m?" Hướng mẫu có chút lo lắng, nhưng nghĩ đến con dâu trước kia cũng có vài lần chỉ dẫn cho quần áo của bà đều đạt hiệu quả tốt, bà bình thường ăn mặc cao nhã, cho nên hạ quyết tâm, liền nói: "Được rồi, phải dựa vào con!"
Bởi vì thời gian cấp bách, hai mẹ chồng nàng dâu thảo luận tính chất bữa tiệc, để tìm xem mặc cái gì cho thích hợp, Hàn Ngữ dùng con mắt thẩm mĩ của mình đánh giá nhiều lần, sau hai giờ, hai người đã chuẩn bị xong.
Khi Hướng Kình đi đến, nhìn thấy cô vợ xinh đẹp của mình liền sửng sốt, anh biết cô bề ngoài xuất chúng, nhưng cứ mỗi lần nhìn bộ dạng cô mặc trang phục, vẫn là không khỏi nín thở tán thưởng.
"Nhìn được không?" Hàn Ngữ không quá tự nhiên, cô ít khi ăn mặc cẩn thận như vậy, lại còn phải tự mình chuẩn bị từ đầu đến chân, không biết có thích hợp không. "Còn có mẹ cũng là em tạo hình giúp, anh thấy thế nào?"
"Thật đẹp!" Anh giơ ngón cái lên, một lần nữa khen hai người phụ nữ: "Đúng rồi, hai người chờ một chút!" Anh giống như nhớ ra cái gì đó, vội vàng chạy lên lầu.
Hồi lâu, Hướng Kình chạy xuống lầu, nhìn Hướng Kình mặc chiếc áo lông trắng khi hai người vừa kết hôn, cả người toát lên phong độ, tựa như Bạch Mã Vương Tử, cô cảm động ánh mắt đều đỏ.
"Anh vẫn muốn tìm cơ hội mặc, anh không có quên nó." Anh giải thích: "Đây là một cơ hội tốt, làm cho mọi người xem tay nghề tốt của vợ anh tốt đến cỡ nào!"
Sợ nước mắt làm hỏng lớp trang điểm, Hàn Ngữ nhịn khóc, ngay cả chính cô đã quên chiếc áo này còn đâu!
Vì thế, ba người nhà Hướng gia mặc quần áo Hàn Ngữ làm thở gấp, đi vào hội trường bữa tiệc.
Hội trường là một nhà khách tư nhân, ánh đèn rạng rỡ sáng trưng, mọi mặc người quần áo nổi tiếng cười nói, rất náo nhiệt, làm cho Hàn Ngữ có chút khẩn trương.
Thật kì quái, có bàn tay ấm áp của anh tuyền đến, cô cảm thấy an tâm rất nhiều, để anh dắt tay bước vào hội trường, mà Hướng Kình một tay kia đỡ Hướng mẫu, bởi vì đã có thói quen như vậy từ sớm, vui vẻ tự nhiên.
Hàn Ngữ lẳng lặng nhìn Hướng mẫu cùng mọi người nói chuyện, đột nhiên xem xét thế giới hoa lệ rực rỡ này, kỳ thật cũng không có cái gì, đại gia miệng đầy lỗi buôn bán, phụ nữ tán gẫu theo đè tài, như là quần áo, chức tước, xinh đẹp chỉ là bề ngoài.
Thông suốt điểm này, cô trấn định cả người xuống, thậm chí ngay cả khi Hướng Kình xin lõi phải rời đi, cô cũng không lôi kéo.
"Anh có việc thì đi đi, em sẽ chiếu cố mình tốt." Nếu trong công việc đã không giúp được anh, cô sẽ cố gắng ở phía sau diễn tốt nhân vật của mình.
Đợi sau khi anh rời đi, cô tìm nơi không có người, một bên uông rượu, một bên quan sát bên ngoài, lúc này một mĩ nữ duyên dáng đi về hướng cô, mang theo tươi cười, mặt mày bình thường nhưng lại mang dáng vẻ cao ngạo cung loại Tinh Tinh.
