Cố Lạc tỉnh lại lần nữa, cả người đều giống như bị đào hư không. Phòng lớn như thế chỉ còn mình cô, trừ bỏ dấp dính giữa chân và chỗ sâu trong cơ thể còn có dấu vết trên làn da cô, sẽ không tìm ra cùng Thi Dạ Triêu có liên quan gì đó.
Liền không khí cũng là tươi mát, không có nửa điểm hơi thở ái muội sau cuộc hoan ái.
Cố Lạc vào trong phòng tắm ngâm một gần một canh giờ, hai chân như cũ hơi run lên, đói bụng đến khô quắt, tối hôm qua ăn được chút đồ kia ngay từ lúc một đêm vận động tiêu hao hầu như không còn.
Thi Dạ Triêu trở lại, vừa vặn nhìn cô ôm trong ngực một đống lớn thức ăn ngồi xếp bằng ở trên giường phấn đấu. Cố Lạc chỉ liếc anh một cái đơn giản anh là trong suốt, Thi Dạ Triêu nhìn thời gian trên đồng hồ để bàn một chút, lấy đồ ăn nhah trên tay cô.
"Loại đồ này không phải thiên địch của phụ nữ ư, không sợ béo phì?"
"Không phải anh đem tôi nhốt ở đây không được ra, tôi làm sao sẽ ăn cái này?" Cố Lạc chỉ quấn khăn tắm, trên người mang theo hơi nước, tóc vừa ướt lại loạn, không hề có nửa điểm hình tượng từ trong tay anh đoạt lại túi đồ ăn nhanh.
Thi Dạ Triêu lướt nhanh ngực cô phập phồng, đem túi giấy thả vào bên người cô."Thay quần áo đi, dẫn em đến phòng ăn ăn một chút gì đó, sau đó đưa em trở về."
Thi Dạ Triêu chuẩn bị cho cô chính là một cái váy coi như bảo thủ, chỉ có sau lưng là thiết kế hở một chút, có thể thấy hơn phân nửa phiến lưng.
Cố Lạc cầm cái kia váy do dự nửa ngày, Thi Dạ Triêu biết đại khái cô đang suy nghĩ gì, biết rõ còn hỏi: "Có vấn đề gì?"
"Tôi chưa bao giờ mặc bất kỳ y phục lộ lưng." Cố Lạc đem váy ném cho anh, "Đổi một cái khác."
"Vậy em muốn mặc y phục lộ địa phương nào?" Đây đã là Thi Dạ Triêu căn cứ theo thói quen ăn mặc bình thường của cô chọn lựa một cái đã thích hợp nhất với cô rồi."Chẳng lẽ để anh tìm cho em một bộ đồ công sở đến?"
"Không thành vấn đề."
"Anh cũng không muốn lúc chúng ta đi cùng nhau để cho người khác cho là em là thư ký của anh." Thi Dạ Triêu đem váy lại ném trả cho cô."Chỉ có cái này, không muốn mặc em có thể cởi bỏ, anh không có ý kiến."
Cố Lạc ở trong lòng mắng anh một trận, chuẩn bị kéo ra khăn tắm, nhưng người đàn ông này căn bản không thấy nửa điểm ý tứ muốn tránh, không thể làm gì khác hơn là lên tiếng nhắc nhở: "Thật xin lỗi, tôi muốn thay quần áo."
"Không cần ngượng ngùng." Thi Dạ Triêu làm một dấu tay xin cứ tự nhiên, ung dung ngồi ở đằng kia.
Cố Lạc cùng anh giằng co chốc lát, xoay người kéo ra khăn tắm, ở trước mặt anh dùng tốc độ nhanh nhất thay quần áo lót cùng cái váy lộ lưng kia anh chuẩn bị cho, kéo lên khóa kéo bên hông mới quay người lại, trên mặt không thấy ngượng ngùng, cả quá trình vậy mà chỉ dùng mấy giây.
