hối hận như thế nào, sẽ thấy cố gắng của anh, cùng tình cảm anh dành cho em. Anh biết giờ đây em không tin tưởng bất cứ thứ gì, nhưng anh muốn nói --- Diệp Ý Thiến, anh yêu em. SAu khi rời xa em, anh mới biết mình yêu em nhiều như thế nào, không thể không có em"
"Nói dối, gạt người" Nhìn anh khẩn cầu tha thiết, lòng cô lại run rẩy "Nếu anh thật sự yêu tôi, làm sao khi đó trốn tránh tôi để ra đi như tránh dịch bệnh? Anh sẽ không để tôi cầu xin mà quay về Đài Bắc? Một chút tin tức cũng không có, mang tôi vứt vào vực sâu không đáy?" Diệp ý Thiến lùi lại phía sau, cau mày, hét to lên án.
Không, cô không tin lời anh, hơn ba tháng nay, sao anh không viết thư cho cô, cũng không hề gọi điện.
"Anh vừa bỏ đi, tôi không đi công tác, mỗi ngày chỉ ngồi ở nhà, không dám đi đâu, chỉ sợ anh trở về mà không gặp được tôi. Tôi chờ điện thoại, hi vọng anh còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút, gọi cho tôi một chút cũng được... Nhưng anh không có, cái gì cũng không. Tôi chờ ngày qua ngày, đêm qua đêm. Anh nhận ra mình yêu tôi như thế sao? Đã yêu tôi như thế, sao còn nhẫn tâm bỏ rơi tôi?" Nước mắt cô bắt đầu lăn trên đôi má, là những giọt nước mắt đau khổ và chua xót.
"Anh......" Quý Dục Hàn Kinh động, thì ra cô chờ điện thoại, ngồi ở nhà đợi anh, mong chờ cuộc sống tươi đẹp của họ...
Khi nào thì anh nhận ra rằng anh yêu cô? Cùng cô chia tay, anh vẫn sống nhưng vô cùng buông tha, vẫn kết giao với nhiều người. Nhưng trước mặt anh luôn xuất hiện hình bóng của cô, bên tai chỉ nghe âm thanh của cô....Anh dần biết ra mình chỉ muốn chiếm hữu cô, nhưng đã trải qua lâu lắm rồi, đến nổi anh không dám quay đầu lại nhìn cô.
Cho nên bao nhiêu tiếc nuối, đau khổ, hối hận và chua xót chỉ có thể giữ trong lòng. Nếu anh nói ra những lời này, cô mới tin tưởng và tha thứ cho anh ư?
"Không còn gì để nói phải không, anh còn muốn tôi tin tưởng anh ư? Quý Dục Hàn, tôi cho anh biết! Tôi không bao giờ tin anh nữa, tôi không thiếu cái gọi là hạnh phúc! bây giờ tôi rất hạnh phúc, cho nên tôi không cần anh nữa" Cô nắm chặt tay, ngón tay bấu vào lòng bàn tay đau đớn. Cô dũng cảm nói ra những lời như vậy.
"Ý Thiến, rất nhiều việc bây giờ không thế giải thích rõ ràng cho em hiểu, anh cũng biết em hận anh và đau khổ thế nào, nhưng xin hãy tin tưởng anh, nơi đây của anh..." Anh chỉ lòng ngực mình, dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô. "Tuy rằng em không để ý đến anh, đó là anh đáng bị trừng phạt như thế, tuy rằng em hận anh, không tha thứ cho anh, nhưng anh vẫn muốn cùng em làm lại từ đầu, để anh bù đắp lại lỗi lầm khi ấy, cho em biết anh yêu em như thế nào, hận bản thân mình làm tỗn thương em ra sao!"
Quý Dục Hàn cắn răng, lòng cảm thấy áy này và hận bản thân, anh tổn thương cô rất nhiều, anh phải làm sao mới bù đắp lại cho cô đây?
Không sao, mặc kệ anh muốn gì, trả giá bao nhiêu, anh đều mong có thể bù đắp!
Đây là nguyện vọng duy nhất của anh, là mục đích duy nhất...
" ANh sẽ không buông tay, Ý Thiến. Cho dù em hận anh, anh sẽ không bao giờ buông tha. Chẳng sợ một năm, năm năm hay mười năm, hai mươi năm.... cho dù muốn anh làm gì, anh đều mong có thể cùng em làm lại từ đầu, đây là anh hứa hẹn, em có thể nhìn anh, anh sẽ làm được!" Anh thề thốt, nhìn vào mắt cô, âm thanh trang trọng mà nghiêm túc.