"Hi, cô là Hướng phu nhân đúng không?" Cô là do Hướng Kình bề ngoài tuấn lãng mang đến, trong lòng mang vẻ tâm tính: "Trang phục của cô thật không tệ, là hàng hiệu nào sao?"
Chỉ cần không phải là hàng hiệu, cô liền thắng. Mĩ nữ nghĩ rằng, nên điều chỉnh đẳng cấp một chút.
Hàn Ngữ không cho là đúng, trả lời khéo: "Đây là tôi làm."
"Chính cô làm?" Mỹ nữ mở miệng cười, vội vàng đem mấy nhóm phu nhân thục nữ đến giới thiệu: "Tôi giới thiệu một chút, đây là phu nhân của gia cụ Hướng Thành, cô nói trang phục trên người cô là do mình làm!"
Một vị phu nhân khác cười một chút: "Cô cần gì tự mình làm quần ao? Hướng Kình nghèo như vậy sao? Những vật phẩm tinh hoa đưa đến, không phải rất nhanh sao?"
Dù là bị vây quanh Hàn Ngữ vẫn không nhanh không vội trả lời: "Đây chỉ là sở thích của tôi, cùng với việc nghèo hèn gì không liên quan, tôi rất tự tin với việc làm quần ao, mới có thể mang ra mặc."
Nói tới đây, cô nhìn đến một vị phu nhân mặc trang phục trên người nhìn quen mắt, liền suy tư, đột nhiên hỏi: "Vị phu nhân này, xin hỏi quần áo trên người bà, là mua ở hội từ thiện mấy tháng trước đúng không?"
"Làm sao cô biết?" Vị phu nhân kia vừa nghe cô nhắc tới, vội vàng ưỡn ngực, đắc ý nói: "Bộ trang phục này có giá cao nhất, không phải bình thường đâu! Sản phẩm từ thện do chủ tịch Hướng Thành cung cấp..... A, không phải là mẹ chồng cô sao? Chính bà ấy cũng ngắm bộ này rất lâu."
Hàn Ngữ chậm rãi nói: "Đúng vậy, mẹ chồng tôi có đề cạp qua, bởi vì bộ trang phục này là do tôi làm."
"Cô tự mình làm?" Mọi người ngạc nhiên, vị phu nhân vội vàng hỏi: "Hương chủ tịch..... Tôi là nói, mẹ chồng cô nói, sản phẩm của cô được giải thuởng lớn quốc tế, có thật không?
"Đúng vậy, đó là tác phẩm lúc tôi mười bảy tuổi."
"Oa........" Mọi người vì vậy mà thảo luận ồn ào, đều có mắt không thấy Thái Sơn xấu hổ, nhất là vừa mở miệng mang giọng châm biếm người nổi tiếng, bị vài miếng xem thường.
"Khó trách thiết kế quần áo trên người cô có cảm giác tốt!" Vị phu nhân mặc trang phục do Hàn Ngũ thiết kế liền vội vàng ca ngợi, giống như chính mính mình cũng được thơm lây.
"Thật tốt, không cần lo lắng có người đụng hàng!" Có vài vị phu nhân diễm lệ đến, hâm mộ bốp cổ tay.
Từ xa nhìn thấy con dâu nhà mình như bị hổ sói vây quanh, Hướng mẫu vội đến giải vây, nhưng là đứng trong đám người nghe một hồi. Thấy thái độ trấn tĩnh của Hàn Ngũ liền hài lòng, thấy phía sau tán thưởng thì mới lên tiếng: "Mọi người đang nói con dâu tôi sao?"
Mọi người đang mở miệng thấy bà thì trấn tĩnh lại, bà đi vào trong đám người, dáng vẻ cao nhã lại hơi kiêu ngạo nói: "Gu thẩm mĩ của con đau tôi rất tốt, các người xem trang phục trên người tôi hôm nay, còn áo lông trắng trên người Hướng kình anh tuấn, còn có cả người từ đầu đến chân của cô, đều là từ bàn tay của nó."
