ới loại lợi dụng xích lõa trắng trợn của Cố Doãn, cô phát giác thế nhưng mình một chút cũng không so đo.
Xong chuyện, Thi Dạ Triêu đi tắm dội, Cố Lạc cuộn tròn thân mình ngơ ngác nhìn trần nhà, lấy qua di động bấm mã số của Dr. J.
"Tôi còn có bao nhiêu thời gian?"
Dr. J ở bên kia trầm mặc."Chứng Lộ Gia Lôi (mình k tra nghĩa đc nên để nguyên cv) bình thường phát bệnh bắt đầu từ ba đến năm năm, nhưng là không phải tuyệt đối, thể chất mỗi người không giống nhau tình huống không giống nhau, vài chục năm cũng có. Cố Lạc, tôi vẫn là hi vọng cô có thể trở lại đón nhận trị liệu."
"Cám ơn." Cố Lạc nhàn nhạt, hết sức bình tĩnh."Tôi còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong, tôi không có thời gian, tôi sẽ chăm sóc mình, yên tâm."
Thi Dạ Triêu vẫn còn đang tắm rửa bọt trên người, một đôi cánh tay tiêm mảnh từ phía sau vòng chắc hông của anh, anh không có xoay người lại, khóe miệng không tự chủ nhếch lên."Làm dơ em."
"Đi cùng với anh em còn có thể có bao nhiêu sạch sẽ?" Cố Lạc dán lên tấm lưng rộng rãi của anh, nước ấm áp từ đỉnh đầu tưới xuống, phân biệt không được trên mặt cô đến tột cùng là nước hay là nước mắt.
Hai người tự mình duy trì tư thế hồi lâu, có thứ gì đó ở trong không khí lan tràn.
"Em biết anh muốn cái gì." Cố Lạc thong thả nói, "Thi Dạ Triêu, em không phải không muốn yêu anh."
Thi Dạ Triêu lòng bàn tay bao trùm ở mu bàn tay cô, vỗ nhẹ nhẹ."Anh hiểu rõ, nhưng y theo tình huống bây giờ, vui vẻ ở bên cạnh anh là phương thức giải quyết tốt nhất, chẳng lẽ em muốn giống như trước đây đấu với anh cả đời sao?"
Cả đời. . . . . .
Cố Lạc thật lâu không nói. . . . . ."Em còn có con trai, anh biết rõ."
Thi Dạ Triêu nắm thật chặt tay của cô, xoay người lại ôm hông của cô ôm cô lên, hôn lên vết sẹo vết thương đạn bắn ở trên vai cô."Em không chỉ có con trai, còn có anh, đừng quên trong thân thể em còn giữ máu của anh."
Trong lòng chua xót bắt đầu đụng vào nỗi đau, đôi tay Cố Lạc nâng lên mặt của anh, chủ động hôn lên.
Có lẽ cô không nên tốt quá nhiều, có lẽ sớm nên để xuống tất cả tình cảm quá khứ đối với Thi Dạ Diễm, có lẽ cô nên kiên định hơn vào một đêm anh đi Cố Gia tìm cô, quyết định muốn một phần tình cảm hoàn toàn thuộc về mình, một phần tình cảm có đáp lại.
Anh nếu muốn đi vào lòng của cô, không phải không muốn anh làm cách nào đả động việc của cô, mà là cô đang đứng ở đường cùng thì vươn dài bản thân mình chỉ vì cho cô đường có thể đi.
Thôi, tất cả âm mưu tính toán lợi dụng cũng thôi, trời cao an bài như thế, nhất định sẽ có đạo lý của nó.
Thi Dạ Triêu, em không phải không muốn yêu anh, chỉ là yêu anh thì không thể yêu người khác.
Cô không có thời gian.
. . . . . .
Cố Lạc bình thường ít khi sử dụng thân phận con gái Cố Bạch Bùi, cho nên trên bữa tiệc cơ hồ không có ai biết cô là người nào, nhưng chờ đón chính là ánh mắt theo dõi cũng không ít, đều ở đây rối rít suy đoán bối cảnh chân thật của cô. Bởi vì mấy năm này ở bên cạnh Thi Dạ Diễm là vì giúp hắn, Cố Lạc cơ hồ cùng hắn như hình với bóng, không ít công khai lộ diện, lúc ấy cũng có người đối với cô cảm thấy hứng thú, nhưng cuối cùng không có đào ra cái gì, không giải quyết được gì, dù sao nhân vật chính là Thi Dạ Diễm, cô chỉ là làm nền.
Hôm nay bên người cô đổi người, lại là người Thi gia, cự tuyệt em trai đổi thành người địa vị chỉ dưới Thi Thác Thần ở Thi gia Thi Dạ Triêu, mọi người đối với Cố Lạc càng phát ra tò mò. Anh emThi gia ở phương diện phụ nữ từ trước đến giờ đều giữ mình trong sạch chung quy không có truyền ra bất kỳ tin tức xấu, nhất là Thi Dạ Triêu, cơ hồ chưa bao giờ công khai bạn gái bên cạnh mình, điều này làm cho mọi người không khỏi cho là Cố Lạc là người phụ nữ có bối cảnh cường đại mánh khoé cứng rắn.
