72 đứng ở sau lưng Thi Dạ Triêu khoát tay chào hỏi với Lục Kya Việt, hai người chỉ có một buổi tối chung đụng, nhưng 72 thật sự thích đứa bé trai này. Huống chi đây là đứa bé của người phụ nữ của ông chủ cô, mặc dù không phải là đứa bé của ông chủ cô, ông chủ cô không thèm để ý, cô dĩ nhiên lại càng không để ý.
Lục Kya Việt là một đứa trẻ hiểu lễ phép, đối với danh tự này một số phụ nữ vẫn còn vô cùng có cảm tình, ngoan ngoãn kêu một tiếng chị. Lục Kya Việt nhớ mấy năm trước lần đầu tiên nhìn thấy Thi Dạ Diễm, liền bị người đàn ông đó thoạt nhìn liền rất hung ác hù sợ, từ khi biết Thi Dạ Triêu cậu đối với định nghĩa đáng sợ có sửa lại một chút.
Ngày trước cậu đối với Thi Dạ Triêu chỉ nghe tên không biết người, bởi vì quan hệ của Cố Lạc và Thi Dạ Diễm đối với anh đại khái ấn tượng cũng không tốt, đã tiếp xúc qua mấy lần phát hiện, người này đúng là một người không bình thường, mặc dù nhìn qua rất vô hại, nhưng lại cho cậu cảm giác gần vua như gần cọp —— như Thi Dạ Triêu lúc này, hơn nữa thời điểm anh không nói lời nào, cách mắt kính không thấy rõ mắt của anh, cả người cũng tản ra cảm giác áp bức cực mạnh, Lục Kya Việt không cách nào đánh đồng người này cùng người đàn ông đêm đó cùng bọn họ ở quán nhỏ cùng nhau ăn khuya, hơi có chút thận trọng."Thi tiên sinh khỏe."
Thi Dạ Triêu gật đầu một cái, để 72 dẫn cậu qua một bên đi chơi, thừa dịp lực chú ý của đứa trẻ không có ở bên này, kéo đầu Cố Lạc qua đòi cái hôn. Dù sao nơi này là trường học, hôn một cái liền dừng, Cố Lạc muốn phát tác cũng không kịp.
"Làm sao anh biết trường học của Kya Kya ở đâu? Điều tra em?"
"Thế quá phiền toái, hỏi Nhan tiểu thư thì biết."
Nhan Hạ đúng là loại phụ nữ bán bạn cầu vinh! Cố Lạc cảm thấy thật là chọn lầm bạn tốt.
Thi Dạ Triêu hai mắt quan sát cô, đối với trang phục hôm nay cô mặc không hài lòng lắm."Đây là ăn mặc kiểu gì, cũng sắp không nhận ra em."
"Chính là không muốn để cho người khác nhận ra em." Cố Lạc hôm nay ăn mặc quả thật quá vô danh một chút, áo len màu đen cùng quần jean, tóc đơn giản buộc thành đuôi ngựa, tóc rơi trên trán buông xuống dưới, trên mặt lại vẫn mang một cái mắt kiếng gọng xấu xí, không trang điểm, hoàn toàn là dáng vẻ của một người mẹ. Hình tượng như vậy cùng phong cách bình thường của cô hoàn toàn khác nhau, rất có ý tứ cải trang.
"Đối với Lục Kya Việt thật đúng là dụng tâm."
"Anh tới nơi này làm cái gì?" Anh vẫn chưa trả lời, Cố Lạc trước hết giơ tay lên ngăn lại."Thôi, em không muốn biết, nếu như có chuyện anh trực tiếp có thể tìm em, về sau không nên xuất hiện ở trước mặt con em, quá gây sự chú ý."
"Không nhìn ra anh đã rất khiêm tốn sao? Nói như vậy thật làm tổn thương trái tim anh." Thi Dạ Triêu hiểu cô là sợ Lục Kya Việt ra ánh sáng, "Anh chỉ là tới nhắc nhở em, thời gian em làm hộ vệ thân thiết của anh đã đến, nên bắt đầu."