Lần này lại đưa một trận sợ hãi nữa, Hàn Ngã không có quen trường hợp mọi người vây quanh khen ngợi, chỉ có thể khiêm tốn nói: "Tôi chỉ có thói quen tự tạo hình, dù nhà thiết kế có lợi hại cỡ nào, thì cũng chỉ có bản thân mới biết ưu khuyết điểm của mình không phải sao?"
Chỉ nói mấy câu liền làm cho mấy vị phu nhân cảm phục, họ rối rít khen ngợi Hàn Ngữ cùng trang phục trên người Hướng mẫu trang nhã cao quý lại không mất thưởng thức. Thậm chí có người yêu cầu Hàn Ngữ thiết kế tràn phục, khiến cho mọi người đánh trống reo hò, làm cho Hàn Ngữ nhất thời đáp ứng cũng không phả, mà từ chối cũng không phải.
"Các vị." Hướng kình đột nhiên xuất hiện, một tay đỡ lấy thắt lưng vợ: "Cac người muốn làm cho vợ tôi mệt chết sao? Mỗi người đến đều yêu cầu, cô ấy không chịu nổi."
Một ít phu nhân cũng thuận theo: "OA! Hướng Kình, cậu có phải là rất thương vợ? Nhưng mà chúng tôi chỉ nhờ cô ấy thiết kế quần áo thôi!"
"Mấy người yêu cầu ở đây không phải là ít, nếu cô ấy đáp ứng rồi, thì làm sao có thời gian theo tôi? Huống chi, thương vợ không phải là đúng sao? Chẳng lẽ các người dám nói không thương cho bạn trai hoặc chồng mình bề bộn công việc?"
Mọi người bị chặn không nói được lời, cho dù là, họ cũng không thể thừa nhận.
Thấy lời đồn vợ chồng bọn họ không giống như lời đồn không hòa hợp, ngược lại vô cùng ân ái, vài vị thiên kim tiểu thư nhìn Hướng Kình chằm chằm cũng lui xuống, mọi người dần dần tản ra chỗ khác.
"Cảm ơn anh cứu em!" Hàn Ngữ nhẹ nhàng ôm vai anh.
Hướng Kình thuận thế ôm lấy cô, hai người ôm nhau, đứng lên đi vào hội trường khiêu vũ.
"Là chính em biểu hiện vô cùng tốt, anh chỉ trợ giúp thôi. Em biết không? thẩm mĩ xuất sắc của em được khen ngợi ở dạ hội khiến cho mọi người chú ý, rất nhanh sẽ truyền ra, như vậy đồng thời cũng giúp cho hình tượng của công ty, anh còn phải cảm kích em nữa!"
"Thật thế sao?" Suy nghĩ một lát, cô như ngộ ra, cười nói: "Em hiểu rồi, em về sau sẽ không nói mình vô dụng, anh là tạo ra tin tưởng cho em đi?"
Anh cười nhưn không nói, ôm lấy cô thỏa mãn, còn hơn hết thảy mọi ngôn ngũ, về phần dụng tâm của anh, cũng phải là thiết kế ra là có thể đạt được mục đích, cũng phải chính cô mới có thể thành công!
"Em có muốn ra trung tâm sàn khiêu vũ không, làm cho nhiều người xem phong thái?" Hướng Kình nhìn đến, mẹ mình ở bữa tiệc như cá gặp nước, nghĩ đến vợ mình cũng sẽ thích. "Cũng làm cho bọn họ thấy mình yêu nhau như thế nào, đều không phải như lời họ nói không hợp nhau."
Hàn Ngữ thản nhiên lắc đầu."Mẹ anh đã nổi bật rất tốt rồi, anh rể tổ chứ trển lãm cá nhân biểu đạt tình yêu với chị, có lẽ làm chị cảm động, nhưng như thế này không thích hợp, sẽ chỉ làm em khẩn trương." Cô nhìn Hướng Kình cười ngọt ngào một chút, ở giữa chỉ có tình yêu. "trong lòng em biết anh yêu em là đủ rồi, không cần chứng minh cho người khác xem."
