Loại ánh mắt này, tại sao chưa một lần nhìn qua trên người nàng?
“Hoàng thượng…” Một tiếng gọi nũng nịu, Nguyệt quý phi hóa thân thành một con cừu nhỏ đáng thương không ai cứu giúp,” Ngài nhất định phải vì thần thiếp làm chủ, Cẩm phi nàng khi dễ thần thiếp, ô ô ô…”
“Uy, người ta chẳng qua là cùng ngươi đùa vui một chút thôi, ai biết ngươi lại bị hù dọa đến mức như vậy a…”
Mộ Cẩm Cẩm liên tiếp nói sạo, lời vừa ra khỏi miệng liền gặp phải cái nhìn bén nhọn chằm chằm của Tây Môn Liệt Phong.
“Nàng gây họa chẳng lẽ còn chưa thấy đủ sao? Thật là một nữ nhân thiếu dạy giỗ.” Hắn đáy lòng đè nén không biết là tức giận hay là cảm xúc lo lắng, ôm Mộ Cẩm Cẩm bơi về phía bờ ao sen, khi hai chân Mộ Cẩm Cẩm vừa chạm lên mặt đất, trên đùi liền truyền đến cảm giác đau nhói.
Trọng tâm không vững, đang trong lúc nàng thiếu chút nữa thì té trên mặt đất Tây Môn Liệt Phong liền mắt nhanh tay lẹ ôm lấy thân thể mềm mại của nàng.
“Chân của ta đau quá…” Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, phát ra thanh âm tội nghiệp.
Hắn tức giận nhìn chằm chằm vào tiểu nữ nhân ôm trước ngực, nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi trên mặt đất, bàn tay to giữ chặt đùi nàng lại sau đó thì bóp nhẹ vài cái, Mộ Cẩm Cẩm vốn đang cau mày vì đau bỗng nhiên hai chân thử hoạt động lại không còn cảm giác thấy đau nữa.
“Di? Đã không còn đau nữa rồi, wow! Ngươi thật là lợi hại nha…”
“Người đâu, đem nữ nhân này đến phòng chứa củi cho trẫm!” Mộ Cẩm Cẩm đang trong trạng thái hưng phấn muốn cảm tạ hắn một phen thì Tây Môn Liệt Phong đã đứng thẳng lên gương mặt tuấn tú bất chợt trở nên lạnh lùng, hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào Mộ Cẩm Cẩm đang ngồi ngay bên cạnh chân mình.
“Cứu nàng không có nghĩa là đã tha cho nàng, cả hậu cung này, không có một người nào cũng như không có một nữ nhân nào lớn mật giống như nàng, Mộ Cẩm Cẩm, nàng làm trẫm quá thất vọng rồi.” Hắn tức giận xoay người, phủ tay áo căm tức nhìn mọi người.” Mặt khác, không có sự đồng ý của trẫm, ai cũng không được phép đưa đồ ăn cho nàng, trẫm hôm nay phải giáo huấn nữ nhân không biết trời cao đất rộng này một chút, hừ!” Lời vừa nói xong, hắn vừa giận xoay người rời đi.
“Uy! Ngươi thối hoàng đế này lại đối xử với vợ tàn bạo, tại sao phải nhốt ta? Tại sao không cho ta ăn?” Mắt thấy Tây Môn Liệt Phong càng ngày càng đi xa, Mộ Cẩm Cẩm giống như hài tử đang làm nũng ngồi dưới đất siết chặt hai tay thành quả đấm nhỏ.
Nguyệt quý phi đầu bị thương mặt chảy đầy máu không nhịn được mà lạnh lùng cười một tiếng, nhưng là không qua được vài khắc, lông mày nhỏ nhắn liền nhíu lại.
Có cái gì không đúng a! Nàng thân là phi tử được hoàng thượng cưng chiều nhất, lại phải chịu thương tổn lớn như vậy mà hoàng thượng đến liếc mắt một cái cũng không giành cho nàng, hơn nữa… Hắn trừng phạt Mộ Cẩm Cẩm, có phải hay không có chút vô cùng nhỏ rồi?
