quai xanh, nhưng phía sau cũng như vậy, đem toàn bộ tấm lưng với da thịt trắng ngần lộ ra ngoài, mãi đến phần thắt lưng.
Là ai để cho cô mặc quần áo khiêu gợi như vậy? Cho dù bữa tiệc này rất quan trọng, cũng không nên mặc quần áo để lộ ra ngoài như vậy chứ.
Hai người im lặng đi vào phòng dự tiệc, nhưng mà suy nghĩ của hai người lại không giống nhua.
Lận Viễn Thao hận không thể tìm một chỗ để giấu Mâu Khởi Huyên đi, nhưng mà ở nơi này ai cũng rất quen biết hai nhà Lận Mâu, cho dù muốn giấu cũng không giấu được.
“Hi, Thao, Huyên Huyên.” Kiều Tiệp nhìn thấy hai người, lập tức đi đến chào hỏi.
“Anh Tiệp, An An.” Mâu Khởi Huyên đi đến trước mặt hai người mỉm cười.
Thịnh An muốn huýt sáo, “Đó, Huyên Huyên, có phải sau khi kết hôn sẽ trở nên gợi cảm một chút? Kết hôn trước em nhưng cho đến bây giờ chị nhà cũng không có mặc trang phục như vậy tham dự tiệc nha.”
Sắc mặt Lận Viễn Thao trở nên rất khó coi, thật đúng là, hôm nay cô bị thần kinh hay sao lại ăn mặc như vậy.
“Sau khi cưới là phải thay đội một chút, nhưng hôm nay không phải là ý của em, là mẹ muốn em mặc như vậy, thật ra em cũng cảm thất rất xấu hổ.” Mâu Khởi Huyên và Lận Viễn Thao không có tỏ vẻ thân mật, thậm chí trong lúc đó hai người còn cách một đoạn ngắn, không phải là cô không có thói quen, mà cô nghĩ rằng hẳn là anh không muốn quá thân mật cùng với mình.
Thì ra là mẹ để cho cô ăn mặc như vậy, chẳng lẽ không biết tại bữa tiệc có rất nhiều người háo sắc? Sắc mặt Lận Viễn Thao càng trở nên khó coi.
“Chỉ là tối nay quả thực em rất đẹp, anh cũng nghĩ như thế, đẹp nhất.” Kiều Tiệp thấy sắc mặt Lận Viễn Thao, cố ý nói.
Mâu Khởi Huyên chỉ mỉm cười, không có trả lời lại.
“Chúng ta đi đến bên kia đi.” Lận Viễn Thao ý bảo mọi người đi đến bên cạnh, tốt nhất là dựa lưng vào tường, để cô đưa lưng về phía tường như vậy sẽ không ai thấy lưng trần của cô.
Ba nam một nữ này luôn là tiêu điểm của bữa tiệc, cho dù đi đến chỗ nào cũng sẽ khiến người khác chú ý.
“Huyên Huyên, sau khi kết hôn Thao có khi dễ em không? Nếu có thì em nói, bọn anh sẽ giúp em.” Thịnh An trêu chọc cô nói.
Mâu Khởi Huyên nhìn Lận Viễn Thao môt chút, rất dễ nhận thấy anh không quan tâm những lời này, cầm ly rượu uống một hớp lớn.
“Em rất tốt, trước khi kết hôn Viễn Thao đối xử với em rất tốt, sau khi kết hôn cũng như vậy.” Tuy rằng cô biết Lận Viễn Thao đã nói tất cả cho Kiều Tiệp và Thịnh An biết, nhưng trước mặt bạn bè, ít nhất cô cũng giữ cho mình chút thể diện.
Thịnh An mang theo ánh mắt trách cứ liếc Lận Viễn Thao một cái, sau lại nhìn về phía Kiều Tiệp, việc nhà họ cũng không có cách xen vào, chỉ cần Lận Viễn Thao không quá đáng, bọn họ vẫn sẽ đứng giữa.
“Hi, ba người.” Một âm thanh lanh lảnh vang lên từ phía sau.
