tức giận, là chuyện trẫm dự liệu được, cho nên lúc nàng nói muốn xuất cung, trẫm không có nhiều lời ngăn cản, kể từ sau khi nàng rời cung đi, trẫm đa đem tất cả phi tần trong hậu cung đuổi về nhà…”
Nói tới đây, hắn nhìn thấy được rõ ràng một tia kinh ngạc trên gương mặt nàng:” Cẩm Nhi…” Hắn cưng chiều nhéo khuôn mặt non nớt của nàng:” Nàng nói đúng, nếu như muốn quan tâm một người, nên để cho người đó có cảm giác an toàn tuyệt đối, trẫm biết nàng không muốn ở lại bên cạnh trẫm vì lo lắng một ngày nào đó trẫm sẽ thay lòng đổi dạ, cho nên nàng mới băn khoăn bỏ đi, trẫm quyết định cho nàng một lý do chân chính an tâm, những phi tần kia ở lại bên cạnh trẫm cũng không nhận được bất kỳ hạnh phúc nào, cho nên không bằng đem các nàng đồng loạt đưa về quê hương với gia đình để tìm kiếm một vị hôn phu tốt nhất cho bọn họ…”
“Ngươi…” Mộ Cẩm Cẩm khiếp sợ. trời ạ! Hắn điên rồi sao? Trong hậu cung nữ nhân tươi trẻ xinh đẹp kiều mị như vậy, hắn lại đem các nàng…
Hỏng mất! Nàng cảm giác mình nhanh tiêu đời! Nam nhân này làm sao có thể vì nàng làm ra quyết định kinh hãi thế tục như thế này?
“Ban đầu trẫm đáp ứng để nàng xuất cung, mục đích là muốn cho nàng ra ngoài giải sầu, giải buồn, thuận tiện bớt giận, vì an toàn của nàng trẫm còn đặc biệt sắp xếp các cao thủ đại nội võ công cao cường tới bảo vệ nàng…”
“Ngươi nói cái gì? Cao thủ đại nội?” Mộ Cẩm Cẩm bị làm cho hồ đồ.
“Nếu không nàng cho rằng một cây trâm nho nhỏ có thể tùy tiện bán được với giá trên trời sao? Còn có gian quán trọ kia, người ta tại sao lại muốn đem gian phòng tốt nhất để lại cho nàng ở? Tại sao mỗi ngày còn đưa đồ ăn thức uống miễn phí cho nàng, khi nàng gặp nguy hiểm, tại sao lại có thể đột nhiên xuất hiện một đám người tới cứu cái mạng nhỏ của nàng…”
“Ngươi nói là… Tất cả đều do ngươi an bài?” Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên cảm giác trời rung đất chuyển, mấy ngày vừa qua tiêu dao tự tại, toàn bộ đều do hắn ở dau lưng giở trò quỷ.
Đối mặt với chất vấn của nàng, Tây Môn Liệt Phong chẳng qua là nhẹ nhàng cười một tiếng:” Bởi vì trẫm không muốn nàng gặp phải bất kỳ một việc ngoài ý muốn nào a…”
“Hừ! Nói đi nói lại, Mộ Cẩm Cẩm ta bất quá chính là một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, tự cho là rất cao ngạo rời đi hoàng cung có thể độc lập sinh tồn, nhưng kết quả lại như vậy, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ngươi…” Thật là nghìn ngìn vạn vạn không cam lòng, nàng cảm giác mình giống như Tôn Ngộ Không trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của Phật Như Lai, thật buồn bực.
“Cẩm Nhi…” Hắn đem nàng kéo vào trong ngực của mình:” Chẳng lẽ nàng cứ định tức giận cho đến khi tóc chúc ta bạc trắng hết, hàm răng rụng đầy đất mới cam tâm sao? Cho dù trẫm van xin nàng, trẫm vì nàng phế đi tam cung lục viện, chém đầu cha con họ Chu, thanh trừ đám quan tham kết bè kết đảng trong triều chống lại nàng, nàng cũng không cho trẫm thêm một lần cơ hội sao?”
