h làm cái gì? Cô chưa ra khỏi cửa bao lâu, mà dám chống đối người nhà?”
Hàn Ngữ che mặt, ngậm hai mắt đẫm lệ quật cường nhìn hắn ta, không nói một câu.
“Cô. . .” Xem bộ dáng của Hàn Ngữ, Hàn Phong càng xem càng giận, lại thêm một bàn tay khác, tát luôn bên má còn lại
Hàn Ngữ đau đến đều nhanh nói không ra lời, nhưng vẫn nhịn xuống đau đớn mở miệng, “Anh, hôm nay yêu cầu của anh em làm không được, bất quá Hướng Kình sắp trở lại,anh có muốn chính mình ra đề nghị với Hướng Kình hay không?”
Lời nói của Hàn Ngữ ám chỉ lệnh đuổi khách, Hàn Phong ác độc bùi ngùi trừng mắt với cô, hung ác nói, “chưa xong như vậy đâu, tôi sẽ lại đến tìm cô, hi vọng khi đó cô đã trở nên thông minh một chút.”
Sau khi nói xong, anh thở phì phì rời đi, mà Hàn Ngữ vỗ về mặt đau đến phát sưng của mình, bắt đầu lo lắng lát nữa Hướng Kình trở về, phải che dấu như thế nào.
Hướng Kình về nhà, hiếm khi không thấy cô vợ nhỏ của đứng ở cửa nghênh đón.
Trên bàn cơm đã dọn xong một ly nước ép trái cây bình thường anh sẽ uống, dép lê cũng xếp ra sẵn, nhưng thiếu một người cảm giác chính là rất quái lạ.
Buồn bực đổi giày xong, ngay cả cặp tài liệu anh còn cằm ở trên tay, không vào thư phòng, liền đi vào phòng ngủ.
Hướng Kình biết mẹ tối hôm nay tham gia hội bán hàng từ thiện, cho nên không ở nhà là bình thường, nhưng Hàn Ngữ bình thường trừ bỏ mua này nọ, buổi tối ít khi tùy tiện đi ra ngoài, hiện tại không thấy bóng dáng của cô, thực quỷ dị.
Mở cửa phòng ra,anh liếc mắt một cái liền nhìn đến cô gái nhỏ đưa lưng về phía cửa, ngồi ở mép giường, trong lòng khó hiểu nhẹ nhàng thở ra, nhưng khi anh buông cặp tài liệu, đổi xong quần áo ở nhà, tư thế của cô vẫn giống nhau như đúc, thậm chí ngay cả chào hỏi anh cũng không lên tiếng .
“Hàn Ngữ?” Hướng Kình đi về phía cô.“em làm sao vậy?”
Đưa lưng về phía anh cô lắc đầu, “Không. . . . . . Không có gì.”
Thật sự rất kỳ quái, anh từng bước đi tới phía trước, đưa tay chạm vào vai cô, “Hàn Ngữ, quay lại đây nhìn tôi nói chuyện.”
Do dự một chút,Hàn Ngữ chậm rãi xoay người, Hướng Kình thấy mặt cô, không biết nên khóc hay nên cười.
“Em. . . . Đang đắp mặt?” Hướng Kình nhìn chằm chằm lớp mặt nạ trên mặt Hàn Ngữ, cảm thấy là lạ làm sao.
Cô gật đầu như bằm tỏi, “Ừh, cho nên tôi không thể nói chuyện, mặt nạ sẽ rơi.”
Nheo lại mắt, Hướng Kình nhìn ánh mắt chột dạ của Hàn Ngữ sau một lúc lâu, đột nhiên ra khỏi phòng, làm cho Hàn Ngữ lo lắng đề phòng có chút ngây ngốc.
Qua rồi? Hàn Ngữ nhất thời nhẹ nhàng thở ra, vấn đề lo lắng lại hiện lên. Mặt nạ này còn phải mang bao lâu? Cũng không thể vẫn mang đến ngày mai sau khi Hướng Kình rời giường chứ?
Trong đầu còn đang suy tư về ngày mai làm sao bây giờ, Hướng Kình lại đi đến, lúc này vẻ mặt của anh không thoải mái như vừa rồi, mà là có chút nghiêm túc.