Bọn họ nhìn về phía đó, đập vào mắt mọi người là một phụ nữ mặc lễ phục màu trắng.
“Bạch Vi, sao cậu lại tới đây?” Thịnh An phản ứng trước.
“Đúng vậy, không phải cậu đi Mỹ sao?” Kiều Tiệp cũng rất ngạc nhiên.
Bạch Vi cười ha ha nói: “Nước Mỹ cũng không phải nhà của mình, chẳng lẽ mình không thể trở về sao?”
Mâu Khởi Huyên không biết người phụ nữ này, nhưng cô có thể nhìn thấy rõ ràng cô ấy và mình không giống nhau, mặc lễ phục màu trắng, rất dễ thương nhưng lại không mất đi vẻ xinh đẹp, là một phụ nữ rất xinh đẹp.
Đột nhiên Mâu Khởi Huyên có một loại cảm giác bị hạ thấp, khí chất của cô căn bản là không thích hợp để mặc trên người loại lễ phục này, tuy rất quyến rũ nhưng cũng rất đột ngột.
“Vậy chắc là là cậu tiếp nhận công ty của cha?” Thịnh An nhớ rõ cha cô làm kinh doanh, chính là tập đoàn Trí Tuệ.
Bạch Vi gật đầu, “Đúng vậy, mình đã đến công ty làm, nhưng cũng chỉ là quản lý phòng kế hoạch.”
Bị lãng quên rất lâu, Mâu Khởi Huyên vẫn an phận đứng ở bên cạnh, cũng không có nói chuyện, mà người phát hiện là Bạch Vi, “Nghe nói Thao đã kết hôn, có phải vị này là bà xã cậu?”
Lận Viễn Thao không có trả lời.
“Xin chào.” Mâu Khởi Huyên chào hỏi.
“Huyên Huyên, Bạch Vi là bạn học trung học cùng với tụi anh, là hoa khôi của trường đó, nhưng sau khi tốt nghiệp cô ấy đi du học ở Mỹ, đã nhiều năm rồi không gặp.” Kiều Tiệp chủ động giới thiệu.
Mâu Khởi Huyên chỉ có thể mỉm cười, đối với một người hơn mình một cái đầu, chính mình cũng không biết phải làm như thế nào để đối đáp, nhưng mà cô càng để ý ánh mắt Lận Viễn Thao, anh vẫn nhìn người đó giống như một Thiên Sứ xinh đẹp – Bạch Vi.
Ở bên cạnh không có chuyện để nói, Mâu Khởi Huyên chí có thể lựa chọn rời đi, cô lấy lý do đi toilet, thực ra chỉ muốn để cho mình đi hóng mát một chút.
Ở hành lang dài đứng bên cửa sổ, ngắm sao ngoài cửa số, dù trong lòng có bao nhiêu phiền muộn cũng sẽ biến mất.
Cô nên thoải mái, thả lỏng tinh thần, trong bữa tiệc có nhiều phụ nữ như vậy, chính mình sao có thể khẳng định được Lận Viễn Thao nhìn ai, huống chi xuất phát từ sự lễ phép, cùng người khác nói chuyện nên nhìn vào đối phương, cho nên Lận Viễn Thao đối với Bạch Vi hẳn là không có ý nghĩ gì đặc biệt.
Mình đã rời đi rất lâu, cần phải trở lại, Mâu Khởi Huyên hít một hơi thật sâu, vừa muốn trở lại phòng tiệc ồn ào náo nhiệt.
Vừa đi tới khúc quanh, lại nghe được hai người nói chuyện.
“Thao, lâu như vậy không gặp, chẳng lẽ anh không nghĩ đến em sao?”
Tim Mâu Khởi Huyên run lên, cô hồi hộp bước về phía trước hai bước, nhìn thấy ở cách đó không xa là hai người đang ôm nhau, quay lưng về phía cô, bóng lưng đàn ông đó chính là bóng lưng của Lẫn Viễn Thao.