Thi Dạ Triêu khóe miệng chứa đựng nụ cười nhạt nhòa, nhìn cô buông tóc che lại hình xăm sau lưng, làm cho người khác cảm giác so bình thường nhu hòa không ít."Nói cho cùng là trải qua huấn luyện, nhưng là em không biết là hiện tại dưới tình huống này, em làm như vậy chỉ càng thêm bại lộ suy nghĩ trong lòng em? Anh cũng không phải là chưa có xem qua thân thể của em."
Cố Lạc khom người mang giày cao gót, cố gắng chịu đựng kích động đem giầy ném vào đầu anh, người đàn ông này vẫn là người khiến cho cô muốn đánh hắn một trận.
72 ở phòng ăn đã sớm chuẩn bị đồ ăn chờ bọn họ xuống, thấy Cố Lạc ngọt ngào cười một tiếng."Buổi tối tốt lành, Cố tiểu thư."
Tóc ngắn gọn gàng, váy ngắn màu đỏ, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, cử chỉ hào phóng. Cố Lạc biết người phụ nữ này, vẫn luôn là một trong những người gần nhất ở bên cạnh Thi Dạ Triêu, cũng là người phụ nữ lần trước hướng về phía cô nã một phát súng.
"Mới vừa nói sai rồi, thư ký của anh cũng so với em mê người hơn." Thi Dạ Triêu không khách khí ở bên tai cô nhỏ giọng châm chọc, kéo ra cái ghế của cô."Cái người này phụ nữ có tuổi nên nghĩ biện pháp làm cho bản thân mình có cảm xúc một chút mới đúng, nếu như em bình thường cũng có thể duy trì cổ nhiệt tình như ở trên giường kia, Er¬ic có lẽ sớm di tình biệt luyến (ý là thay đổi tình cảm) ở tại trên người của em rồi."
72 tự nhiên sẽ không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, chỉ xem mình cái gì cũng chưa nghe thấy.
Cố Lạc không thể nhịn, tiện tay đem dao ăn ở trên tay hướng anh quăng tới, nếu không phải Thi Dạ Triêu phản ứng mau một tay tiếp được, chắc chắn ở trên mặt anh vẽ ra một vết ."Nếu như anh công phu trên giường xuất sắc bằng một nửa gương mặt này của anh, Chử Dư Tịch có lẽ đã sớm là người của anh rồi."
Thi Dạ Triêu đem dao ăn thả lại cạnh tay cô."Em nên chờ trên người anh mất hết những dấu móng tay kia rồi hãy nói những lời như thế này, cũng tốt để cho anh chết không đối chứng."
". . . . . ."
72 cúi đầu hơi nhếch môi, bằng không sợ mình bật cười, lại không thể không bội phục Cố Lạc.
Người khác không biết còn chưa tính, cô đã biết Chử Dư Tịch cái tên này là cấm kị của Thi Dạ Triêu còn dám như vậy ở ngay trước mặt vạch trần thương thế của hắn, thật sự là dũng khí rất nhiều.
Cố Lạc đi tới chỗ Nhan Hạ đón con trai tử, Lục Kya Việt nhìn cô thật sự không có việc gì mới buông lỏng tâm tình."Không phải nói người ta là một nhân vật nguy hiểm sao? Mẹ vẫn cùng người ta lêu lổng đến bây giờ mới về nhà? Các người đã làm gì rồi hả?"
Không biết phải giải thích những thứ này như thế nào với Lục Kya Việt, nói bậy khẳng định lừa gạt không được tiểu tinh linh này, Cố Lạc nói quanh co nửa ngày cũng không nói chút gì ."Không phải con cho rằng đây là nguy hiểm sao, đây là chuyện giữa người lớn với nhau, con hiện tại còn chưa hiểu, tóm lại mẹ không phải là bình an trở lại sao?"
Nhan Hạ chuyên tâm làm mặt nạ, lười phải vạch trần cô. Cố Lạc sắp xếp lại túi sách của Lục Kya Việt, đem mũ lưỡi trai đội lên trên đầu nó."Nhan Hạ, chúng ta đi."