“Hàn Ngữ, dì Phùng nói với tôi, hôm nay có khách của em đến?”
Tâm Hàn Ngữ cả kinh, nguyên lai anh vừa mới đi ra ngoài hỏi dì Phùng? “Có. . . Có . . .” Cửa là cô mở, khi đó dì Phùng hẳn là ở phía sau làm việc, hẳn là sẽ không chú ý tới động tĩnh phòng khách ?
“Người nọ, là anh của em?” Hướng Kình không thèm nhìn lấy Hàn Ngữ một cái, “Nghe nói thái độ không tốt lắm, anh ta tới tìm em làm gì?”
“Anh ấy nói với em thái độ luôn luôn là như vậy, tìm em cũng chẳng có việc gì . . . . . .” Hàn Ngữ không biết trả lời như thế nào, đành phải lảng tránh ánh mắt của Hướng Kình.
Chỉ một việc nhỏ như vậy Hướng Kình làm như hiểu được cái gì, bàn tay to đột nhiên vươn qua, mạnh bóc xuống mặt nạ trên mặt cô, chỉ nghe đến Hàn Ngữ hét lên một tiếng, tay nhỏ bé phản xạ ôm lên mặt mình, nhưng hai phiến sưng đỏ trên mặt Hàn Ngữ, anh thấy rất rõ ràng.
“Anh ta đánh em?” Một ngọn lửa không hiểu từ trong bụng Hướng Kình sinh lên. Anh biết chính mình nên bảo trì bình tĩnh, hỏi rõ rang Hàn Ngữ đến tột cùng chuyện gì xảy ra, nhưng khi anh nhìn thấy bộ dáng cô bị thương, lại một lòng chỉ muốn phóng đi đánh Hàn Phong khốn nạn kia! “ Dì Phùng nói Hàn Phong ở trong phòng khách rít gào, anh cư nhiên dám đánh em? anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Hơn nữa còn là ở trên địa bàn Hướng gia động đến người của anh, quả thực chán sống!
“Anh ấy. . .” Hàn Ngữ bị lửa giận của Hướng Kình làm hoảng sợ, nước mắt khi đối mặt Hàn Phong chưa chảy xuống, đều bị anh làm sợ tới mức trào ra, cô nói năng lộn xộn kể lại, “. . . . Anh ấy là đến đòi tiền . . . Bất quá, bất quá tôi không có đáp ứng anh ấy, tôi không có. . . ”
Cô có đáp ứng hay không cũng không phải trọng điểm? Trọng điểm là, cô cư nhiên ở trong phạm vi anh bảo hộ mà vẫn bị thương, này đối anh không chỉ ô nhục, còn là khiêu khích! Hướng Kình tức giận nghĩ.
“Em bị đánh thành như vậy, vừa rồi vì sao không nói?” Khuôn mặt trắng noãn của Hàn Ngữ, ngay cả anh cũng không dám dùng lực chạm vào một chút, hiện tại lại sưng đỏ vô cùng thê thảm, anh giận Hàn Phong kiêu ngạo vô lý, càng giận chính mình bất lực.
“Tôi. . . Tôi sợ anh sẽ xem thường tôi. . . Tôi cam đoan, tôi gả đến Hướng gia không có mục đích gì. . .” Hàn Ngữ nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Cô dĩ nhiên coi Hướng Kình là chồng cả đời mình, tâm cũng đặt hết lên người anh, nếu chuyện Hàn Phong bị hiểu lầm, cô nhất định sẽ đến chết mất.
Hướng Kình thế này mới thấy chính mình đã khống chế không được cảm xúc, dọa đến cô. Hướng Kình thở sâu, nói với chính mình không nên bị nước mắt của cô ảnh hưởng, nhưng bàn tay to vẫn nhịn không được đưa lên mặt Hàn Ngữ, thay cô lau đi một giọt nước mắt.
