"Lát nữa, Thái tử phi sẽ đến thẩm vấn, các ngươi liều chết không nói là được, nàng ta vừa đi, các ngươi lập tức ăn viên thuốc bên trong ngay, có thể lấy chết giả để giấu diếm, minh chủ sẽ nghĩ biện pháp đem các ngươi ra, yên lặng chờ cơ hội." Giọng nàng ta lạnh như băng mà lanh lảnh, trong nhất thời, cũng không nhận ra là ai.
Người đỡ lấy bình sứ, nhờ ánh trăng, quan sát bình sứ, nói: "Cho chúng ta giả chết giá họa Thái tử phi, đó cũng là một trong kế hoạch của minh chủ sao?"
Người ở bên ngoài sửng sốt không nói, thật lâu sau, cúi đầu bật cười.
Bên cạnh có người cảnh giác, lập tức đứng lên, đoạt lấy bình sứ, đối với người ngoài cửa sổ thấp giọng nói: "Đêm trăng tròn, gió thổi, bóng trúc lay động."
Người nọ cười nhẹ, không có trả lời ngay, tiếng bước chân đột nhiên vang lên, đi bước một về phía cổng thiên lao.
"Cạch " âm thanh khóa sắt bị mở , tiếng bước chân càng ngày càng vang vọng rõ ràng ở trong phòng giam tối đen, mấy người kia đề phòng đứng lên, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm bóng người cách mình càng ngày càng gần.
Người kia từ đầu tới cuối đều được áo choàng đen bao phủ , khủng bố dị thường, đi với áo choàng rộng là mũ che đi mặt của nàng, ở trong đêm tối chỉ còn lại có cằm trắng noãn gầy gò mơ hồ có thể thấy được.
"Bạt cơ chi mị, câu mộng vô ngân." Nàng gằn từng tiếng nói xong, từ từ đi đến phòng giam trước mặt, dừng lại, xoay người, quay mắt về phía người trong phòng giam.
Trong phòng giam, tất cả mọi người thoải mái không ít, một người tiến lên: "Hộ pháp đại nhân lần này tiến đến, là minh chủ có chỉ lệnh gì mới sao?"
"Không có." Nàng kia cười trả lời, âm điệu thanh thanh lạnh như băng.
"Chẳng lẽ hộ pháp đại nhân không ngại cực khổ tiến đến cũng chỉ vì đưa thuốc cho thuộc hạ?" Tên còn lại hỏi.
"Vất vả? Rất vất vả sao? Ta không biết là vất vả nha..." Nữ tử vẫn đang cười lạnh, nhưng ngọn lửa phía sau đột nhiên nảy lên ánh lửa màu da cam, bỗng chốc đem trong ngoài phòng giam chiếu sáng trưng, cũng chiếu rõ bộ dáng bóng dáng quỷ dị của nàng được áo choàng đen che lấp, nữ tử cười lạnh pha trộn trào phúng cùng ngạo nghễ, nàng vươn bàn tay bạch ngọc, tháo nút thắt áo choàng trước người, ngọn lửa lay động theo sau, áo choàng trên người nàng cũng rơi xuống trên mặt đất, từ từ ngẩng đầu lên, trong đêm khuya khoắt đồng tử đen nhưng mang theo ánh nhìn thị huyết, mà khuôn mặt kia... khuôn mặt kia, lại là của Long Y Hoàng !
Long Y Hoàng tựa như tử thần trong đêm đen tay áo bay lên, hơi thở chết chóc quay quanh người nàng... Trong phòng giam, người người không khỏi kinh hãi, đều thối lui về sau, cũng muốn dính trên vách tường, mồ hôi lạnh chảy ra, hai mắt trừng lớn.