Bị hắn ôm vào trong ngực Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên:” Ngươi chém Chu Bách Xuyên cùng Chu Liên Nguyệt?” Mặc dù nàng chán ghét hai người kia, tuy nhiên cho tới bây giờ cũng chưa từng có ý nghĩ muốn bọn họ chết.
“Chu Bách Xuyên thân là tể tướng đương triều, chẳng những tham ô nhận hối lộ, hơn nữa còn kết bè phái với một đám phản nghịch triều đình lập lên một triều đình nhỏ, cái lão gia hỏa này mơ ước một ngày kia có thể tự mình xưng đế, mà Chu Liên Nguyệt ở trong hậu cung đối xử tàn nhẫn với hạ nhân, trẫm tra ra nàng đã hại chết chín mạng người, đối với nữ nhân như vậy, chẳng lẽ trẫm còn muốn lưu nàng lại nhân gian tiếp tục làm loạn sao?”
Gương mặt tuấn tú của hắn tỏa ra vài phần băng lạnh, một Tây Môn Liệt Phong lãnh khốc như vậy khiến cho lòng người không khỏi sinh ra vố số sợ hãi, mặc dù hắn mới được hai mươi bốn tuổi, nhưng Mộ Cẩm Cẩm không cách nào phủ nhận, khi nam nhân này xử lý chuyện triều chính vĩnh viễn luôn tỏ ra tỉnh táo cùng cơ trí khiến cho người ta cảm thấy vô cùng tín phục.
Mình đang ở cổ đại, nhưng lại được một quân vương anh minh thần võ này yêu mến, thậm chí vì nàng, hắn phế tam cung lục viện, giết nịnh thần, giết ác phi, dù có là lòng dạ sắc đá cũng sẽ bị loại cưng chiều bá đạo này làm cho tâm động.
Tây Môn Liệt Phong yêu nàng, trừ bỏ thân phận cùng lập trường kia, lấy góc độ một nữ nhân nhìn nam nhân, nàng biết hắn là rất yêu thương nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi thật sâu vào trong ngực hắn, nàng đem sức nặng trên thân thể hoàn toàn trút xuống trên người của hắn, tham lam hấp thụ lấy hơi thở đã từng quen thuộc phát ra trên người hắn, một mùi vị khiến nàng rung động, nàng biết—cuộc đời này, mình sẽ không chạy trốn người nam nhân vừa bá đạo vừa nhu tình này nữa.
“Liệt Phong, có lẽ cho tới bây giờ chàng cũng không biết, kể từ khi rời khỏi hoàng cung, ta cũng vẫn giống như trước kia mỗi ngày đều nhớ đến chàng.”
Mấy câu nói rầu rĩ truyền tới từ trước ngực của hắn, Tây Môn Liệt Phong cũng không có nói thêm câu nào, hắn chẳng qua là càng dùng sức đem nàng ôm chặt trong ngực của mình.
Trên con đường thật dài, dân chúng hai bên bị cảnh tượng này làm cho cảm động đồng loạt hoan hô.
Thu Nguyệt cũng bị làm cho cảm động đến nước mắt ngắn dài, thái giám Tiểu Đức Tử thì len lén toét miệng lên, mà Tô Nhân Phàm bị đánh đến miệng chảy cả máu thì kinh ngạc chằm chằm nhìn người đã bị hắn nhắm trúng kia, hơn nữa còn tưởng lầm một cô gái tuyệt sắc thành nam nhân—trời ạ! Hắn rốt cuộc chọc tới hạng nhân vật gì a?
Kết sau đó, hoàng thượng mang theo hoàng hậu của mình bãi giá hồi cung, cả kinh thành cùng rối rít tán dương gia thoại truyền kỳ lãng mạn này…