Nghe được lời của cô, Hướng Kình cũng sáng tỏ, hiểu ý quay ra tươi cười: "\'Vậy, để cho chúng ta có hạnh phúc khiêm tốn đi!"
Hai người ôm nhau đắm chìm trong tình yêu, cho dù không lớn tiếng tuyên bố, người bên ngoài cũng có thể nhìn vào trong mắt họ cũng thấy được sự hòa hợp giũa hai vợ chồng yêu nhau cỡ nào, bởi vậy họ cũng thức thời không quấy rầy. Sau khi hai tỷ muội Hàn gia lấy chồng, đều được hạnh phúc, công ty Lăng Uy của Lăng gia phát triển ổn định, mà công ty nội thất cũng ngày một phát triển.
Về phần công ty Hàn Thị nhà mẹ của hai chị em, sau khi kiện tụng công ty Lăng Uy thất bại, làm ăn xuống dốc không phanh, vốn bọn họ còn lên mặt nạt người vay tiền Lăng gia, ngay sau khi công ty Hàn Thị buộc phải đóng cửa, cha con Hàn Thị rốt cuộc hiểu rõ thực tế, cũng không đòi tiền con gái nữa, hai cha con lại tìm kiếm cơ hội để xây dựng từ đầu.
Hai tháng sau, Hàn Thấm sắp sinh, người làm mẹ không khẩn trương, mà Lăng Dục Vĩ làm cha lại gấp như kiến bò trên chảo nóng, cái này cũng không được cái kia cũng không được, khiến cô phải thật vất vả mới có thể lén đi gặp muội muội ôn chuyện.
Hai người đến nhà hàng, đây là Hàn Thấm yêu cầu, nếu cô tiếp tục ngồi trong nhà liền mốc meo, vô cùng cần không khí mới mẻ bên ngoài.
Tỷ muội gặp nhau, giống như có nhiều chuyện nói không hết, bữa trưa đã kết thúc nhưng lại kéo dài hơn, Hàn Ngữ đối với sức ăn của tỷ tỷ phục sát đất.
“Tỷ, tỷ đói như vậy sao?” Cô lắc đầu một cái, là để bọn ta ăn no.
“Tỷ hiện tại không phải là một người ăn hai người bổ sao!” Hàn Thấm lại ăn một miếng bánh kem, kỳ diệu chính là, mặc dù cô ăn như vậy, bụng cũng sẽ không to, sẽ vẫn thon thả như lúc chưa mang thai, cũng vì vậy mới khiến cho Lăng Dục Vĩ không yên tâm. “Muội đừng giống như anh rể, hoàng đế không vội mà thái giám đã cuống cuồng, làm cho tỷ cũng không thể thảnh thơi.”
“Anh rể quan tâm tỷ thôi!” Hàn Ngữ nói thay cho anh rể, tỷ tỷ này, cũng vì được anh rể cưng chiều quá nên hay làm nũng.
“Nói cũng phải.” Hàn Thấm cười ha ha, vẻ mặt hạnh phúc. “Tỷ mỗi tối chỉ cần động đậy, hắn cũng sẽ tỉnh giấc, mỗi ngày còn xoa bóp cho tỷ, sợ tỷ ngủ bị chuột rút, hiện tại bụng to thế này, hắn ngay cả cắt móng cũng làm giúp ta.”
Hàn Ngữ lắc đầu một cái, không biết nên khóc hay cười, “Thật không nghĩ tới con trai cả Lăng gia tính tình tiêu sái, nghệ sĩ cũng sẽ như vậy.”
“Còn nói tỷ đây! Chồng muội chẳng lẽ đối với muội không tốt sao?” Bị chế nhạo liền không cam lòng, Hàn Thấm cười hỏi muội muội, “Muội bây giờ thiết kế, xã giao bên ngoài, giúp mẹ chồng thoát khỏi tiếng xấu! Còn có, muội không phải giúp chồng thiết kế đồ nội thất sao? Hiện tại muội so với tỷ càng cường đại hơn!”