Lục Kya Việt đi theo cô đi tới cửa trước đổi giày, chợt nhớ tới một chuyện, từ trong túi móc ra điện thoại di động của cô."Mẹ, Er¬ic gọi điện thoại tới cho mẹ, bảo mẹ gọi lại cho chú ấy."
Cố Lạc tay run lên, điện thoại di động thiếu chút nữa không có bắt được.
Mấy ngày kế tiếp, Cố Lạc vẫn vì chuyện này mà buồn rầu, đi làm cũng không có tinh thần.
Nhan Hạ đương nhiên biết cô tại sao không dám gọi điện thoại trả lời cho Thi Dạ Diễm, trước khi sắp tan ca chạy tới phòng làm việc của cô."Cậu biết bộ dáng cậu bây giờ giống cái gì không? Như vợ bị chồng bắt gian, trong đầu hoảng loạn a."
"Nếu để cho mình từ trong miệng cậu nghe thấy loại lời nói này, mình gọi Từ Ngao tới đây thu thập cậu." Cố Lạc vùi đầu sau đống tài liệu cố làm ra vẻ rất bận rộn."Không phải tan việc sao? Tại sao còn chưa đi?"
"Ít lấy Từ Ngao hù dọa mình." Nhan Hạ cười không có lương tâm, "Vẫn quên không có hỏi cậu, Thi tiên sinh kỹ thuật như thế nào?"
"Chẳng ra làm sao, tệ hết biết rồi." Cố Lạc nói lời này một chút cũng không cảm thấy chột dạ, ngược lại có loại cảm giác vô cùng tồi tệ.
Nhan Hạ lập tức liền lấy tài liệu trong tay gõ đầu của cô."Còn nói với mình các cậu không quan hệ, xem mình là người mù hay là xem mình là kẻ ngu, nhìn ánh mắt của anh ta nhìn cậu cũng không đơn giản, ngay cả con trai của cậu cũng biết hai người các cậu có vấn đề, nói, các cậu từng có mấy lần?"
Cố Lạc có chuyện từ trước đến giờ đều không dối gạt Nhan Hạ, chỉ riêng chuyện này cô một chữ cũng không muốn nói.
"Nhất định là có chuyện gì không muốn cho người khác biết." Nhan Hạ rốt cuộc cái gì cũng không có hỏi ra, lời nói xoay chuyển."Không nói cũng không sao cả, chỉ là các cậu hiện tại tính toán chuyện gì? Anh ta cố ý theo đuổi cậu?"
"Vậy mình thật là vinh hạnh." Cố Lạc cho cô một cái cười lạnh khoa trương."Mình và anh ta không có việc gì, không ai nợ ai rồi."
"Cậu ngày đó tính lấy thân trả nợ?" Nhan Hạ lắc đầu, lấy giọng của người từng trải vỗ vai chị em tốt."Chị nói cho em biết, một buổi tối đối với đàn ông mà nói, xa, thiếu xa, có một số đàn ông, nếu như cậu thiếu hắn cái gì ngàn vạn đừng cho là đồng giá trả lại liền ok rồi, bọn họ chính là cho vay nặng lãi, sẽ cùng cậu không ngừng đòi lợi tức, yên tâm, khi cậu không có thỏa mãn hắn triệt để, hai người không xong đâu."
"Cậu đừng rủa mình!"
Nhan Hạ nói lời này Cố Lạc mí mắt nhảy dựng, chợt nhớ tới lần nhiệm vụ vài tuần trước kia, Thi Dạ Triêu nói: vốn là em chỉ thiếu anh một buổi tối, nhưng bây giờ thiếu anh một cái mạng, chuẩn bị lấy gì trả anh?
Cố Lạc đón Lục Kya Việt tan giờ học, ở dưới lầu nhìn thấy xe Thi Dạ Diễm đỗ ở đó. Vẫn không có điện thoại lại cho anh, liền dự cảm được không sớm thì muộn cũng phải gặp anh. Người đàn ông này một thân tây trang thẳng đứng tựa vào bên cạnh xe, cũng không gọi cô, lại chờ cô phát hiện ra mình.