"Ta chờ những lời này của các ngươi, đã lâu rồi, vất vả cho các ngươi." Long Y Hoàng cười lạnh, cả người dựa về phía sau, trực tiếp ngồi trên ghế dài đàn mộc màu đen sớm đã chuẩn bị sẵn , quần trắng chấm đất, một tay đặt trên đầu gối, tay kia lại đặt trên tay vịn, một thân thích ý thản nhiên, : "Nguyên lai, lần này người tới lại là vị hộ pháp a, minh chủ của các ngươi cũng thật không tiếc đấy chứ, thật sự là khiến ta ngạc nhiên."
"Ngươi... Tại sao lại là ngươi!" Một người cả kinh thiếu chút nữa không nói ra lời: "Tại sao ngươi biết mật hiệu của chúng ta !"
Long Y Hoàng trong mắt lóe đạn, rũ mắt nói: "Lần sau gọi minh chủ các ngươi ra xuất vài động tác võ thuật mới đẹp mắt đi, thứ vớ vẩn này, buổi chiều ta mới tìm một chút liền tra được ."
"Thái tử phi nương nương hiểu lầm rồi, thuộc hạ cũng không biết minh chủ nào, hơn nữa, đúng là ngài hạ lệnh cho chúng ta dụng hình với Nhan phi, hiện giờ nói sang chuyện khác chính là chối bỏ sự thật, đây không có khả năng !" Một người sốt ruột, vội vàng nói.
"Nhan phi sao? Nàng ta tính toán gì? Ả thích dùng khổ nhục kế thì dùng khổ nhục kế, đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Là chính ả tự mình chuốc lấy cực khổ, ta hoàn toàn không hứng thú lãng phí thời gian trên người ả, có điều so sánh một chút thì cảm thấy hứng thú chính là với các ngươi... Bằng không thì sao? Các ngươi cho rằng ta giam các ngươi cùng một chỗ để làm gì? Còn không phải bởi vì làm chuyện này... Lòng cảnh giác của các ngươi không phải cực kỳ giảm xuống nhanh chóng sao? Ta quả thật cảm thấy tội nghiệp cho tên kia, thủ hạ của hắn vậy mà lại là thứ phế vật như vậy, bất quá chỉ mới dùng một chiêu thí nghiệm, lập tức rơi vào bẫy." Long Y Hoàng cười nhạt.
Người nọ phẫn nộ cầm cái bình trong tay ném xuống mặt đất, rất có cốt khí kêu gào: "Dù sao bây giờ rơi vào tay ngươi, tùy ngươi xử trí! Nhưng chúng ta cũng xin khuyên ngươi một câu, tốt nhất ngươi trực tiếp giết bằng không thì hạ công sức trên người chúng ta, ngươi không thể nhận được nửa điểm tin tức có ích !"
"Ta cảm thấy, chuyện các ngươi trước mắt nên để ý không phải chuyện này, mà nên hối hận vì vừa rồi đập nát cái bình đó..." Long Y Hoàng nhìn chằm chằm mảnh nhỏ trên mặt đất , vô cùng tiếc hận nói: "Đáng tiếc Xích Tuyết Hoa... Ta chính là tỉ mỉ điều chế một ngày đêm, các ngươi cứ vứt nó đi như vậy..."
"Cái gì!" Trong phòng giam người người càng kinh ngạc, vô thức quát to: "Ngươi nói đây là Xích Tuyết Hoa!"
“Đúng vậy nha, ai... Trước đây ta dùng rất tốn nhiều công sức tìm kiếm, vốn nghĩ rằng dạo qua một vòng trên tay các ngươi sẽ trở về, nhưng không nghĩ tới, ai..." Long Y Hoàng thở dài, đi đến trước song tù bằng gỗ thô, thương tiếc nói: "Vậy mà, mới dùng trên người các ngươi một lát, thì mất cả bình… Quả thật rất lãng phí..."