Thi Dạ Triêu biết cô nhớ con trai, trở về Vancouver vẫn cho cô dư thừa thời gian ở cạnh Lục Kya Việt, vậy mà cô càng được voi đòi tiên, vui đến quên cả trời đất cơ hồ quên cả anh.
Lục Kya Việt buổi chiều còn phải đi học, sau bữa cơm trưa Thi Dạ Triêu lái xe đưa cậu trở về cửa trường học, lúc nói lời từ biệt không keo kiệt chút nào khen cậu một phen. Cố Lạc có chút hài lòng, "Khó được từ trong miệng anh nghe được một câu hữu ích."
Thi Dạ Triêu từ trong xe lấy ra một hộp quà nho nhỏ cho Lục Kya Việt: "Tiểu Trà Diệp nhờ chú mang cho cháu, cháu thích đồ ăn ngọt như vậy?"
Nói tới Thi Duy Ân, địch ý của Lục Kya Việt đối với Thi Dạ Triêu lại xông ra."Bởi vì cô ấy thích."
Thi Dạ Triêu chỉ cười không nói, vỗ vỗ đầu của cậu."Đi đi."
Xe của anh rời đi, Lục Kya Việt mới xách theo cái hộp nhỏ đi trở về, bạn học ở một bên nhìn thật lâu vây tới đây."Người đàn ông vừa rồi đứng cùng mẹ cậu là cha cậu? Thế nào chưa bao giờ gặp qua?"
Lục Kya Việt vừa muốn phủ nhận, một người bạn học khác giành nói: "Cha cậu chính là rất có tiền? Bộ dạng xe rất cao cấp."
"Chỉ là dáng dấp hai người không giống, cậu giống mẹ cậu."
"Ông ấy đưa quà gì cho cậu?"
"Cha cậu rất tốt!"
"Cha cậu dáng dấp rất đẹp trai!"
. . . . . .
Mấy người ngươi một lời ta một câu líu ríu ở bên cạnh Lục Kya Việt, làm cho trong lòng cậu sinh ra hư vinh chưa bao giờ trải qua, hơn nữa lấy được thỏa mãn cực lớn."Chú ấy thật ra thì. . . . . ."
Cạua vừa mở miệng, mấy bạn học dừng lại tranh luận tầm mắt cũng nhìn về phía cậu, Lục Kya Việt há miệng, cuối cùng khép lại, không nói gì, các bạn học lần nữa bắt đầu thao thao bất tuyệt. Lục Kya Việt xen lẫn trong bọn họ, trong lòng có nho nhỏ cảm giác tội ác, chỉ là tâ, hư vinh cuối cùng lấy ưu thế áp đảo chiến thắng cảm giác tội ác.
Cha. . . . . .
Đây chính là cảm giác có cha sao?
Lại nói Cố Lạc, theo Thi Dạ Triêu đến công ty một chuyến, lúc cấp dưới báo cáo công việc cho anh tầm mắt luôn là trộm quét về phía bên cô, trong lòng lại suy nghĩ người phụ nữ này là ai? Không dám trực tiếp hỏi Thi Dạ Triêu, liền len lén hỏi 72. 72 miệng luôn luôn chặt như vỏ trai, cái gì cũng không chịu tiết lộ, nhưng vẻ mặt thái độ hơi đưa cho ám hiệu. Mọi người bừng tỉnh hiểu ra, không dám tùy tiện suy đoán, nhưng trong lòng đều đã có cân nhắc, trong ánh mắt nhìn lại cô có thêm chút kính sợ.
Cố Lạc biết đây có lẽ là Thi Dạ Triêu cố ý, "Khi đó không phải nói được trước không công khai quan hệ của chúng ta sao? Anh làm như vậy là có ý gì?" Vừa vào thang máy Cố Lạc liền giả bộ không vui: "Không phải anh nói muốn em cam tâm tình nguyện anh mới công khai sao?"
