Trong xe thực im lặng, cảnh sát giao thông đột nhiên đi đến cửa xe muốn kiểm tra giấy tờ xe của họ, hai người liền không nói chuyện gì nữa.
Niếp Huân không tin nửa tháng sau có một hôn lễ chờ cô đến làm cô dâu, còn Hà Xảo Tình lại không nghĩ nửa tháng sau hai đứa em gái mình phải thay cô đi gả cho người khác, hai người đều tâm loạn như ma, không có tâm tình tán gẫu.
Xe trầm mặc vững vàng chở hai người đi tới, đưa bọn họ trở về nhà.
Về đến nhà hai người vẫn như cũ không nói lời nào, Niếp Huân cởi áo khoác, xắn tay áo lên, trực tiếp đi vào phòng bếp bắt đầu nấu ăn.
Hà Xảo Tình kinh ngạc sửng sốt một chút, thế này mới đột nhiên nhớ tới trên xe anh đã từng hỏi qua cô có đói bụng không, có muốn ăn khuya gì không, mà bây giờ cô mới bắt đầu trả lời là đúng. Không nghĩ tới anh không hề quên chuyện này.
Nhìn bóng dáng anh ở trong nhà bếp bận rộn,
……
……
Huyết thống là không thể xóa bỏ, có người thân như vậy, em trai như vậy, cô phải làm như thế nào mới có thể khiến cho anh hạnh phúc, mà không phải gây cho anh một đống rắc rối cũng phiền toái đâu?
Hôm nay, lúc đó cô thật sự là quá đơn thuần đến ngu xuẩn, vậy mà lại cho rằng chạy trốn đến Đài Bắc, không nghe, không nhìn tới, không trở về Tân Trúc, là mọi chuyện có thể cùng bọn họ vĩnh viễn phân chia ranh giới, một lần nữa có được một sinh mệnh hoàn toàn mới, sống một cuộc sống mới không liên quan gì đến bọn họ. cô thật sự quá ngu ngốc. thật sự quá ngu ngốc!
“Đừng khóc, nhìn anh, nói lại lần nữa em yêu anh xem.”
Niếp Huân tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, cô mở đôi mắt ướt át nhìn anh—tuyệt vọng nhìn anh.
“Yêu thương anh mà lại bi thảm vậy sao?” anh vỗ về nhẹ mặt cô, ôn nhu hỏi.
“Em yêu anh.” Cô giống như sắp phải xa anh nói.
Anh vui vẻ tư nhếch miệng cười, đột nhiên thâm tình mà ôn nhu hôn cô một cái.
“Anh cũng yêu em, lão bà.” Anh tình cảm nồng nàn đáp lại, sau đó đột nhiên xoay người nói:
“Tâm trạng chắc đã tốt hơn rồi, chúng ta ăn trước rồi hãy nói sau, tránh để bụng đói!”
Hà Xảo Tình ngây người một chút, nhân cơ hội anh xoay người đi chuẩn bị bàn ăn, nhanh chóng đem đôi mắt tràn ngập nước lau đi.
Bóng dáng anh, vì cô mà trong phòng bếp vội vội vàng vàng nấu ăn, cảnh tượng này có khả năng đây là lần cuối cùng cô được nhìn thấy sao?
Cô rời khỏi anh.
May mắn cô chưa bao giờ nói cho anh biết địa chỉ của ông nội.
May mắn cô đã thôi việc, anh có tìm được công ty cũng không tìm thấy cô.
May mắn chuyện này xảy ra trước khi bọn họ kết hôn.
May mắn bọn họ ngay từ đầu không định kết hôn.
May mắn cô đau lòng muốn chết, nước mắt lại một lần nữa chảy xuống, anh vẫn đang quay lưng lại phía cô.
May mắn….
Không biết có phải xác định anh phát hiện ra ý nghĩ muốn rời khỏi anh trong đầu của cô hay không, đã qua một tuần, có thể nói rằng cơ hồ anh một tấc cũng không rời khỏi cô. Đi làm mang theo cô, đi thỏa thuận công việc cũng mang theo cô, ngay cả đi toalet cũng tìm người trông chừng cô _._||| càng miễn bàn lúc ngủ cùng, hai tay anh luôn vòng ôm, ôm chặt cô ở cạnh người, chỉ cần cô nghiêng người một chút cũng có thể khiến anh tỉnh dậy.
Nhưng mà người cũng không phải máy móc, cũng cần phải nghỉ ngơi—cần thiết nhất chính lf nghỉ ngơi thật tốt mới được.
Liên tục một tuần lên giây cót như vậy, ngày đêm làm lụng vất vả không ngớt, thể lực chung quy cũng sẽ có lúc không thể chống đỡ được, tựa như lúc này.
Hà Xảo Tình ngồi phịch ở sô pha nhìn Niếp Huân ngủ say, nước mắt không tự chủ được từng hạt từng hạt chảy xuống hai má.