Ăn thật no! Đồ ăn cũng rất là nhiều!
Bị giam ở phòng chứa củi, Mộ Cẩm Cẩm trong phòng đi lại vài vòng để tiêu hóa thức ăn dư thừa trong dạ dày, không nghĩ tới nàng ở trong hậu cung lại có duyên với nhiều người như vậy.
Mặc dù tên man tử Tây Môn Liệt Phong kia làm trò trước mặt mọi người phạt nàng không cho phép được ăn cái gì, nhưng là những cung nữ thái giám trong hậu cung đã từng bị Nguyệt quý phi khi dễ thừa dịp màn đêm buông xuống cũng tận lực mà len lén đem các loại mỹ vị đưa đến phòng chứa củi, ngay cả hai tiểu thái giám bên cạnh hoàng thượng chịu trách nhiệm trông chừng nàng đối với sự việc này cũng là nhắm một con mắt mở một con mắt.
Bởi vậy có thể thấy được, Nguyệt quý phi thường ngày ở trong cung không được ưa chuộng cỡ nào.
Bất quá, nàng ăn thật no thật ngon a, theo tình hình như thế này, buổi tối chỉ sợ rằng không có cách nào ngủ được.
“Theo nha—“
Thời điểm Mộ Cẩm Cẩm đang chống hai tay vào eo mãnh liệt xoay vòng trong phòng thì cửa phòng chứa củi đột nhiên bị người dùng sức đẩy ra, mà cái người tiến vào lại là người mà nàng không thể tưởng được Tây Môn Liệt Phong, hai thái giám canh giữ ở cửa không biết đã mất tích từ lúc nào, gió mát xuyên thấu qua cửa phòng thổi vào, làm cho toàn thân nàng không khỏi cảm thấy lạnh cả người.
Mà điều nàng trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, trong tay Tây Môn Liệt Phong còn cầm theo rất nhiều mỹ vị ngon miệng, chỉ bất quá…
Mộ Cẩm Cẩm đã no đến chương phình bụng giờ phút này nhìn thấy đồ ăn, trong dạ dày liền khó chịu muốn ói.
Tên nam nhân ngoan cố này, hắn không phải là phát hiện lương tâm đấy chứ?
“Thật là một nữ nhân không biết lễ phép, mỗi lần gặp trẫm cũng không thấy nàng thi lễ quỳ lạy.”
Nhìn thấy hắn, Mộ Cẩm Cẩm cảm thấy có một cỗ ủy khuất cùng chua xót từ cỏ họng dâng lên, không nghĩ đến xú nam nhân này lại quyết đem nàng nhốt vào phòng chứa củi.
“Ngươi tại sao lại tới đây? Sẽ không phải là tới để chê cười ta chứ?” Hừ! Hoàng đế thì có gì đặc biệt hơn người, nàng mới không sợ hắn đâu.
“Đúng vậy a, thuận tiện tới thăm người một chút xem có bị chết đói hay không.” Quay lại đóng kín cửa, hắn đi vào bên trong phòng, phòng chưa củi dơ dáy bẩn thỉu đến một chỗ đặt chân sạch sẽ cũng không có, nhìn nàng bộ dáng hầm hừ, khuôn mặt hắn liền làm bộ uy nghiêm lạnh lùng.
“Làm sao? Đối với sự trừng phạt của trẫm tỏ vẻ bất mãn?”
“Không dám! Ngài là hoàng đế đại nhân so với mặt trời mặt trăng sao sáng còn cao quý hơn, ta chỉ là một con kiến hôi nhỏ bé không đáng kể, có thể nhận được sự trừng phạt của ngài như vậy Mộ Cẩm Cẩm ta hẳn là phải quang vinh cao hứng!”