"Cho nên em phải thêm chút sức ở trước hôn lễ đối với anh cam tâm tình nguyện mới phải, nếu không vị hôn phu của em không thể gặp người." Thi Dạ Triêu nới lỏng cà vạt một chút."Anh còn không nhanh chóng vì mình tranh thủ một danh phận hả?"
72 buồn cười, lui về góc ở phía sau không đi quấy rầy hai người này quen có phương thức nói chuyện như vậy, lúc nghiêng đầu nhưng lại không dự đoán được ở trên kính vách tường phản xạ của thang máy trông thấy Cố Lạc len lén nhếch lên khóe miệng. 72 phát hiện, ánh mắt cô nhìn bóng lưng Thi Dạ Triêu, cùng quá khứ trở nên không giống nhau, trên thực tế quan hệ của bọn họ đã sớm không giống với quá khứ cái loại hình thức chung đụng đơn thuần đối chọi gay gắt.
Có đồ vật gì đó gắn liền hai người này, từ lần Thi Dạ Triêu bởi vì nhận điện thoại nhầm liền chạy tới bên người cô đi đâu một đêm và anh đối với cô cũng không đồng dạng dung túng như vậy, cái này càng phát ra nồng đậm kiên cố.
72 từ từ nở nụ cười, người ngoài cuộc vĩnh viễn đều trở nên rõ ràng hơn so với người trong cuộc, cô chợt có chút đồng tình Cố Lạc. Thi Dạ Triêu đối với Cố Lạc trước trước sau sau làm chuyện này, có lẽ cuối cùng cũng chỉ là vì một số nguyên nhân, cô cảm thấy, dù thế nào cũng sẽ không phải bởi vì tình yêu.
Ít nhất, không phải tình yêu đơn thuần. Mà Cố Lạc, đúng như anh ta đã đoán từng bước từng bước tiếp nhận anh ta, thói quen có anh ta, có lẽ cuối cùng, yêu anh ta đúng như anh ta mong muốn. Nếu như 72 không có đoán sai, vậy đối với Thi Dạ Triêu mà nói vẫn là không đủ. . . . . .
Thi Dạ Triêu buổi tối có xã giao, một hoạt động do quan viên địa phương tổ chức, Cố Lạc thay 72 cùng đi với anh, đây cũng là lần đầu tiên cô làm bạn gái cùng Thi Dạ Triêu đồng loạt xuất hiện trước mặt mọi người.
Anh đối với chuyện này đã sớm lên kế hoạch tốt, lễ phục cũng sớm chuẩn bị thỏa đáng, phong cách không bảo thủ cũng không phô trương. Người đàn ông này rất đáng sợ, bất tri bất giác lại nắm rõ ràng sở thích của cô như thế. Nhưng duy nhất không hài lòng chính là sau lưng hở một mảng lớn chừng bàn tay, cũng may xõa tóc xuống có thể che giấu.
Cô vốn là như vậy không muốn ở trước mặt người khác lộ hình xăm dọa người, Thi Dạ Triêu đối với lần này càng tỏ ra tò mò, vừa thắt nơ vừa nhìn chằm chằm phía sau lưng của cô không biết đang suy nghĩ cái gì. Cố Lạc không quay đầu lại cũng biết anh đang nhìn mình, còn tưởng rằng người này lại bắt đầu động dục, sẽ không quản anh khỉ gió.
Thi Dạ Triêu giơ tay lên sờ cô, ở trên Đồ Đằng miêu tả một vòng, cuối cùng thật lâu nhìn chằm chằm vào tiếng Hy Lạp. Thời gian hai người ở chung một chỗ không ngắn, vốn là từ thân thể bắt đầu quen thuộc lẫn nhau, cái loại đụng chạm này khiến Cố Lạc cực kỳ nhạy cảm, không thể làm gì khác hơn là tránh ra một chút."Anh không thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng muốn làm chuyện đó , cũng không nhìn thời gian một chút."
Hiểu lầm của cô khiến Thi Dạ Triêu định cúi đầu ở sau gáy cô hôn xuống, bàn tay ở eo thon của cô đang lúc vuốt ve."Câu Hy Lạp này là có ý gì? Trước đây thật lâu anh hình như cũng đụng phải người phụ nữ ở chỗ này có xăm hàng chữ này, có hàm nghĩa đặc biệt gì sao?"