Cố Lạc trong tay nhẹ cầm một ly Champagne đứng ở bên cạnh anh làm một bình hoa, sau khi người hàn huyên rời đi dùng âm lượng hai người có thể nghe được nói: "Ở bên cạnh anh áp lực ghê gớm thật, trong lòng tư cách thiếu chút nữa sợ là đều không chịu nổi ."
Thi Dạ Triêu cười nhẹ, càng thân mật vén tóc của cô, ngón tay ở trên tai cô sờ sờ."Anh hiểu rõ năng lực chịu đựng của em rất mạnh, không ai so với em thích hợp hơn vị trí bên cạnh này của anh."
Những lời này suy nghĩ kĩ càng vẫn là làm cho người ta rất xấu hổ, Cố Lạc trong lòng giật giật, mặt đổi phương hướng né tránh anh sờ đụng."Sợ người ái mộ anh cho em mắt đao (ánh mắt như đao) còn chưa đủ sao?"
"Không, anh là làm để một người khác nhìn." Thi Dạ Triêu liếc mắt một cái, ý bảo một người đàn ông nào đấy vừa mới tiến vào cửa.
Cố Lạc nhìn sang, ánh mắt thuần khiết không kịp đề phòng chống lại Thi Dạ Diễm, đem sâm banh đổi tay, không dễ dàng phát giác đưa cho Thi Dạ Triêu."Anh không còn chuyện để tán gẫu sao?"
Ở trong mắt người khác, tân hoan cựu ái (vui mới yêu cũ) cùng nhau đụng đầu là trường hợp bị người khác chú ý nhất, lại là một đôi anh em ruột từng càng đấu càng thủy hỏa bất dung. Tới tham gia trường hợp này, bạn gái Thi Dạ Diễm dĩ nhiên là Du Nguyệt Như. Mấy người thành thạo ứng phó trường hợp này, đối với nhiều đôi mắt vây quanh mình xem náo nhiệt thì làm như không thấy.
Quan phương hoạt động sau khi kết thúc chính là bữa tiệc, mọi người bưng sâm banh tốp năm tốp ba trò chuyện, trao đổi tin tức lẫn nhau. Thật vất vả vô ích, Cố Lạc rốt cuộc có cơ hội trò chuyện với Du Nguyệt Như. Thi Dạ Diễm liếc nhìn Thi Dạ Triêu ở bên kia cách đó không xa, nhìn lại Cố Lạc một chút, nhạy cảm phát giác quan hệ hai người thay đổi, hỏi, Cố Lạc cũng không phủ nhận.
Thi Dạ Diễm trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên cảm thấy quen biết Cố Lạc nhiều năm như vậy lại như cũ coi thường cô."Hắn là anh trai anh, Cố Lạc, em thật sự rõ ràng hắn là người thế nào sao?"
Cố Lạc cười yếu ớt, "Đang cố gắng hiểu sâu hơn, anh sợ cái gì, tôi và anh ấy ở cùng nhau đối với anh là có lợi đấy."
Thi Dạ Diễm không thích loại cười giỡn này, rồi lại không thể nào khuyên, càng không biết có nên khuyên hay không. Chỉ có Du Nguyệt Như vẻ mặt thông suốt, chờ Cố Lạc đi về Thi Dạ Triêu bên kia, vỗ vỗ người đàn ông của mình muốn hắn an tâm."Anh không phải là thông qua sự kiện thái tử kia đã khảo nghiệm Thi Dạ Triêu rồi hả? Lại nói Lạc là một người thông minh, bọn họ không ai so với ai khác kém bao nhiêu. Nếu như nhất định gả cho một người, em lại hi vọng người kia là Thi Dạ Triêu."
Ngay cả Thi Dạ Triêu đối với Chử Dư Tịch đã làm chuyện không cách nào vãn hồi, nhưng Du Nguyệt Như cũng ép mình đổi một góc độ suy nghĩ về sự kiện này, hắn nếu thật là nghiêm túc, người phụ nữ của hắn nhất định là hạnh phúc.
Hắn vì Cố Lạc đi cầu xin Hoàng Phủ Triệt giúp đỡ, sau đó Du Nguyệt Như thấy mình may mắn khi đã nghe Thi Dạ Diễm làm hành động thử dò xét nguy hiểm này.
"Có lẽ, anh trai anh lần này là nghiêm túc."
Người nhất định phải bức mình vào tuyệt cảnh, sau đó từ trong đó tìm kiếm đường ra. Du Nguyệt Như tựa hồ có thể hiểu dụng tâm Thi Dạ Triêu phá hủy hôn lễ của thái tử cùng Chử Dư Tịch. . . . . .