Trong phòng giam, cung nữ cùng thị vệ bị giam đột nhiên thống khổ rên rỉ, liên tiếp té trên mặt đất quay cuồng giãy dụa, thống khổ không chịu nổi... Mà vừa rồi thứ bên trong cái bình vỡ là bột phấn theo từng trận gió lạnh phiêu tán bốn phía.
"Cảm giác ra sao? Có phải cảm thấy giống như tê tâm liệt phế không, vạn kiến gãi khắp người? Giống như có vô số con sâu nhỏ mà cắn trên người, chui vào huyết mạch, dọc theo huyết mạch xâm nhập lục phủ ngũ tạng, lại đau, lại ngứa, đau đớn không chịu nổi, xương cốt giống như bị đào rỗng, không hề có khí lực phải không? Toàn thân có phải bủn rủn đau lại tê, không thể động đậy không? Còn rất giống mãng xà lớn quấn thân, khó thở, hơn nữa còn hít thở không thông?" Long Y Hoàng cắn môi, trong mắt thoáng hiện lệ quang: "Đây chính là thứ mà ta yêu nhất đấy... Các ngươi dùng một chút thì xong, còn ta lần sau phải điều chế lại, phải tìm vật liệu mất công sức một phen."
"Ngươi... A! Long Y Hoàng, ngươi …nữ nhân ác độc ! A!" Một tên cung nữ toàn thân run rẩy, miệng vẫn có khí lực như cũ không buông tha người, "Đau quá... Rất ngứa! Còn không bằng một đao giết chết ta!"
"Giết ngươi? Ngươi bảo ta giết ngươi ta liền giết sao? Lại giống như ta kêu hộ pháp các ngươi đi tìm cái chết, ả sẽ đi chết sao? Ha!" Long Y Hoàng ngồi trở lại ghế, đầu ngón tay lướt qua cằm, suy nghĩ nói: "Các ngươi sớm nên biết ta ác độc mới đúng, vậy làm sao còn có thể ngoan ngoãn đưa lên cửa? Ta không thích giết người, nhưng ta thích nhìn người sống không bằng chết, thí dụ như các ngươi bây giờ."
"Yên tâm đi, hiện giờ ở trong này trừ ta và các ngươi, không có ai, ta mang Ngự lâm quân đến, tất cả đều ở bên ngoài canh gác rồi... Cho dù các ngươi chết thì đã có sao? Chẳng qua chỉ tăng thêm vài cái xác thôi, các ngươi cho rằng ta sợ hộ pháp của các ngươi sao?" Long Y Hoàng tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn mấy người thống khổ giãy dụa, một chút dao động cũng không có: " Dược hiệu trên người các ngươi, ta muốn nó kéo dài trong bao lâu thì sẽ bấy lâu, hơn nữa sẽ không mất mạng, với lại khiến các ngươi cũng không có sức mà tự sát, cứ vậy đi, hoặc ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của ta, lựa chọn một cái đi."
"Ta, chúng ta chết cũng sẽ không trả lời câu hỏi của ngươi!" Còn có người rất có cốt khí, cổ họng đau đớn cũng muốn hô lên.
"Vấn đề thứ nhất, " Long Y Hoàng đối với phản kháng của hắn bất vi sở động, tự vì mục đích bản thân mà mở miệng: "Minh chủ võ lâm của các ngươi, là ai?"
Thật sự là... Là một vấn đề rất kỳ quái, mấy người đang đau đớn đều kinh ngạc, bình thường, không phải nên hỏi chút "Hộ pháp đảm nhiệm của các ngươi đang làm nội gián là ai?" Hoặc là " Bộ phận trung tâm của võ lâm minh dời đi đâu ?" "Đồng đảng của các ngươi là ai?" Bằng không, nếu không thì, cũng nên hỏi "Các ngươi ở hoàng cung với mục đích là gì?" Vài từ linh tinh, tại sao... Tại sao lại hỏi vấn đề không có chút liên quan gì?
