần đối mặt với cô, mình thật không có cách nào bình tĩnh.
Mâu Khởi Huyên đi bên cạnh anh, dựa vào anh, có phải là anh đã phát hiện ra cô rất tốt, đã từ từ yêu cô?
Lận Viễn Thao đẩy cửa vào, mọi người trong phòng nhìn về hướng hai người họ, đáng lẽ là trong phòng chỉ có Kiều Tiệp và Thịnh An, nhưng lại có thêm một người phụ nữ, Bạch Vi.
Bạch Vi xuất hiện thì ý nghĩ vừa rồi cũng bị xua tan rồi, trong khoảng thời gian này Lận Viễn Thao đã cho c6 hưởng thụ được vui vẻ và hạnh phúc, nhưng quên mất sự tồn tại của Bạch Vi, sắc mặt Mâu Khởi Huyên từ từ tái nhợt, nhìn về phía bên Lận Viễn Thao ở bên cạnh, chỉ thấy anh vẫn mỉm cười.
“Cuối cùng cũng hai người cũng tới, chờ lâu thật.” Kiều Tiệp nói, ba người bọn họ đang chơi trò chơi, nhưng Thịnh An và Bạch Vi vẫn đứng cùng một chiến tuyến, hại anh luôn bị thua.
Bạch Vi nhìn Lận Viễn Thao và Mâu Khởi Huyên từ trên xuống, thoạt nhìn hai người họ không có ly hôn, nhưng mà lúc cô thấy Mâu Khởi Huyên vẫn có chút lúng túng, bởi vì lần trước cô và Lận Viễn Thao cùng lừa cô, không biết anh đã giải thích chưa, cô làm như vậy hoàn toàn không có ác ý.
“Chào cô.” Bạch Vi hướng về phía Mâu Khởi Huyên chào hỏi.
Mâu Khởi Huyên trả lời có chút lúng túng, mà rõ ràng Lận Viễn Thao cũng rất kinh ngạc, tại sao Bạch Vi lại xuất hiện?
“Tại sao cậu cũng ở đây?”
“An An gọi mình tới, nói là gặp gỡ, mình thấy không có việc gì nên đến đây, thế nào, không hoan nghênh mình gia nhập với các cậu sao?” Bạch Vi trừng mắt liếc anh một cái, không lẽ anh ta định lợi dụng mình xong rồi cả đời sẽ không nhìn mặt luôn à? Hơn nữa cô đến đây cũng không phải vì anh.
Lận Viễn Thao nhớ lại lúc mình gặp cô để lừa gạt Mâu Khởi Huyên, chuyện này anh không có giải thích rõ với Mâu Khởi Huyên, xem ra cần một chút thời gian để nói với cô, nhưng mà cô có tức giận hay không? Nếu lúc đó tức giận đến mức bỏ nhà đi thì làm sao bây giờ?
“Mình đâu có dám, vừa rồi mọi người vừa chơi cái gì vậy?” Lận Viễn Thao lập tức nói sang chuyện khác, anh cũng không muốn Bạch Vi trở thành mục tiêu công kích.
Lúc mọi người đang vui vẻ, cũng không có ai chú ý đến Mâu Khởi Huyên đã ngồi xuống có sắc mặt khác, sắc mặt rất kém nhìn bọn họ. Rõ ràng Lận Viễn Thao biết cô rất để ý chuyện của anh và Bạch Vi, tại sao anh chưa bao giờ nói chuyện này rõ ràng với cô? Tối nay Bạch Vi xuất hiện cảm giác không hề đơn giản, cô ấy muốn ra oai với mình sao?
Bây giờ bốn người bọn họ đang ngồi bên kia chơi trò chơi, Lận Viễn Thao ngồi phía sau Bạch Vi, Mâu Khởi Huyên muốn làm bộ như không thấy nhưng cũng không được, không thể làm gì khác hơn là cầm lấy rượu đỏ trên bàn rót cho mình một ly.
Ở các buổi gặp gỡ cô rất ít khi uống rượu, bởi vì ba người bọn họ sẽ uống, đến cuối cùng chỉ có thể mặc cô lái xe đưa mọi người trở về, nhưng hôm nay không sao cả, lòng của cô rất đau, khiến cho cô không thoải mái.
