hông giận anh nữa." Thật ra trải qua một đêm lắng đọng, cô cũng không giận anh nhiều như vậy, từ sâu trong nội tâm cô vẫn tình nguyện tin tưởng anh cùng Xa Tinh Tinh không có gì, hết thảy cũng là do Xa Tinh Tinh tự mình đa tình. Hơn nữa, hôm nay có thể cả ngày chiếm lấy anh, tâm tình của cô trở nên bay bổng.
Hiểu lầm tiêu tan, bàn tay to của Hướng Kình nhấc cô lên ôm vào lòng, hai người không nói chuyện với nhau một câu nào nữa, không khí gắn bó là hài hòa mà phù hợp như vậy.
Chẳng qua lúc này, điện thoại Hướng Kình vang lên, anh thấy là số công ty gọi tới, vội vàng bấm nghe ——"Là tôi, hôm nay trong nhà tôi có chút chuyện. . . . . . Cái gì? Tôi đến ngay!"
Nghe được âm điệu của anh đột nhiên cao lên, Hàn Ngữ cũng biết có chuyện gì phát sinh, ánh mắt buồn bực quăng thẳng hướng anh kết thúc trò chuyện.
"Xin lỗi, Hàn Ngữ. . . . . ." Miệng mới hứa hẹn vừa xong lại phải thất hứa, vẻ mặt Hướng Kình có chút lúng túng. "Vừa rồi Xa. . . . . . Thư ký gọi tới, nói trong công ty phát sinh chuyện quan trọng, muốn anh lập tức trở về xử lý."
Nghe vậy, ngay cả nụ cười cô cũng chen chúc không ra nổi, nhưng nhìn vẻ mặt anh tựa hồ rất nghiêm trọng, nhất thời cô cũng không cách nào so đo cùng anh. "Anh đi đi."
"Nhưng anh mới vừa rồi nói muốn cùng em ..." Anh thật hận tại sao mình luôn làm hỏng sự mong đợi của cô.
“Thôi, chuyện của công ty tương đối quan trọng, anh muốn hẹn cùng em, thời gian còn nhiều, rất nhiều." Cô cũng không phải là nữ nhân không hiểu đạo lý.
Nhận được thông cảm của cô, Hướng Kình nhanh chóng hôn trên má cô một cái, cầm lấy chìa khóa xe liền vội vội vàng bận rộn ra cửa.
Hàn Ngữ đứng ở bên cửa sổ, nhìn xe của anh đi xa, tâm tình nặng nề như cũ.
"Thư ký Hướng Kình, là Xa Tinh Tinh sao?"
Mẹ Hướng chẳng biết lúc nào xuất hiện ở phía sau cô, nhất châm kiến huyết 0 nói ra sự thật mà Hàn Ngữ không muốn đối mặt.
“Mẹ gọi lão Ngô lái xe rồi, con đi theo sau xe Hướng Kình đi." Mới vừa nghe hai vợ chồng trẻ nói chuyện với nhau, toàn bộ bà đều nghe hết, kinh nghiệm nói cho bà biết, ông xã không coi trọng mình, rất nhanh sẽ nghĩ đến người khác , hơn nữa Xa Tinh Tinh lại là cô bé giỏi về tâm kế như vậy, căn bản Hàn Ngữ vô lực chống đỡ.
Cứ như vậy, Hàn Ngữ một chút lực phản bác cũng không có, bị nhét vào trong xe Hướng gia.
Cứ coi như là quan tâm tình hình công việc của chồng, bà vì mình tìm lý do như vậy. Không phải cô tuyệt đối không tin tưởng Hướng Kình, cũng tuyệt đối không phải là bệnh đa nghi nặng, lại càng không là từ trước đến giờ người tặc cũng được và vân vân, cô chẳng qua là. . . . . . Chẳng qua là. . . . . .
Chỉ là muốn làm cho mình an lòng mà thôi.
Xe chở cô dừng lại trước công ty của Hướng Kình, đợi cô xuống xe xong, rất xa chỉ thấy một nhóm người vây tại một chỗ khoa tay múa chân, không biết đang thảo luận cái gì, mà Hướng Kình thì đứng ở chính giữa, vẻ mặt ngưng trọng.
