Cố Lạc cũng không phản bác, một hồi lâu mới nói một câu: "Mỗi lần thấy Kya Kya như vậy, mình cảm thấy may mắn bản thân lúc trước quyết định giữ lại nó."
Nhan Hạ hiểu cô, "Cũng không biết là mạng cậu tốt hay là nó tốt số, cậu có một người con trai tri kỷ như vậy, nó có một người mẹ như vậy, Kya Kya hiểu chuyện lại thông minh, về sau nhất định là một người đàn ông khó lường."
"Mình không muốn nó có nhiều khó lường." Ánh mắt Cố Lạc ấm áp: "Mình chỉ muốn nó có thể như đứa trẻ bình thường khỏe mạnh vui vẻ lớn lên, làm chuyện muốn làm, yêu người muốn yêu, cách xa tất cả nguy hiểm."
Khen ngợi kết thúc, Lục Kya Việt rốt cuộc phát hiện Cố Lạc, giùng giằng từ trên vai Nhan Hàn nhảy xuống, vạch ra đám người hướng cô không kịp chờ đợi đã chạy tới, đến bên cạnh dừng lại bước chân, nhìn chằm chằm đồ trang sức phim hoạt hoạ trên đầu hai người, bĩu môi."Nữ nhân ngây thơ, Ân Ân cũng sẽ không mang vật này chơi."
Nhan Hạ mỗi lần ở cùng nó cũng không tránh được ý nghĩ xé rách cái miệng nhỏ nhắn lời nói ác độc của nó, không thấy mặt lại nghĩ tới nó, định dùng sức chà xát khuôn mặt của nó cho hả giận, sau đó lại hôn hôn.
Lục Kya Việt rất nể tình không có ở trước mặt cô lau đi nước miếng trên mặt mình, lông may nhỏ vo thành một nắm, chọc cho Cố Lạc cười không ngừng.
***
Vật nhỏ biết được ngày nghỉ của cô đã kết thúc phải đi làm nhiệm vụ, người lại trở nên trầm mặc. Cố Lạc vì dụ dỗ con trai, dẫn nó đến khách sạn tương đối nổi tiếng của Vancouver ăn cái gì đó. Bình thường hai mẹ con trải qua cho tới bây giờ đều là cuộc sống của người bình thường, cực ít xa xỉ như vậy.
Thế giới xã hội thượng lưu là như thế nào, Lục Kya Việt không biết, cũng không muốn hiểu rõ, hôm nay lại hỏi Cố Lạc một câu như vậy: "Mẹ ở Cố Gia, bọn họ gọi mẹ là gì? Tiểu thư?"
Cố Lạc đang giải quyết con tôm hùm lớn, thuận miệng trả lời nó: "Không có, trực tiếp gọi tên mẹ."
"Vậy có phải hay không còn có rất nhiều người giúp việc tạo điều kiện cho mẹ sai khiến?"
"Trong nhà không có nhiều người giúp việc như vậy, Cố Doãn ở đấy, hộ vệ so với người giúp việc nhiều hơn." Chỉ là cũng may, người muốn từ chỗ của hắn lấy được ích lợi so với người muốn mạng hắn nhiều hơn rất nhiều."Thế nào đột nhiên hỏi những thứ này?"
Lục Kya Việt đối với Cố Gia cũng không có bao nhiêu hứng thú, "Mẹ, người chừng nào thì mới có thể không đi làm những chuyện nguy hiểm kia nữa?"
"Có lẽ. . . . . . Nhanh thôi."
Cha con Cố gia không muốn để cho cô cả đời ở Athena, chờ gả cho người khác, những thứ chiến tranh nguy hiểm kia sẽ dần dần cách xa cô.
Chẳng qua hiện tại Cố Lạc tình nguyện lựa chọn chiến tranh, cũng không nguyện gả cho Thi Dạ Triêu. Nhưng cô rất hiểu rõ, hôn sự này đã định, lấy lực của cô một người hoàn toàn không thể thay đổi.
Cố Lạc đắm chìm trong cảm xúc hỏng bét này thì ăn không ngon, mắt tùy ý đảo qua, bỗng dưng dừng lại.
Một người đẹp tóc vàng tay kéo một người đàn ông đang đi qua trước mặt bọn họ, người đàn ông vốn là chuyên chú nghe điện thoại, hình như tiếp nhận được tầm mắt của cô, nghiêng đầu mắt nhìn về phía này.
Là Thi Dạ Triêu.
Anh nhìn thấy Cố Lạc, tự nhiên cũng thấy Lục Kya Việt.
Tầm mắt ba người trên không trung tiếp xúc ngắn ngủi, lại đồng thời dời đi như không có chuyện gì xảy ra. Một nam một nữ một đứa bé, trên mặt đều là một vẻ mặt hờ hững, chỉ coi đối phương là người không quen biết.
Chỗ Thi Dạ Triêu cùng mỹ nữ tóc vàng kia ngồi cách bọn họ cũng không xa, cách mấy bàn ở sau lưng Lục Kya Việt. Người đẹp gọi món ăn, thấy anh còn đang nghe điện thoại, không nói hai lời liền lấy điện thoại di động của anh tắt đi.
Hành động lớn mật như thế, Thi Dạ Triêu thế nhưng cũng không có phản ứng không vui gì, điều này cũng làm cho Cố Lạc âm thầm lấy làm kinh hãi, hai mắt không khỏi âm thầm nhìn mỹ nhân kia nhiều hơn, tò mò quan hệ hai người này.
Thật ra thì Lục Kya Việt nhìn ra, giữa hai người này có lẽ căn bản không giống quan hệ bạn bè như Nhan Hạ nói cho cậu biết chỉ là thỉnh thoảng "thân mật", nhưng sau khi cái đầu nhỏ của cậu phân tích cho ra kết luận là: cậu cũng không biết rõ Cố Lạc cùng Thi Dạ Triêu đến cùng là có chuyện gì xảy ra, đủ loại dấu hiệu tỏ rõ Cố Lạc cũng không muốn quá mức đến gần hắn ta, nhưng trên thực tế chung quy lại tránh không khỏi.
Mà bởi vì nguyên nhân Thi Duy Ân, cậu cũng không thích người đàn ông này.
"Lạc Lạc." Lục Kya Việt nhìn như vô tình đàm luận lôi chuyện của cô ra: "Mẹ đã gặp vị hôn phu của mình rồi sao?"
Cố Lạc còn chưa có nói cho nó chuyện khiến cho cô cực kỳ nhức đầu, "Đã thấy"
"Ồ." Lục Kya Việt suy nghĩ một chút, chọn từ Nhan Hạ thường dùng: "Vậy hắn ta hợp khẩu vị của mẹ sao?"
Tiếng nói vừa dứt, Cố Lạc không cần ngẩng đầu cũng biết tầm mắt đùa giỡn của Thi Dạ Triêu đang nhìn mình chằm chằm.