Vùng vằng một phen, làm cho Tây Môn Liệt Phong không khỏi nhíu nhíu chân mày,” Thì ra nữ nhân các nàng quả nhiên đều thích mang thù.” Đi tới bên cạnh nàng, hắn đem nàng kéo đến trước mặt mình,” Đừng tức giận, biết nàng đói bụng suốt một ngày, trước ăn một chút gì đó rồi lại cùng trẫm tức giận không được sao?”
“Không ăn!” Mộ Cẩm Cẩm quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, nàng mới không chịu cùng tên man tử này thỏa hiệp đâu, bất quá, đáy lòng tựa hồ có chút không tức giận, kỳ quái, ít nhất mười phút đồng hồ trước nàng còn đang khinh bỉ hắn đến tận mặt trăng a.
“Cẩm nhi!” Cúi đầu trách cứ, gương mặt tuấn tú trở bên càng nghiêm nghị,” Nàng muốn kháng chỉ bất tuân sao? Trẫm muốn nàng phải ăn.”
“Ta nói ta không muốn ăn! Còn có…” Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn từ trước ngực hắn lên,” Lúc ngươi gọi người ta là Cẩm Nhi, tự nhiên có cảm giác là lạ.”
“Đứa ngốc, cho dù trẫm có tức giận rất muốn đem nàng ra treo ngược lên đánh một trận thì nàng cũng vẫn là phi tử của trẫm, nữ nhân của trẫm, Cẩm nhi của trẫm a.”
Ngay cả chính hắn cũng không rõ ràng lắm, tại sao mình lại trở nên như vậy, ba lần bốn liệt nhẫn nhịn tiểu nữ nhân này, buổi sáng sau khi trừng phạt nàng xong, hắn một lòng thủy chung không yên tĩnh được, hắn liều mạng muốn dùng tấu chương cùng công sự để ngăn cản tâm tình tưởng niệm nàng, nhưng là trong đầu lại vẫn không ngừng hiện lên khuôn mặt khả ái bốc đồng của nàng.
Đến ban đêm, lòng nhớ thương nàng lại càng ngày càng khó ức chế, cuối cùng, dưới đáy lòng hắn rốt cuộc hướng nàng đầu hàng.
Sợ nàng đói bụng, hắn cố ý phân phó ngự thiện phòng làm một chút đồ ăn mới mẻ đưa tới cho nàng, không nghĩ đến nha đầu này lại can đảm không nhận tấm chân tình của hắn.
Nghe được thanh âm tràn đầy từ tính của hắn, Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên cảm giác được tim mình giống như nai con đi loạn, hắn tại sao lại đối tốt với nàng như vậy? Chẳng lẽ tên man tử này lại muốn dùng âm mưu quỷ kế gì với nàng?
Hoặc là… Hắn đã biết được nàng len lén ăn hết đồ ăn sau lưng hắn, cho nên cố ý ép nàng lại tiếp tục ăn, tốt nhất là khiến nàng ăn đến chống đỡ không được mà chết vì bội thực! Xem đi! Nam nhân này quả nhiên đủ ác liệt, ngay cả loại chiêu tổn hại như thế này mà cũng nghĩ ra.
“Ta thật ăn không vô, đói bụng suốt một ngày, đến bây giờ trong dạ dày giống như có hỏa thiêu, lửa đốt dường như rất khó chịu, ôi dạ dày của ta a…” Mày liễu khẽ nhăn lại, Cẩm Cẩm giả bộ thống khổ vẻ mặt khó nhịn, nàng nửa thì lay động thân thể, nửa thí lấy tay ôm ở phần dạ dày,” Xem ra hoàng thượng đối với ta trừng phạt đúng là đã khiến cho ta bắt đầu đau đến không muốn sống nữa…”
Hừ! Ngươi muốn chơi với ta, ta liền cùng chơi với ngươi, diễn trò ai mà không thể diễn?