Song điều làm cô cảm thấy chói mắt nhất, là bộ dạng Xa Tinh Tinh đứng ở bên cạnh anh, khoảng cách hai người quá gần, thậm chí tay cô ta còn vỗ nhẹ lưng của anh, giống như đang an ủi anh.
Hàn Ngữ thấy vậy cắn chặc môi dưới, giận đến thân thể cũng run rẩy lên. Này không phải là chuyện làm vợ như cô nên làm sao? Tại sao phải để cho Xa Tinh Tinh thế vị đây?
Cô cất bước đi về phía mọi người, khoảnh khắc đến gần, liền nghe được thanh âm Hướng Kình lớn tiếng chất vấn ——
". . . . . . Các loại gỗ này các anh đã hứa với chúng tôi là bảo đảm, tại sao bên trong có côn trùng đục?"
"Xin lỗi, ông chủ Hướng, hàng của chúng ta xuất ra rõ ràng đồ đều tốt tốt . . . . . ."
"Tôi không muốn nghe các anh nói nhảm! Trên hợp đồng ban đầu ghi rõ chất lượng, các anh phải làm bằng được! Tóm lại nếu các anh không đổi lại đợt hàng này cho chúng tôi, chúng tôi tìm những người khác nhập hàng."
Nói xong điều này, Hướng Kình xoay người muốn đi, không nghĩ sẽ thấy Hàn Ngữ vẻ mặt luống cuống mờ mịt đứng ở không xa.
" Sao em đến đây?" Anh không giải thích được.
"Em ... Em... " Cô cũng không thể nói thẳng rằng mẹ chồng cô muốn cô đến xem ông xã của mình ra sao? Cô trông anh dường như có chút phiền não, hơn nữa Xa Tinh Tinh sắc mặt xem kịch vui một bên, cái khó ló cái khôn nói: "Là... Bộ dáng anh ra ngoài làm người ta có chút lo lắng, cho nên em liền theo xem một chút."
"Em theo tới cũng không giúp được cái gì, nơi này rất nóng, không có chuyện gì trở về đi!" Thật ra thì anh cũng có ý tốt, nhưng nét mặt không bình tĩnh và khẩu khí, ngược lại làm cho người cảm nhận trong lời nói của anh chỉ có trách cứ.
"Em chỉ là quan tâm anh... " Lòng cô bị tổn thương nặng nề, nhưng nghĩ lại, chuyện này cô không suy xét nhiều liền theo lời của mẹ chồng mà làm, có lẽ thật quấy rầy đến anh. "Công việc của anh khổ cực như vậy, nếu như em có thể giúp một tay, giảm bớt một chút áp lực của anh cũng tốt. . . . . ."
"Cô không hiểu chuyện làm ăn, tới nơi này chẳng qua là thêm phiền" Xa Tinh Tinh đột nhiên cắt đứt lời của cô, khẩu khí nghiêm nghị chất vấn, "Cô biết lần này chúng tôi vào bao nhiêu hàng? Loại gỗ muốn dùng ở gia cụ nào? Hay là, cô có thể đem ra một số tiền lớn, để chúng tôi dễ dàng vượt qua cửa ải khó? Nếu cô cái gì đều không làm được, nói muốn hỗ trợ ở đây chẳng qua là làm bộ làm tịch thôi."
"Tinh Tinh" Hướng Kình ngăn trở cô ta tiếp tục lên tiếng, chân mày khóa chặc không có nới lỏng, nhưng lần này là nhằm vào Xa Tinh Tinh.
Hàn Ngữ tùy tiện theo tới quả thật không thỏa đáng lắm, nhưng cô ta có tư cách gì phê bình cô? Cô là thư ký có thể có chấp nhất với công việc, song lời nói không khỏi cũng quá nặng, ngay cả anh cũng không nói lời tương tự như vậy với Hàn Ngữ.