“Đương nhiên là nhớ, có lẽ khi đó anh phải cùng em đi Mỹ, thì anh không phải chờ lâu như vậy.” Lận Viễn Thao nói.
“Thật sao? Nhưng lúc em không có ở đây anh lại kết hôn với người khác, anh khẳng định trong lòng anh có em sao?” Bạch Vi hờn dỗi nói.
Mâu Khởi Huyên kinh ngạc đến mức sắp không nói ra lời, trời ạ, từ trước đến giờ Lận Viễn Thao không có nói anh thích Bạch Vi, lại càng không nói anh có qua lại với Bạch Vi, nhưng bây giờ nói như vậy chứng tỏ anh đã từng ở cùng một chỗ với Bạch Vi, hơn nữa bây giờ còn thích Bạch Vi.
“Đương nhiên là có em rồi, kết hôn là do bà nội ép anh, cho đến bây giờ cũng không nghĩ là sẽ kết hôn với cô ấy, vậy nên em yên tâm, anh sẽ nhanh chóng ly hôn.” Lận Viễn Thao không biết Mâu Khởi Huyên có nghe được hay không, nhưng vẫn nói ra những lời đã sớm chuẩn bị.
Ở bên này Bạch Vi lại tinh tường nhận thấy vẻ mặt thật sự của Lận Viễn Thao, vẻ mặt của anh thoạt nhìn rất khó khăn, giống như đau lòng thay Mâu Khởi Huyên, cũng giống như áy náy vì mình đã làm tổn thương Mâu Khởi Huyên.
Nếu như vậy, tại sao anh cần phải làm như vậy?
Mâu Khởi Huyên lảo đảo lùi ra phía sau vài nước, sau đó chạy đi rất nhanh, cô không thể nghe cũng không thể tiếp tục nhìn, cô đau lòng quá, đau đến sắp chết, vì sao Lận Viễn Thao làm như vậy? Vì sao anh muốn làm tổn thương cô? Không đúng, chính là lỗi của cô, cô không biết anh đã có người trong lòng, không biết nguyên nhân anh vẫn chống lại bởi vì người phụ nữ đó.
Nhưng bây giờ phải làm sao? Cô không có cách nào buông tay, cô không thể buông anh ra, cô muốn ở cùng một chỗ với anh.
Mâu Khởi Huyên rời khỏi khách sạn từ một cái cửa khác, trên hành lang dài hai người nghe được tiếng bước chân liền không diễn kịch nữa, dừng lại đoạn đối thoại vừa rồi.
Lận Viễn Thao có chút lo lắng nhìn về phía Mâu Khởi Huyên vừa rời đi, cô sẽ không sao chứ?
Bạch Vi tức giận nhìn anh, “Cậu không đuổi theo sao?”
“Tại sao muốn mình đuổi theo?” Cái anh muốn là kết quả như vậy, muốn làm cho cô biết anh không yêu cô.
“Mình rất hối hận khi có thể đồng ý với cậu, rõ ràng cậu có tình cảm với cô ấy, cậu không biết mình rất quá đáng sao?” Bạch Vi không thể hiểu nổi anh đang suy nghĩ cái gì.
Có tình cảm với cô, làm sao có thể? Căn bản là mình không yêu cô.
“Cậu suy nghĩ nhiều quá, mình chỉ đứng ở góc độ là bạn bè để quan tâm cô ấy thôi, tuyệt đối không có tình cảm gì.” Lận Viễn Thao biện minh cho mình.
“Cậu khẳng định sao? Cậu dám thừa nhận vừa rồi cậu không có chút đau lòng? Lúc cô ấy chạy đi cậu không kích động sao?” Người đàn ông này cũng đã ba mươi tuổi, vậy mà còn không hiểu tình cảm là chuyện như thế nào.
Sắc mặt Lận Viễn Thao trở nên rất khó coi, anh muốn lớn tiếng nói không có, nhưng anh không thể phủ nhận vừa rồi anh có cảm giác như vậy, nhưng lại không thể tỏ vẻ là mình yêu Mâu Khởi Huyên.