Cố Lạc ngẩn ra, nghi ngờ trong lòng lần nữa trồi lên."Thật lâu là bao lâu?"
"Đại khái. . . . . . Bảy, tám năm trước." Thi Dạ Triêu vừa dùng miệng môi cọ da của cô vừa hồi tưởng lại, xác nhận."Tám năm trước."
"Tám năm trước? Chuyện lâu như vậy anh còn nhớ rõ?" Cố Lạc nuốt nước miếng, đầu ngón tay bắt đầu phát run."Vị trí che giấu như vậy, các người không có làm chuyện gì tốt chứ?"
Thi Dạ Triêu cười khẽ, "Đó là quà sinh nhật Er¬ic tặng cho anh, sao có thể bỏ qua ý tốt của nó?" Đem thân thể cô xoay lại, nâng lên mặt của cô từng cái hôn dụ hoặc : "Ghen sao? Là một tiểu cô nương rất trẻ tuổi, thân thể cũng tiêu hồn như em."
Cố Lạc làm bộ đánh anh, tiếp tục thử dò xét."Khi đó Er¬ic không phải ở San Francisco? Xa như vậy còn cố ý tặng quà cho anh? Huynh đệ tình thâm a."
Đây là châm chọc, khi đó hai anh em bọn họ tình cảm chính là ở giai đoạn trên mặt gió êm sóng lặng phía dưới gió nổi mây phun.
"Không phải, vừa vặn đoạn thời gian đó anh ở San Francisco thôi." Thi Dạ Triêu nắm cả eo của cô kéo tới, liếc nhìn đồng hồ trên tường."Còn có chút thời gian, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh?"
Cố Lạc bởi vì câu trả lời của anh trong đầu ông ông tác hưởng, căn bản không để ý anh nói gì nữa, ỡm ờ bị anh cởi lễ phục áp đảo trên ghế sa lon. Lúc Thi Dạ Triêu tiến vào tâm Cố Lạc kéo căng, mắt đang nhìn anh không có tiêu điểm toát ra bi thương khổng lồ.
Tám năm trước, chính là một năm cô biết Thi Dạ Diễm, là một năm ủy thân cho hắn, địa điểm chính là ở San Francisco.
Cô nhìn khuôn mặt của người đàn ông ở trên người này, chợt dâng lên sợ hãi, khiếp đảm, lại không dám tiếp tục chứng thực. Bị nhìn như vậy, Thi Dạ Triêu không khỏi gia tăng sức lực xâm nhập, ép cô gọi ra mới hài lòng. Bàn tay cô hướng tới anh, Thi Dạ Triêu cúi người ôm cô thật chặt, ở bên tai cô khẽ gọi tên của cô."Lạc."
"Ừ. . . . . ."
"Đừng kháng cự anh nữa, ở bên cạnh anh, anh có vật em cần, Er¬ic không cho em được, anh cho em."
Cố Lạc chợt nói không ra lời, mắt bắt đầu ướt át, trong lòng tràn đầy chua xót. Cô không phải người ngu, cảm thấy Thi Dạ Triêu đối đãi với mình bất đồng, không phải là bởi vì cô gan lớn, đó là anh cố ý dung túng để mặc cô.
Rất nhiều chi tiết ở trước mắt Cố Lạc nhất nhất xẹt qua, lúc ấy cũng không cảm giác có cái gì, sau đó hồi tưởng mới phát hiện có quá nhiều thời điểm Thi Dạ Triêu đều ở nhường cô bởi vì nhân nhượng cô, thậm chí che chở cô. Lúc ép buộc cô đồng thời lại cho cô không gian vô cùng lớn, không cho cô áp lực.
Cố Lạc chưa bao giờ từng được người khác che chở như vậy, mặc dù. . . . . . Trong phần che chở này có lẽ mang theo âm mưu cùng tính toán nào đó, nhưng so v