Ngoài cửa sổ, mặt trời chiều ngả về tây, một tia ánh mặt trời cuối cùng dần dần biến mất ở phía cuối chân trời, trong phòng khách cũng rơi vào một mảnh đen tối, chỉ có ánh sáng phát ra từ màn hình tivi, lấy ánh sáng chớp lóe thay đổi chiếu sáng phòng khách, chiếu lên khuôn mặt anh đang ngủ say.
Liên tục bốn mươi mấy giờ, suốt ngày suốt đêm làm việc, hơn nữa liên tục một tuần căng thẳng thần kinh, mệt mỏi đã sớm viết trên mặt anh rồi, nhưng lại mạnh miệng nói cô là không phiền, không nghĩ muôn ngủ muốn xem tivi, cứng rắn cố gắng chống đỡ muốn ở bên người cô, muốn theo cô xem tivi.
Trong một giờ, anh ngáp trên trăm cái thêm năm lần ngủ gục, nhưng vẫn liều mình mở to hai con mắt theo cô xem tivi.
Trong TV diễn ra cái gì, khẳng định anh không biết.
Trên thực tế, ngay cả cô cũng không biết.
Một tinh thần cứng rắn chống đỡ cơ thể mệt mỏi mở trừng mắt to nhìn tivi, một cơ thể cứng rắn chống lòng thương tâm đau khổ đến chết mở to mắt nhìn tivi, hai người đều giống nhau làm như không thấy.
Một giờ tựa như nửa thế kỷ, cơ hồ đã chạm đến cực hạn của cô, may mắn anh đang nhắm mắt ngủ trước cô, nếu không cô thật sự không biết chính mình còn có thể cứng rắn chống đỡ được bao lâu?
Nên rời khỏi đây, cô nói cho chính mình biết, cô phải thừa dịp anh chưa kịp tỉnh lại nhanh chóng rời đi, bỏ qua cơ hội này, nói không chừng không có lần kế tiếp.
Lòng của cô biết, thân thể cũng không có di động.
Tai mắt mũi miệng của anh, bộ dáng anh ngủ say, bộ dạng tỉnh, dáng vẻ lúc anh cười còn có nói chuyện, cô nhất định không bao giờ quên. Nhưng mà một thời gian chia lìa nhau lâu, cô nhất định vẫn không quên chứ? Quên anh dài lâu, bộ dạng anh khi ngủ, dáng vẻ khi tỉnh dậy, dáng vẻ khi cười…cô thật sự không quên anh.
Có phương pháp nào có thể khiến cho một người vĩnh viến nhớ rõ bộ dạng của ngưới khác, yêu có thể chứ? Hận đâu?
Niếp Huân sẽ hận cô đi, vì cô không từ mà biệt, mai danh ẩn tích.
Anh sẽ dđ tìm cô sao? Đài Loan không lớn, Tân Trúc càng bé, nhưng mà muốn tìm một người hẳn cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy, hơn nữa cô có chủ định muốn trốn, huống chi người nhà của anh cũng sẽ không đồng ý giúp anh.
Nước mắt không ngừng từ trong hốc mắt chảy xuống, tâm cũng không còn cảm thấy đau, tất cả chỉ còn chết lặng.
Thật sự cần phải đi, cả đời này hai bọn họ đều vô duyên, kiếp sau cô lại đến nối lại tình xưa với anh.
Không thể ngăn cản hành vi của chính mình, cô đứng dậy tiến lên nhẹ nhàng hôn anh một chút, cô biết thế này là mạo hiểm, có thể sẽ đánh thức anh, nhưng cô vẫn là không thể kìm lòng ngăn cản đợc hành động của chính mình.
Anh không có tỉnh, động cũng không có động. đã cố gắng một tuần liền vì bảo vệ cô, anh thực sự là mệt mỏi muốn chết rồi, nhưng mà đây là lần cuối cùng, về sau sẽ không bao giờ có cơ hội nữa.
Lưu luyến không rời nhìn anh lần cuối cùng một cái, cô dứt khoát xoay người, gian nan hướng cửa lớn bước tới, mỗi bước chân tâm dường như lại chảy máu một tấc.
Không cần quay đầu, cũng đừng có nhìn xuống đưới. như đang tự thôi miên mình, cô không ngừng mặc niệm, không ngừng đi về phía trước, từng bước lại từng bước.
Mở cửa. Đóng cửa. Đi vào thang máy. Đi xuống tầng dưới.
Bên ngoài màn đêm đã bao phủ khắp mọi nơi, đèn đường, đèn từ các cao ốc, đèn xe vừa nhiều lại vừa sáng, nhưng cũng không thắp sáng được bầu trời đêm đen kịt, tựa như tâm tình giờ phút này của cô-hắc ám.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, đều đã qua ba ngày, không biết ba ngày nay anh đang làm cái gì, có đi tìm cô hay không? Có phải nổi giận với cô? Hoặc hận cô?
Thời gian vẫn như một dòng chảy chậm rãi trôi qua, mà thời gian của cô giống như đã dừng lại tại thời điểm ba ngày trước lúc rời khỏi anh, trong tâm đau đến chết lặng, những giọt nước mắt không ngừng rơi.