“Đủ rồi, chuyện về sau mình sẽ tự xử lý.” Lận Viễn Thao thu hồi ánh mắt, trở về phòng dự tiệc cũng không quay đầu lại.
Tuy rằng Bạch Vi rất hối hận, nhưng nếu Lận Viễn Thao có thể phát hiện sự khác thường trong lòng mình, có lẽ anh sẽ hiểu được anh có tình cảm với Mâu Khởi Huyên, anh yêu cô, tại sao còn tim mình để diễn kịch? Còn nói là Mâu Khởi Huyên ép anh, theo cô thấy, ép anh chính là anh không dám thừa nhận.
***
Lận Viễn Thao không đợi bữa tiệc kết thúc liền chạy về, về nhà mới phát hiện Mâu Khởi Huyên không có trở về, cô đi đến nơi nào? Không phải là đã xảy ra chuyện gì chứ?
Anh vội vàng gọi cho cô, gọi vài cuộc nhưng cô đều không nghe, rốt cuộc cô ở chỗ nào vậy? Hôm nay cô mặc như vậy, mà bây giờ cũng đã trễ, cô không biết như vậy rất nguy hiểm sao?
Lận Viển Thao căng thẳng chạy ra, lái xe đến những chỗ gần đó tìm, anh vội vàng tìm bọn Kiều Tiệp cầu cứu, nói là mình làm cho Mâu Khởi Huyên mất tích, Kiều Tiệp và Thịnh An rất tức giận, mắng anh là cẩu huyết, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý giúp đỡ tìm cô.
Điên cuồng gọi mấy chục cuộc điện thoại, Mâu Khởi Huyên mới nghe máy.
“Đồ ngốc, em đi đâu vậy?” Lận Viễn Thao hét to.
Ở bên kia điện thoại Mâu Khởi Huyên im lặng không trả lời.
“Nhanh nói cho anh biết, em đang ở đâu?”
Mâu Khởi Huyên nói cho anh biết địa điểm, anh liền vội vàng chạy đến.
Lúc Lận Viễn Thao đến, nhìn thấy Mâu Khởi Huyên ôm ngực ngồi trên ghế dài, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhờ vào ngọn đèn đường, anh có thể thấy được vầng trán ưu sầu của cô.
“Em không biết là một mình chạy đến đây rất nguy hiểm sao? Mọi người tìm em lâu như vậy, làm sao em về mà không gọi điện cho anh?” Lận Viễn Thao đứng trước mặt bắt đầu trách mắng cô.
Trong ánh mắt Mâu Khởi Huyên mang theo đau khổ, mãi thật lâu mới nhìn về phía anh, cô vừa mới bắt taxi đên nơi này, đây là một trong ít những nơi có rất nhiều sao.
Cô ngồi ở đây suy nghĩ thật lâu, cô đã hiểu ra, Lận Viễn Thao đã có người trong lòng, hơn nữa còn xinh đẹp động lòng người – Bạch Vi, anh và mình còn có cả Bạch Vi đều có tình cảm thắm thiết, chẳng qua anh với mình chỉ là tình bạn, mà anh đối với Bạch Vi là tình yêu, cô rất hiểu rõ ràng mình đang trong tình thế không thuận lợi.
Nhưng cô suy nghĩ thật lâu mới phát hiện ra, mặc kệ anh có yêu cô không, cô đều muốn ở bên cạnh anh, cô yêu anh lâu như vậy, làm sao có thể để hôn nhân vừa mới bắt đầu được hai tháng liền kết thúc? Cô không cam lòng, cô thừa nhận là mình muốn nhiều hơn thế, cô suy nghĩ cho dù là anh không muốn nhưng cô phải lấy bằng được.
Lận Viễn Thao có chút lo lắng hình hình của cô, “Em không sao chứ?”
“Anh yêu Bạch Vi?” Mâu Khởi Huyên trực tiếp hỏi.
Không biết vì sao, Lận Viễn Thao lại không biết phải trả lời như thế nào, rõ ràng là một chữ cũng rất khó nói.