“Hàn Ngữ, em hãy nghe tôi nói.” Hướng Kình ngồi vào bên người Hàn Ngữ, theo bản năng khinh lâu của cô kiên, như là an ủi. “Em đã gả vào Hướng gia, chính là người Hướng gia. Em có tôi, có toàn bộ Hướng gia làm hậu thuẫn, về sau không cần lại sợ anh em, nếu anh về sau lại đến đánh em, em hoặc là đánh lại, hoặc là hãy mau liên lạc với tôi, tôi giúp em giáo huấn anh một chút, biết không?”
Hàn Ngữ lẵng lặng gật đầu, được anh an ủi, cảm xúc lo lắng hãi hùng cũng vơi đi không ít.
Đây là một lần duy nhất hai người tiếp cận sau khi kết hôn, thân mình nho nhỏ lui tiến trong ngực của anh, dường như muốn ăn cắp sự ấm áp của anh, bởi vì sợ qua lúc này đây, lần sau mà được anh ôm, thì không biết phải chờ tới khi nào.
Ôn nhu ôm Hàn Ngữ, Hướng Kình hạ mắt xuống có thể gặp hai má cô hồng hồng nóng lên, bản năng cúi đầu, khẽ hôn cô một cái.
Hàn Ngữ khẽ run lên, đỏ mặt, ở trong ngực của Hướng Kình lui càng sâu.
Phản ứng của cô, làm cho Hướng Kình đột nhiên tỉnh lại. Anh không biết tại sao mình lại hôn cô, cũng không biết vì sao nhìn cô đau lòng, anh lại có cảm giác đau lòng.
Nhẹ nhàng buông Hàn Ngữ ra, anh cười một cái, “Tôi đi ra ngoài lấy thuốc cho em đắp.”
Nói vừa xong, không biết là trốn tránh hay là phiền lòng, Hướng Kình lập tức quay đầu rồi đi ra ngoài. Cái loại bộ dáng kiên quyết này, che dấu không được ý đồ muốn mau rời khỏi căn phòng đúng lúc này.
Coi như đây là thủ đoạn của anh? Thủ đoạn tăng cường tín nhiệm của cô. Nếu không anh không nghĩ là ở tình huống hiện tại này, anh còn có thể đối một cô gái xuất hiện tình cảm.
Về phần ở lại trong phòng Hàn Ngữ thì ngây ngốc nhìn Hướng Kình rời đi, thiếu lòng ngực của anh, độ ấm tựa hồ chợt hạ xuống vài độ.
Vỗ về mặt mình, cảm thụ được nụ hôn của anh, tuy hai má bị tát đau đớn, nhưng mà lại làm cô có chút mô tưởng anh có chút thích cô sao?
Sáng sớm hôm sau, sau khi Hàn Ngữ nấu bữa sáng, an vị ở trong phòng ăn chờ đợi.
Ngày hôm qua Hướng Kình rất sớm liền ngủ, cũng không nói một câu nói nào với cô, cô cảm thấy là lạ. Chỉ hy vọng buổi sáng anh rời giường ăn sớm một chút thì có thể cùng cô nói vài câu, làm cho cô không buồn nữa.
Nghe được tiếng bước chân, Hàn Ngữ nhanh chóng đứng lên, nhưng thanh âm đều không phải là đi hướng nhà ăn, mà là Hướng cửa lớn, cô vội vàng đuổi theo, vừa mới bắt gặp chồng mình vừa muốn ra cửa.
“Hướng Kình!” Hàn Ngữ gọi, anh quay đầu lại thì đem lời muốn nói với anh toàn bộ nuốt vào trong bụng.
“Anh. . . . . . Anh không ăn bữa sáng sao?” Nhìn thấy gương mặt Hướng kình dường như không có việc gì, cô cứng rắn sửa miệng.
Cô là vợ danh chình ngôn thuận của anh, nhưng cũng không nên chất vấn anh. Hứơng Kình đã đối với cô rất tốt, cô còn có thể yêu cầu gì nữa sao?
“Tôi đang vội, không ăn.” Hướng Kình nhìn chằm chằm mặt của Hàn Ngữ nhìn một lúc lâu, thái độ dịu đi hẳn. “Sưng đỏ trên mặt em hết rồi ?”