Nhìn bộ dáng của nàng làm cho Tây Môn Liệt Phong không nhịn được mà bắt đầu lo lắng, hắn bỏ cặp lồng đựng thức ăn trong tay ra, khẩn trương đem Cẩm Cẩm ôm vào trong ngực của mình,” Cẩm nhi, dạ dày thật rất khó chịu sao? Mau nói cho trẫm biết đau như thế nào? Có nghiêm trọng không?”
“Dĩ nhiên!” Nàng rất khuyếch đại dùng sức gật đầu,” Vốn là người ta buổi sáng cũng chưa có ăn cái gì, tiếp theo ngươi lại muốn trừng phạt ta, làm cho ta đói bụng dạ dày cũng sắp teo lại, bây giờ chỉ nhìn thấy đồ ăn liền nghĩ muốn ói, ô ô ô… Ta nghĩ ta nhất định sắp chết…”
Vừa nói, nàng còn liều mạng từ khóe mắt cố nặn ra hai giọt nước mắt.
Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong cúi xuống đem nàng ôm lấy, hắn một hơi lao ra khỏi phòng chứa chủi, Tiểu Đức Tử vừa nhìn thấy trên mặt liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc bất khả tư nghị.
“Hoàng… Hoàng thượng…”
“Lập tức truyền tất cả thái y trong cung đến tẩm cung của trẫm.” Khẩu khí của hắn tất cả đều tràn ngập lo lắng.
Tiểu Đức Tử kinh ngạc một hồi lâu.
“Cẩu nô tài, còn đứng ở nơi đó làm gì, nhanh đi truyền thái y, ngươi điếc sao?” Tiếng rống giận từ trong miệng Tây môn Liệt Phong truyền ra, làm cho Tiểu Đức Tử sợ đến hai chân cơ hồ muốn nhũn ra.
“Thưa vâng! Nô tài lập tức đi ngay.”
Mộ Cẩm Cẩm vốn định chơi một chút không có nghĩ tới nam nhân này lại thành thật như vậy, bất quá… Nằm ở trong lồng ngực của hắn cảm giác thật sự là rất tốt a, hai cánh tay của hắn rất có lực, bộ ngực của hắn cũng rất cứng rắn, trên người hắn tỏa ra hơi thở phái nam rất mê người…
Hắn cứ ôm nàng như vậy, lao thẳng vào trong một tẩm cung xa hoa.
“Không… không cần khoa trương như vậy chứ, huống chi ta… Ta chỉ đau bụng mà thôi…”
“Nữ nhân ngốc, đau bụng cũng có thể dẫn đến hậu quả rất nghiêm trọng nàng không biết sao?” Hắn nhẹ nhàng đem nàng đặt lên trên long sàng mềm mại, bàn tay to xoa xoa vị trí dạ dày của nàng,” Bây giờ có dễ chịu chút nào không?”
“Có… Đã đỡ hơn một chút.” Mộ Cẩm Cẩm cứng ngắc tùy ý để hắn mềm nhẹ vuốt ve, xem ra, nàng tựa hồ đã lầy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nam nhân này cũng không có ác liệt như trong tưởng tượng của nàng như vậy, vẻ quan tâm trên khuôn mặt hắn cũng không giống là đang giả vờ.
Đang trong thời điểm đầu óc nàng loạn thành một đoàn, thì một đám thái y đã từ bên ngoài tràn vào…
“Chúng vi thần tham kiến…”
“Được rồi, không cần đa lễ, lập tức tới trị liệu cho Cẩm phi.”
“Uy! Không cần… Thật ra thì ta cũng không có nghiêm trọng như vậy… Uy…”
Mộ Cẩm Cẩm liều mạng muốn lui về sau, Tây môn Liệt Phong hết lần này đến lần khác bắt nàng trở lại,” Còn phản kháng nữa, trẫm liền phán nàng tội khi quân!” Hắn cố ý nghiêm mặt,” Biết điều một chút nằm xuống, để thái y bắt mạch cho nàng…”
“Nhưng là… Ta đột nhiên cảm thấy dạ dày không phải là rất đau đớn như trước, cho nên… Sẽ k