"Xin lỗi, em là nhất thời tình thế cấp bách" Phát hiện mình nhất thời sơ sót. Xa Tinh Tinh vội vàng nặn ra một nụ cười giả bộ. Trong lòng cô ta, nếu tạm thời làm nữ chủ nhân Hướng gia không được, như vậy công ty chính là phạm vi thế lực của cô ta. Hàn Ngữ bước vào lãnh địa của cô ta, chính là phạm vào tối kỵ của cô.
"Hàn Ngữ, hiện tại anh bận rộn nhiều việc, không thể về cùng em." Vẻ mặt Hướng Kình vẫn nghiêm túc. Chuyện lần này hơi khó giải quyết thật.
"Em không cần anh theo, em muốn phụ giúp anh" Cô cố gắng giải thích, cô không chỉ là đóa hoa trong nhà kính, cũng có năng lực cùng anh gánh chịu áp lực và trách nhiệm. "Bất kể là giúp liên lạc, xử lý văn thư, thậm chí là chân sai vặt, em cũng có thể giúp hết lòng..."
Lời của cô làm Hướng Kình lâm vào trầm tư, giống như đang suy nghĩ khả năng để cho cô ở lại, Xa Tinh Tinh thấy tình huống không ổn, vội vàng xen vào.
"Những chuyện mà cô nói, là công việc thư ký của tôi, cũng bị cô đoạt hết rồi, chẳng lẽ muốn tôi ngồi không hưởng lương sao? Huống chi cô đối với ngành này không hiểu, nhất định không làm được."
Lời nói cũng có lý, Hướng Kình liền muốn cô vợ mình bỏ đi ý niệm trong đầu. "Hàn Ngữ, em trở về trước đi, anh thật bận rộn nhiều việc."
Ngụ ý chính là, cô ở chỗ này thật sự vô dụng??
Tâm Hàn Ngữ thật nguội, nghe được những lời đó là lúc ánh mắt cô nhìn đến Xa Tinh Tinh đang có ý vô ý dùng thân thể hoặc tay đụng vào Hướng Kình, nhưng anh vẫn thờ ơ, xem ra chuyện tứ chi đụng chạm như vậy quá quen.
Vậy Hướng thái thái là cô đến tột cùng được coi là cái gì đây? Đến công ty bị nhân viên nhục nhã, còn chồng cô không chỉ không đứng ở bên cô mà còn đuổi cô đi, mà người thứ ba lại đối mặt giương nanh múa vuốt, cô chỉ có thể nhịn tức giận, còn bị ghét bỏ bận rộn cũng không thể giúp.
Thật sự là cô tự rước lấy nhục sao?
Gượng nở một nụ cười, cô thật sâu nhìn Hướng Kình một cái "Được rồi, em đi."
Nói xong, cô xoay người rời đi, Hướng Kình muốn gọi cô lại, nhưng không có lý do gì, dù sao cũng là anh đuổi cô đi.
Nhưng ánh mắt lộ ra tiếc nuối của cô trước khi đi, lại làm tim anh đập nhanh không dứt, cảm thấy giữa vợ chồng bọn họ, có chuyện gì không ổn sắp xảy ra.
Xa Tinh Tinh nhìn tình địch bị đuổi đi, cười đắc ý, cũng an lòng rời đi khỏi bên cạnh Hướng Kình để xử lý những chuyện khác, bất quá chút động tác nhỏ này cũng rõ ràng rơi vào trong mắt Lý Quang Minh, anh tiến lên vỗ vỗ vai bạn tốt.
"Hướng Kình, chuyện này tôi cảm thấy cậu làm sai rồi." Anh kêu oan thay Hàn Ngữ. "Hàn Ngữ là vợ cậu, quan tâm cậu, cậu lại làm cho cô nhận khuất nhục rời đi, như vậy ngay cả cậu cũng em thường cô ấy, mặt khác, cậu nói Hướng thái thái là cô sau này trước mặt nhân viên đặt chân như thế nào đây?"
Trong lòng Hướng Kình cả kinh, mới phát hiện vừa rồi mình cẩu thả không cẩn thận tổn thương cô. Buổi sáng làm bảo đảm với cô, chỉ chớp mắt đều phá hủy sao?
Khó trách vẻ mặt cô lúc rời đi lã chã chực khóc. Vì sự tình gì chỉ cần gặp phải Hàn Ngữ, anh tựa hồ làm sao làm cũng không đúng ?