“Uh, đã tốt lắm.” Nghe được anh quan tâm, cô thực dễ dàng thỏa mãn tràn ra nụ cười yếu ớt, “Anh. . . . . .”
“Tôi còn có chút việc, phải đi trước.” Như là lơ đãng đánh gãy lời của cô, nhưng cũng không hề cho cô cơ hội lên tiếng, anh liền như vậy xoay người đi ra cửa, chỉ còn lại nụ cười cứng ngắt của cô.
“Hướng Kình!” Hàn Ngữ bước nhanh đi đến cạnh cửa. Tiếng của cô tán lạc tại trong gió, không biết anh nghe được không?
Bất quá, cho dù anh nghe được, trực giác cô cũng cho rằng, anh không có khả năng quay đầu.
Mân mân khóe miệng, Hàn Ngữ cảm thấy mình bị bỏ rơi, cảm giác rất khổ sở. Hướng Kình cũng chỉ là đi làm như bình thường còn chú ý vết thương của cô. Cô có phải suy nghĩ quá nhiều không?, không khí hôm qua là do chính cô tự mình tưởng tượng?
Suy tư về trở lại nhà ăn, Hàn Ngữ rõ ràng phát hiện mẹ chồng đã ở chỗ ngồi ngồi, chậm rãi dùng cơm . Cô cho dù trong lòng buồn bực, vẫn cứng rắn cười một cái.
“Mẹ, sớm.” Hàn Ngữ ngồi xuống ở một bên, một chút ăn cảm xúc bữa sáng đều không có.
Mẹ Hướng như có suy nghĩ gì nhìn Hàn Ngữ, lại cúi đầu chuyên chú ở đồ ăn. “Mới vừa rồi tôi nhìn thấy Hướng Kình cùng nói chuyện với cô, nó đi làm ?”
“Đúng vậy a.” Hàn Ngữ không tự chủ được động mi mắt.“Anh ấy chưa ăn sáng đã đi rồi, không biết một lát có đói không. . . .”
Câu nói này động đếm tâm mẹ Hướng, lần này bà dừng chiếc đũa, ngẩng đầu xem kỹ này cô con dâu bà vẫn ôm chặt thành kiến.
Bà kỳ thật không để ý tới Hàn Ngữ, nhưng hội bán hàng từ thiện hôm qua, y phục Hàn Ngữ làm đem đến sự nổi bật cho bà, vị chủ tịch phu nhân mua áo lông còn riêng lại đây hướng bà nói lời cảm tạ, thẳng thắng khích lệ thưởng thức với Hàn Ngữ, còn nói muốn làm quen cô, muốn mời cô hỗ trợ nhiều thiết kế vài món quần áo, thậm chí muốn ra giá cả mua cũng không thành vấn đề.
Bởi vậy đối Hàn Ngữ, bà có chút thay đổi, con nhóc ngốc tựa hồ không hoàn toàn vô dụng như bà suy nghĩ. Huống chi hành động mới vừa rồi của cô cùng con bà, bà xem rành mạch, liên tưởng đến chính mình cùng chồng tình cảm lãnh đạm, bà đột nhiên đối với con dâu này nổi lên một chút diệu đồng tình tâm.
“Hàn Ngữ,” Bà cũng không quanh co lòng vòng thẳng hỏi: “Cô thực thích Hướng Kình phải không?”
Một câu hỏi trực tiếp của bà, Hàn Ngữ đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo không tốt lắm ý tứ cúi đầu.“Mẹ, người làm sao có thể hỏi như vậy. . . . . .”
“ Cô trả lời tôi là được.” mẹ Hướng luôn luôn có tác phong thanh thoát cường thế không quen nhìn loại tư thế yếu đuối này, bất quá bà chỉ xem thái độ của Hàn Ngữ, cũng đoán được cái bảy tám phần.
Quả nhiên, con dâu trả lời tuyệt không làm người ta ngoài ý muốn.“Phải . . . . . Đúng vậy, mẹ, con thực thích Hướng Kình.”
Mẹ Hướng nhìn Hàn Ngữ một cái thật sâu. “ Cô có biết vì sao Hướng Kình đối với cô không nhiệt t