của cô đối với mình, nhưng chính là bởi vì biết mới không thể đi để ý quá nhiều.
Thật may là Cố Lạc là một phụ nữ thông minh, cô đem quan hệ với anh xử lý tương đối tốt, chưa bao giờ cho anh khốn nhiễu, vì vậy mặc kệ là làm bạn bè, anh em hoặc là ân nhân của anh, Thi Dạ Diễm tương đối quý trọng phần ân tình này.
"Nếu như em muốn tìm đàn ông, anh có thể giới thiệu cái khác thích hợp với em cho em." Thi Dạ Diễm nghiêm túc nói: "Thi Dạ Triêu không thích hợp với em, không phải là bởi vì vấn đề giữa anh và anh ta, là anh hiểu rất rõ con người cùng quá khứ của anh ta, em hiểu ý của anh."
Cố Lạc dĩ nhiên hiểu.
Thi Dạ Triêu không bị người ngoài biết duy nhất chỉ có tình cảm trước đây chính là đối với Chử Dư Tịch một đoạn yêu mà không thành, hắn không tiếc dùng ích lợi cùng âm mưu đem một người phụ nữ vây ở bên cạnh thời gian dài đến hai năm. Thi Dạ Triêu đối với tình yêu chấp niệm hơn nhiều so với sự cố chấp của cô, cơ hồ là mang theo tâm tình hủy diệt.
"Lòng dạ anh ta ngoan độc, điểm này anh biết rõ nhất, Lạc, em không phải là đối thủ của anh ta."
Vì buộc anh rời khỏi Thi gia, Thi Dạ Triêu thậm chí dùng tính mạng của Du Nguyệt Như cùng tiểu Trà Diệp để uy hiếp anh, còn tự tay hướng anh nã một phát súng. Thi Dạ Triêu hung ác chưa bao giờ suy giảm, Thi Dạ Diễm so với ai khác đều hiểu, nhưng anh cũng không hận anh ta, bởi vì nguyên nhân chính là nhờ Thi Dạ Triêu anh mới có được cuộc sống gần như bồi thêm tánh mạng cũng không đổi được.
Thế nhưng không có nghĩa là anh nguyện ý nhìn Cố Lạc cùng người như Thi Dạ Triêu tiến tới với nhau.
Cố Lạc cười hỏi: "Anh là đang lo lắng cho em sao?"
Thi Dạ Diễm thẳng thắn: "Dĩ nhiên, anh không hy vọng em bị thương tổn. . . . . . Về mặt tình cảm."
"Yên tâm, sẽ không có người nào có thể ở phương diện tình cảm thương tổn tới em." Cố Lạc ý cười phai nhạt, mắt đẹp nhìn thẳng anh."Er¬ic, có chuyện sớm nên nói cho anh biết."
Cô như vậy chính thức khơi lên vấn đề, lại chậm chạp không có đoạn sau, gợi lên sự lo lắng của Thi Dạ Diễm."Chuyện gì làm cho em khó mở miệng như vậy?"
"Anh phải suy nghĩ một chút chuẩn bị quà tặng gì cho em."
Cố Lạc lần nữa cong lên mắt."Em sắp kết hôn rồi."
Chắc “trái bom” lần này uy lực thật không nhỏ, Thi Dạ Diễm đôi môi khẽ nhếch, vẻ mặt kinh ngạc."Cùng Thi Dạ Triêu?"
Cố Lạc phốc xuy bật cười."Nghĩ gì thế? Em cũng không muốn làm chị dâu của anh."
"Nếu như em thật sự thành chị dâu anh, vậy cũng thật là tiện nghi cho Thi Dạ Triêu." Thi Dạ Diễm bĩu môi.
"Nếu như chú giữ thái độ cùng lời nói này, anh nghĩ anh cần phải nghiêm túc suy tính một chút như thế nào mới có thể làm cho cô ấy thật sự trở thành chị dâu chú." Thi Dạ Triêu ngậm điếu thuốc đứng ở phía sau bọn họ, trong tay cầm áo khoác tây trang, cà vạt lỏng loẹt vắt ở cần cổ, cổ áo sơ mi tùy ý mở, ở bên cạnh làm nổi bật hình tượng Thi Dạ Diễm chỉnh tề già giặn không khỏi lộ vài phần cợt nhã.
"Đây là mới từ trên giường người phụ nữ nào bò dậy? Cả người lộ vẻ ngả ngớn." Thi Dạ Diễm mới không quan tâm bị bắt gặp, liếc mắt nhìn anh.
Thi Dạ Triêu nhếch khóe miệng đến gần, nhẹ liếc về phía Cố Lạc, sau đó đối với Thi Duy Ân ở bên kia đang cùng Lục Kya Việt chơi đến vui vẻ huýt sáo. Tiểu Trà Diệp đối với tiếng huýt sáo này cực kỳ nhạy cảm, đầu nhỏ quay lại, nhìn thấy Thi Dạ Triêu khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời liền vui vẻ.
"Evan!"
Thi Dạ Triêu sớm quỳ một chân trên đất ngồi chồm hổm xuống mở rộng cánh tay chờ tiểu nha đầu này hướng mình chạy như bay tới đây, ở trên mặt anh chụt chụt hôn hai cái, trước dẩu môi rút điếu thuốc của anh, sau đó đùa bỡn cọ cọ anh. Trên đời này người khác phái có thể không tim không phổi ở trong ngực Thi Dạ Triêu nũng nịu như vậy, cũng chỉ có tiểu nha đầu này rồi.
Cố Lạc nghiêng đầu nhìn hai người này, lấy góc độ của cô vừa lúc thấy được thái độ của Thi Dạ Triêu, cùng hắn lúc bình thường cấp cho người ta hoặc âm lãnh hoặc cảm giác nguy hiểm hoàn toàn khác nhau, cơ hồ khiến người khác cho rằng Thi Duy Ân căn bản là con gái của hắn.
Thi Dạ Triêu con ngươi vừa nhấc, chống lại Cố Lạc, hai người tầm mắt trên không trung đụng một cái, Cố Lạc lập tức dời đi, đứng dậy cùng Thi Dạ Diễm cáo biệt."Em đi về trước đây, sẽ liên lạc lại."
Cố Lạc xoay người tránh ra, Lục Kya Việt nhìn Thi Duy Ân sớm quên hắn ở sau ót một chút, đeo cặp sách nhặt lên món đồ chơi ở trên đất chạy nhanh mấy bước đi theo."Lạc Lạc."
"Hả?"
"Con không thích người đó."
"Người nào?"
". . . . . . Thi Dạ Triêu."
Cố Lạc bước không ngừng, quay đầu lại nhìn một chút, nén cười vò vò đầu Lục Kya Việt."Bởi vì anh ta đoạt phụ nữ của con sao?"
"Ân Ân còn nhỏ." Lục Kya việt cải chính."Ân Ân là cô gái."
"Không sao, rồi cô nhóc ấy cũng sẽ lớn, con cũng vậy." Cố Lạc khích lệ con trai."Đến lúc đó sẽ đem cô gái của con từ trong tay hắn ta đoạt lại."
"Nhưng con đánh không lại hắn."
"Mẹ giúp con."
"Mẹ cũng đánh không lại."
Cố Lạc sặc, Lục Kya Việt không lưu tình chút nào dội cho cô nước lạnh."Mẹ nếu đánh thắng được hắn, ngày đó cũng sẽ không ở trên giường lăn lộn cùng hắn rồi." 0