Diệp Ý Thiến không tin vào tai mình, hôm nay anh rất kì quái, cô vẫn nhớ anh luôn đẩy cô ra xa, vứt bỏ cô,đem lại cho cô tuyệt vọng và đau khổ. Hắn rốt cục đã xày ra chuyện gì, sao có thể thay đổi nhiều như vậy?
"Anh...cho dù anh nói gì, tôi cũng sẽ không..."
"Bây giờ em không cần tin tưởng anh, anh sẽ dùng hành động chứng minh sự chân thành của anh, em sẽ thấy tình cảm của anh!" Anh đứng trước mặt cô, vẫn anh tuấn như trong trí nhớ, nhưng lại không giống hoàn toàn. Dường như anh trầm ổn hơn, tín niệm và kiên định hơn... Cô không thể thốt lên lời vì sự thay đổi này.
Anh, thật sự đã thay đổi?
Điện thoại nội tuyến trên bàn làm việc bỗng vang lên, âm thanh bén nhọn chói qua tai, DIệp Ý Thiên lập tức nhận điện thoại, che giấu ánh mắt chật vật. Đây là thời khắc quan trọng của Khách sạn mà cô lại suy nghĩ cái gì vậy, làm sao như vậy?
Bây giờ không phải lúc cô nhớ lại tình cũ, bây giờ cô là Tổng giám đốc của Khách sạn, phải giúp Khách sạn vượt qua cửa ải khó khăn này!
"Tổng giám đốc, có báo cáo cần kiểm tra, bây giờ tôi sang đó được không?" Bên kia là giọng của trợ lý Peter
"Được, bây giờ mang sang đây cho tôi, nhưng kết quả là gì?" Cô chờ đếnn khi Peter mang đến không nổi, đành nhờ Peter nói trước kết quả.
"Kết quả cho thấy vấn đề không nằm trong thức ăn của Khách sạn chúng ta, tôi nghĩ nên đưa kết quả cho báo chí, thừa dịp họ chưa phát hành báo mới, thông báo cho giới truyền thông" Peter hưng phấn nói, tâm trạng cô cũng buông lỏng theo.
Cô cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn Quý Dục Hàn "Tôi nghĩ những gì anh nói cũng đã nói xong,tôi hiểu ý anh, bây giờ tôi muốn làm việc, anh có thể ra ngoài được chứ?"
Quý Dục Hàn biết cô có việc quan trọng, dù sao thời gian vẫn còn nhiều, anh muốn đánh trận đánh lâu dài với cô, "Em cứ làm việc của em, anh không quấy rầy em. Nhưng bây giờ anh đang ở khách sạn của em, sẽ còn gặp lại thường xuyên"
"Mời anh ra ngoài" Diệp Ý Thiến nghẹn lời, Mary và Peter đã từ bên ngoài bước vào.
Lúc này, cô muốn dùng năng lực của mình để vượt qua khó khăn này, nên ngoài trợ lý, nhưng người khác đều không bị yêu cầu tham gia.
Peter là trợ lý của cha cô trước kia, là một thanh niên khôn khéo đáng tin cậy, hiện đang hổ trở công việc của cô. Mary là trợ lý mới, bình thường là thư ký của cô.
"Đã khuya rồi, gọi một ít đồ ăn khuya nhé! Có thực mới vựt được đạo!" Quý Dục Hàn không nói thêm lời nào, lúc ra đến cửa, anh xoay đầu cười thêm vào.
"Đúng vậy Tổng giám đốc! từ trưa giờ tôi chưa ăn gì!. Mary lên tiếng.
DIệp Ý Thiến muốn hét lên rằng: Việc này thì có liên quan gì đến anh!
Cô không nghĩ anh thay đổi như vậy? Anh vẫn như trước kia cuồng vọng tự đại, tự quyết định, một chút cũng không... một chút cũng không thay đổi!
"Mọi người làm việc đi, tôi thay mọi người xuống dưới gọi đồ ăn khuya". Ánh mắt Quý Dục Hàn ấm áp thản nhiên, đó là ánh mắt tràn đầy tình yêu đối với người mình yêu.
Cô như chợt ngừng thở, ngay lúc ấy, anh đã đi ra cửa, để lại cô kinh ngạc đến mờ mịt.
Chẳng lẽ anh.... thật sự thay đổi ư? Vốn tưởng rằng tình yêu khiến cô tuyệt vọng, thật sự đã quay về sao?
Không có thời gian cho cô tự hỏi bản thân, vì cô muốn vùi đầu vào công việc, đây không phải là trân chiến cá nhân, mà là trận chiến của sự nghiệp của cha cô, cô không thể thất bại, không thể để cho cha cô thất vọng đươc!