"Hơn nữa, cậu còn nghe lời Xa Tinh Tinh mắng cô ấy như vậy, ngay cả tôi là người bên cạnh nghe cũng cảm thấy khó chịu." Lý Quang Minh bổ khuyết thêm một đao, "Cô ấy còn có thể chịu được, là bởi vì cô ấy rất yêu cậu đi? Nhưng Hướng Kình, cậu cũng yêu cô ấy sao? Nếu như..., đừng quên cậu còn có chuyện quan trọng nhất gạt cô ấy, nếu như cô ta phát hiện chân tướng, theo thái độ không cần quan tâm của cậu đối với cô ấy bây giờ, sợ rằng muốn vãn hồi, so với lên trời còn khó hơn."
Nói xong, Lý Quang Minh lắc đầu rời đi, còn lại Hướng Kình ngây người ở tại chỗ, lật ngược suy tư lời của anh ta.
Nếu Hàn Ngữ thật hết hy vọng đối với anh, anh vãn hồi không được, anh có thể thừa nhận sao?
Đáp án rất hiển nhiên là bỏ, chẳng qua anh đối với suy đoán tương lai này có loại sợ hãi bất lực.
Buổi tối hôm đó, bởi vì cạm bẫy của thương nghiệp gỗ, Hướng Kình phải ở lại công ty làm thêm giờ, Xa Tinh Tinh thừa cơ hội này, hẹn Hàn Ngữ đi ra ngoài.
Nhận được điện thoại , Hàn Ngữ không một tia giật mình, ngược lại đáp ứng một hơi, bởi vì cô biết, ngày này trước sau cũng sẽ đến.
Đi tới nơi hẹn: lại là một nhà hàng Italy, ánh đèn và không khí cũng rất tốt, Hàn Ngữ nghĩ có chút xúc động, đây là nơi hưởng thụ thức ăn ngon, mà không phải trường hợp đàm phán, đáng tiếc hai lần cô đến nhà hàng Italy, cũng vì liên quan đến Xa Tinh Tinh mà làm hư tâm tình.
Đi vào trong nhà hàng, cô liếc mắt liền thấy vẻ mặt Xa Tinh Tinh xinh đẹp ngạo nghễ nhấm nháp ly rượu đỏ, cho đến khi cô ngồi xuống trước mặt cô ta, mới nguyện ý ngẩng lên nhìn cô.
"Ăn chút gì không?" Xa Tinh Tinh mỉm cười tự nhiên, bất quá trong tươi cười sẽ rất khó có vài tia chân thành nói. "Những món ăn đó khá ngon."
Phải không? Cái món Ý lần trước cô ta đắc ý đề cử cho Hướng Kình sao khủng bố như vậy? Hàn Ngữ đem cái nghi vấn này để ở trong lòng, chẳng qua là vẻ mặt cũng đã tiết lộ tâm tư cô.
Xa Tinh Tinh cười càng lớn, thậm chí còn lắc đầu, "Tôi biết cô đang nghĩ cái gì ở đây, lần trước cô và Hướng Kình hẹn ở nhà hàng kia, là tôi cố ý đề cử cho anh ấy, quả nhiên anh như tôi đoán dẫm phải mìn rồi."
Thật giống như hoàn toàn không cho là mình sai, cô tự có một bộ giải thích, "Tôi rất hiểu Hướng Kình, anh là một người sơ ý, ngày đó tôi thấy anh rất buồn rầu tìm nhà hàng, liền muốn khảo nghiệm anh quan tâm đến cô bao nhiêu. Nói bình thường, nếu quả thật anh coi trọng cô, hẳn là tìm hiểu về chất lượng nhà hàng một chút trước, sau anh lại quả nhiên không muốn nghĩ quá nhiều đã nghe tôi an bài, cái này nghĩa là ... "
"Nghĩa là anh coi trọng bạn bè, tín nhiệm bạn bè." Hàn Ngữ cắt đứt lời của cô ta, vì trong giọng nói cô ta tự cho mình hiểu rõ Hướng Kình hơn ai hết, khi