“Các cậu là cố ý, không ngờ lại đá văng mình.” Kiều Tiệp không phục nói, vốn nghĩ là Lận Viễn Thao tới sẽ giúp anh, anh ta lại cũng phản bội rồi.
Lúc Kiều Tiệp đứng lên phát hiện Mâu Khởi Huyên ngồi một mình, liền nói với Lận Viễn Thao: “Thôi, các cậu cứ từ từ chơi, mình chơi với vợ cậu.”
Lận Viễn Thao nhìn Mâu Khởi Huyên một chút, nhìn cô không có gì khác thường, chẳng qua là chì nhàm chán lật tạp chí, nói: “Có thể, nhưng không cho phép để cô ấy uống rượu.”
“Mọi người đều nói vợ quản nghiêm, làm sao cậu lại là chồng quản nghiêm?” Kiều Tiệp đến ngồi bên cạnh Mâu Khởi Huyên, “Cẩn thận vợ cậu nhìn cậu không vừa mắt, ném cậu đi bây giờ.”
Điểm này Lận Viễn Thao cũng rất yên tâm, cô sẽ không bỏ đi.
“Có phải các cậu cố ý trì hoãn thời gian? Nói nhảm ít thôi, nhanh lên một chút!” Bạch Vi thúc giục nói.
Kiều Tiệp phát hiện Mâu Khởi Huyên không có nói chuyện, liền nhìn về phía cô, phát hiện sắc mặt của cô rất kém.
“Em làm sao vậy? Sắc mặt lại kém như vậy.”
“Em không sao cả, chắc là do ánh đèn rồi.” Cô tùy tiện nói một lý do, thật ra thì chỉ có chính cô biết, lòng của cô rất đau, sao mà sắc mặt có thể tốt được, cô cầm lấy ly rượu mình vừa mới uống rót thêm một ly nữa, còn thuận tay rót đầy ly rượu của Kiều Tiệp.
“Đố kị chồng không cho phép uống rượu à.” Kiều Tiệp nhíu mày, anh phát hiện nhất định là cô có chuyện gì, nếu không tại sao lại như vậy?
Mâu Khởi Huyên khẽ mỉm cười, “Lâu như vậy chúng ta chưa có uống rượu chung rồi, thỉnh thoảng buông thả một chút cũng không có vấn đề gì.”
Kiều Tiệp vốn muốn ngăn cản cô, nhưng cô đã nâng cốc uống một ngụm vào rồi.
“Loại rượu này rất chát.” Sau khi uống xong cô còn không vui phê bình, ý đồ để Kiều Tiệp nhanh chóng đổi rượu khác.
“Đừng làm rộn, rượu nơi này là ngon nhất rồi, có phải hay không đã lâu em không uống rượu, không có uống?” Kiều Tiệp uống một hớp, không có biến chất mà.
Mâu Khởi Huyên cười, thì ra không phải rượu chát, mà là trái tim của cô.
“Em khẳng định em không có chuyện gì sao? Anh lại có cảm giác tối nay em rất lạ.” Kiều Tiệp lo lắng hỏi cô.
Cô vừa thay mình đổ ly rượu, “Không nên hỏi nhiều như vậy, em rất khỏe, chẳng qua là lâu rồi chưa uống rượu, không thích ứng được mùi vị của rượu, anh uống với em đi, tối nay chúng ta không say không về.”
Mâu Khởi Huyên nâng cái ly của mình và ly của anh cụng, uống hết một ly.
“Nhưng anh không dám, Thao sẽ rất tức giận.” Kiều Tiệp đoạt lấy cái ly trên tay cô, nhưng một giây sau cô lại đem cái ly của anh uống sạch.
“Anh ấy sẽ không tức giận đâu.” Anh đã không có suy nghĩ muốn tức giận với cô, Mâu Khởi Huyên nhìn Lận Viễn Thao một cái, bây giờ anh đang rất vui vẻ, không có tâm tư chú ý đến cô.
“Anh Tiệp, uống đi, uống với em nào.” Mâu Khởi Huyên mang theo nụ cười nói, nhưng Kiều Tiệp cảm thấy nụ cười này khó coi hơn khóc.