Không phải nói thời gian có thể xóa nhòa hết tất thảy mọi thứ sao? Vì sao cô lại đau đớn đến vậy, đau đớn cùng với nỗi nhớ thương anh trái lại càng ngày càng thêm sâu đậm, không có phai nhạt đi phần nào?
Cốc…cốc.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cô nhanh chóng lau nước mắt trên mặt đi, giả bộ vẻ mặt thờ ơ không để ý, nhưng mà hốc mắt sưng đỏ thì không thể lừa được ai cả.
Hai chị em đẩy cửa mà vào vừa hay nhìn thấy hai hốc mắt sưng đỏ như quả hạnh đào, biết ngay là vừa rồi nhất định cô đang khóc.
“Hai chị em như thế nào lại cùng nhau đến thế này?” cô miễn cường cười vui hỏi, một chút, không thể ngăn cản chình mình hy vọng:
“Có người đến tìm chị sao?”
Hà Xảo Lệ đối cô lắc đầu, Xảo Ngọc rốt cuộc nhịn không được mà thốt ra:
“Chị tư, rốt cuộc chị đang đợi người nào? Có phải bạn trai hay chị hay không? Chị không phải đang mang thai đó chứ?”
“Không có.” Hà Xảo Tình ngẩn người, bỗng nhiên lắc đầu phủ nhận.
“Chị không cần phải gạt em!” cô không chịu được đối với chị mình lớn tiếng kêu lên:
“Nhất định chị đang mang thai đúng không? Chị là vì hai bọn em nên mới trở về đây kết hôn đúng hay không? Nếu không phải ví bọn em, chị có thể cùng người mình yêu trong lòng ở cùng một chỗ hay không? Chị nói cho em biết!”
“Xảo Ngọc…” Hà Xảo Lệ muốn ngăn cản em gái, đột nhiên lại bị phẫn nỗ của cô chuyển hướng làm cho hoảng sợ.
“Chị năm, chị còn muốn bảo thủ đến bao lâu nữa?” cô đối với chị gái lớn tiếng hỏi.
“ Ai mới là người quan tâm chân chính đến chúng ta, đối với chúng ta tốt nhất, ai là người vì chúng ta mà hy sinh tất cả, chẳng lẽ cho đến bây giờ chị vẫn chưa nhìn ra sao? Thật sự chị muốn chị tư vì chúng ta, vì một giai đình không có nổi một tia ấm áp kia, vì cái tên chỉ biết gây chuyện thị phi khắp nơi kia, còn có thể động thủ hy sinh tất cả hạnh phúc cả đời của chị em gái chúng ta cho cái tên anh trai suốt ngày đi đánh nhau như vậy?”
“Chị muốn làm đứa con gái ngoan, cháu gái ngoan, chị tự làm đi! Chị muốn thay chị tư xuất giá thì gả đi đi, em mặc kệ chị. Em muốn cùng chị tư đi khỏi chỗ này, hiện tại đi luôn.” Cô phẫn nộ nói xong, bước đi đến trước mặt chị tư, thân thủ đem người ngồi trên giường kéo đứng dậy.
“Chị tư, đi, chúng ta đi khỏi nơi này.”
Đột nhiên Hà Xảo Tình bị em gái kéo đứng dậy, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích gì.
“Chị tư?”
“Cám ơn em, Xảo Ngọc. nhưng mà chị không thể đi.” Cô nhẹ nhàng đem tay đứa em gái yêu tách ra, ách thanh lắc đầu.
“Vì sao?” Hà Xảo Ngọc kinh hách lớn tiếng hỏi: “chị năm phải gả đi thì kệ chị ý, không ai ép buộc chị ý cả, là chị tự nguyện, chị căn bản là không cần phải lo lắng cho chị ý. Chị năm, nói chuyện với chị ý nha!”
Từ nhỏ cô đã thích nhất chị tư, thích chị xinh đẹp tự tin, thích tính cách kiên cường độc lập của chị, thích dũng khí đối đầu với ông nội của chị, ba ba theo để cố gắng. cô chưa từng thấy chị tư khóc, cho dù là bị anh trai hãm hại, bị thầy cô ở trường trách phạt, hoặc như năm đó một người rời xa nơi chôn rau cắt rốn đến Đài Bắc tự đơn phương độc mã kiếm việc làm.
Chị vẫn luôn dũng cảm kiên cường như vậy, uy vũ bất khuất, tình nguyện đổ máu chứ không rơi lệ, nhưng đã qua ba ngày nay, nước mắt chị vẫn tuôn chảy như suối không có dấu hiệu ngừng lại.
Mỗi ngày đều lấy nước mắt để rửa mặt thì chị tư không phải là chị tư của cô, chị tư của cô là tràn ngập tự tin, kiên cường lại vô cùng xinh đẹp. Cô muốn tìm chị tư quen thuộc của mình, mặc kệ muốn cô trả giá cái gì, làm cái gì, hoặc hy sinh ai cũng có thể, cô không cần.
“Tứ tỷ, Xảo Ngọc nói rất đúng, em là tự nguyện, chị không cần phải xen vào.” Hà Xảo Ngọc cúi đầu, nhẹ giọng khàn khàn nói.