"Không cần kinh ngạc về câu hỏi của ta, ta với hắn có cừu oán, tương lai nhất định oan gia gặp nhau sẽ báo thù, cho nên ta hỏi, hắn là ai? Câu hỏi này, hẳn là sẽ không ảnh hưởng đến cái kế hoạch gì của các ngươi chứ?" Long Y Hoàng nói, biểu hiện đặc biệt đặc biệt đơn thuần vô tội.
Quả thực... Là một vấn đề không liên quan, hơn nữa, còn có thể giải kỳ độc đang tra tấn mình.
"Ta... Ta nói!" Một cung nữ thật sự bị tra tấn đến chịu không nổi, đi đến bên tay vịn, cố sức nói: "Minh chủ của chúng ta... Hắn, hắn là Mộ Dung Xá Nguyệt... Là, là người Tần Châu..."
"Ta chỉ muốn tên của hắn là đủ rồi, rất ngoan, thật sự là tiểu cô nương đáng yêu, nhưng tại sao lại vì người như thế mà bán mạng chứ?" Long Y Hoàng tiếc hận , đi đến bên song tù, nửa quỳ xuống, đem một viên thuốc nhét vào miệng cung nữ kia , khoảng một giây sau, ả hô hấp thông hơn, cũng chẳng còn khó chịu , tựa vào song tù thở.
"Vấn đề thứ hai, " Long Y Hoàng nhìn nhìn người bên trong tiếp tục đau đớn giãy dụa , tiếp tục hỏi: " Hộ pháp của các ngươi, ai là người được minh chủ tin cậy nhất?"
Lại có một người chịu không nổi, ban nãy từ chối, cũng cố sức bò đến , đến thẳng trước mặt Long Y Hoàng : “Đúng... Là Ân Vũ hộ pháp, cùng Cửu Phàm hộ pháp..."
Long Y Hoàng lại cho người nọ một viên giải dược, tươi cười càng rõ hơn: "Vấn đề thứ ba, hai vị hộ pháp này, mỗi người am hiểu nhất là gì?"
Đương nhiên là một vấn đề rất quan trọng, là quan trọng nhấ,t cũng là bí mật nhất, là nhược điểm nhất!
Mặt khác, lòng người dần dần dao động, đều xúm lại, thật sự bị độc tra tấn sống không bằng chết : "Ân Vũ hộ pháp am hiểu nhất là kỳ độc... Mà Cửu Phàm hộ pháp, dịch dung là tinh tường nhất..."
" Vấn đề bốn, là ai sai các ngươi đi thi hình với Nhan phi?" Long Y Hoàng đột nhiên chuyển đề tài.
“Đúng... Là ngài a... Thái tử phi nương nương, là ngài sai thuộc hạ ... Không phải sao?" Từ lúc ban đầu, tên thị vệ đó luôn luôn chống lại Long Y Hoàng vẫn còn rất khí phách mạnh mẽ, cắn răng nhẫn nhịn đau đớn toàn thân kiên quyết trả lời.
"Ta đã sớm đoán được các ngươi sẽ nói như vậy, cho nên lần này ta chỉ một mình đi vào, cũng không có mang theo người khác tới làm chứng, chính vì tránh cho sự tình càng nháo càng lớn, cho nên hiện tại ngươi thích nói như thế nào thì nói như thế đấy, dù sao ta không thẹn với lương tâm." Long Y Hoàng hời hợt nói, tức giận tên thị vệ đó luôn luôn chịu đựng tra tấn cầm cự suýt thổ huyết.
"Hơn nữa, từng vấn đề ta hỏi trong lòng đều có đáp án, nếu ai dám bừa bãi, ta còn có một phương pháp khác gây sức ép, các ngươi có thể thử xem, được rồi, chúng ta tiếp tục... Vừa rồi vấn đề bốn, có ai muốn trả lời không?" Long Y Hoàng cố ý phóng to thanh âm: "Không ai trả lời, ta muốn đi ."