Cố Lạc muốn làm bộ không nhìn thấy cũng không được, Lục Kya Việt thành thực khiến cô nhức đầu, lôi kéo váy của cô đi tới. Cố Lạc nhắm mắt đối với Thi Dạ Diễm cười một tiếng: "Chào."
Lục Kya Việt cung kính lễ phép chào hỏi cùng Thi Dạ Diễm, tiểu Trà Diệp từ sau lưng ba cười hì hì lộ ra cái đầu nhỏ: "Kya Kya!" Cô đã bịch bịch bịch chạy tới nhón mũi chân lôi cánh tay hắn cho Lục Kya Việt một cái hôn lên mặt.
Lục Kya Việt tuổi không lớn lắm, tính tình trầm ổn so với đứa trẻ bình thường rất nhiều, dù là vui mừng cũng sẽ không thấy nó cười to, có thể thấy tiểu Trà Diệp vẻ mặt của nó luôn là không tự giác buông lỏng rất nhiều."Ân Ân."
Thi Duy Ân là tên thật của tiểu Trà Diệp, hình như mọi người sớm quên tên tuổi tiểu cô nương này, chỉ nhớ rõ nhũ danh của nó, chỉ có Lục Kya Việt sẽ gọi nó như vậy.
Hai đứa trẻ ríu rít chơi ở một bên, trái lại làm Cố Lạc buông lỏng tâm tình khẩn trương."Thế nào lại rảnh rỗi như vậy?"
"Em đã bận rộn như vậy, ngay cả điện thoại cũng không có thời gian gọi cho anh, không thể làm gì khác hơn là anh tự mình tới đây, xem một chút có cái gì có thể giúp được em."
Thi Dạ Diễm nói một hồi khiến Cố Lạc không nén được giận, "Quả thật rất bận , công ty Nhan Hạ rất nhiều chuyện em muốn giúp cô ấy, còn có Kya Kya chuẩn bị biểu diễn hết năm trước khi nghỉ hè. . . . . . Tìm em có chuyện gì?"
Thi Dạ Diễm yên lặng quan sát cô, đi thẳng vào vấn đề."Đêm đó anh gọi điện thoại cho Thi Dạ Triêu, hai người ở chung một chỗ?"
Cố Lạc không ngờ anh trực tiếp như vậy, trước đó nghĩ tốt lý do từ chối toàn bộ không cần dùng.
"Cả đêm đều ở cùng nhau?"
". . . . . ."
Thi Dạ Diễm cười, gõ nhẹ vào mui xe, Cố Lạc đi qua dựa vào trước xe của anh, rồi lại nghe anh nói câu khiến cô nắm chặt tay lạnh cả người: "Lần đó ở nhà anh, anh ta nhắc tới sự kiện hai tháng trước, cũng là cùng anh ta sao?"
Cố Lạc không muốn thừa nhận, nhưng anh đã nói như vậy, cô phủ nhận cũng vô dụng."Anh ta nói cái gì với anh?"
"Không có." Thi Dạ Diễm nhún vai."Em biết bọn anh chưa bao giờ hỏi lẫn nhau bất luận chuyện gì, chuyện của anh ta anh cũng vậy không có hứng thú biết, nhưng em không giống vậy."
"Có bao nhiêu không giống vậy?"
Cố Lạc nghiêng đầu hỏi, trong mắt mang chút giảo hoạt, rất giống dáng vẻ mấy năm trước kia khi mới vừa quen anh. Thi Dạ Diễm thật lâu cũng không ở trong mắt cô thấy ánh sáng như vậy —— là anh thật lâu không có cẩn thận xem qua biến hóa trong mắt cô.
Bởi vì biết ánh mắt của cô vì sao mà thay đổi, Thi Dạ Diễm cũng không phải đàn ông chậm lụt tình cảm, làm sao có thể một chút cũng không cảm thấy tâm