Đương nhiên Tần Lạc đâu có chịu ngừng lại, đẩy mạnh Nguyên Phi Ngư ra, cười lớn vứt tấm ảnh ra trước mặt Tô Hiểu Bách: “Đây chính là người đàn bà đã giết chết bố anh, và cũng là mẹ ruột của người chị vô cùng kính yêu của anh. Là người nhà cô ta đã hại gia đình anh tan cửa nát nhà, lại còn giả tạo đến mức xuất hiện như một vị cứu tinh mà nhận nuôi dưỡng anh. Anh thấy có đáng buồn nôn không cơ chứ? Bao nhiêu năm nay, từng miếng cơm anh ăn, từng tấm áo anh mặc đều có nhuộm máu của bố anh mà thành, anh thấy có đáng ghê tởm không?”
Những lời nói trong cơn điên cuồng của Tần Lạc như một mũi dao găm sắc nhọn, xuyên thẳng qua không khí, đâm thẳng vào tai cô. Nguyên Phi Ngư cảm thấy màng nhĩ mình như đang bị chấn động mạnh, trong đầu chỉ còn những tiếng “ùng ùng” đinh tai nhức óc khiến cô không đứng vững nổi. Quan Nhã Dương vốn đứng ở một bên lặng lẽ quan sát mọi chuyện thấy Phi Ngư như sắp ngã bèn chạy đến đỡ cô. Cô nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt nước mắt vào trong nhưng không dám ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của Tô Hiểu Bách, “Hiểu Bách, mọi việc không phải như thế, mẹ chị không cố ý giết chết bố em… Sau khi em trai chị Nguyên Phi Hổ mất vì tai nạn, thần kinh mẹ chị luôn không được ổn định. Lúc đó thẩm phán nhận tiền hối lộ nên xử tài xế đâm chết em chị được trắng án… Mẹ chị không chịu nổi sự đả kích này nên luôn nghĩ sẽ tự mình tìm tên lái xe giết người đó để báo thù cho cái chết oan uổng của Nguyên Phi Hổ. Nhưng ông trời trêu ngươi, ai biết được gã lái xe đó bán lại xe cho bố em… Mẹ chị nghĩ rằng người ngồi trong xe là tên lái xe đó nên mất hết lý trí mà xông lên. Không phải bà ấy muốn giết bố em… không phải mà… tất cả là tại chị, nếu không phải chị luôn coi Phi Hổ là một gánh nặng, bỏ rơi nó một mình để đến nhà bạn cùng lớp chơi thì nó không đến nỗi vội vàng qua đường như vậy… tất cả là do chị… tất cả là do chị hại mà ra thế này… Hiểu Bách… nếu hận, em hãy hận chị đi, đừng trách mẹ chị, mẹ chị là người tốt…”
Nguyên Phi Ngư khẩn thiết giải thích một hồi, tất cả đều quay lại chờ phản ứng của Tô Hiểu Bách. Nhưng chờ mãi, Tô Hiểu Bách vẫn đứng yên không nói một câu.
Tô Hiểu Bách đứng ở một bên bất động, đôi mắt càng ngày càng tối lại, nét long lanh trong đó cũng như tắt dần, y như một con rối được gia công một cách tinh tế, thậm chí còn không nghe thấy hơi thở của cậu. Hai tay cậu nắm chặt, móng tay bấm mạnh vào da thịt đến mức có một dòng máu rỉ ra từ ngón tay giữa, rơi xuống nền gạch những tiếng “tí tách”.
Tần Lạc đứng gần nhất với Tô Hiểu Bách. Thấy bộ dạng của cậu, nét đắc thắng trên khuôn mặt của cô bỗng chốc biến đi đâu hết. Đột nhiên cô thấy sợ hãi vô cùng. Sợ rằng Hiểu Bách sẽ tự bức chết chính mình ngay trước mắt cô như hiện tại. Cô bật khóc, chạy đến lay lay Tô Hiểu Bách: “Không phải anh nói muốn giết em sao? Anh muốn thì giết đi, dù sao bây giờ em cũng sống không bằng chết rồi. Tô Hiểu Bách, đồ khốn nạn, anh thở đi chứ. Anh đã đưa em đến thiên đường, rồi lại tự tay mình đẩy em xuống địa ngục. Anh định chết như thế này sao? Trên đời này làm gì có chuyện gì dễ dàng đến thế. Anh thở đi, thở nhanh lên, anh không được chết. Anh chết rồi em sẽ hận ai đây?”
Nguyên Phi Ngư, Tần Lạc và cả Quan Nhã Dương đều đã nhiều lần chứng kiến tính cách cực đoan của Tô Hiểu Bách. Con người đã sống và lớn lên trong tự ti như cậu, dường như có thể làm được tất cả mọi chuyện. Nếu cậu đã cố ý ngừng thở thì cậu thực sự có thể bức tử chính mình. Nguyên Phi Ngư bắt đầu sợ hãi. Phải qua một lúc lâu trong thời gian dài như cả thế kỷ, Tô Hiểu Bách mới nhẹ nhàng thở một hơi rồi quay người lại, tự mình quay lại phòng vẽ, tiếp tục thu dọn những đồ đạc mình đang dọn dở, không để ý đến vết thương trên tay mình, chỉ cặm cụi làm việc. Khuôn mặt cậu trông rất bình thản, không ai biết cậu đang nghĩ gì.
“Hiểu Bách… Nếu em hận chị, em có thể đánh chị, mắng chị, em đừng thế này có được không?” Nguyên Phi Ngư chạy đến trước mặt cậu, nhìn Tô Hiểu Bách đang lúi húi dọn dẹp với vẻ sợ hãi. Ngày đó, bốn năm về trước, cậu cũng vô cùng ngoan ngoãn, còn nói cô không phải lo lắng gì cả. Thế mà buổi chiều đã nằm trong một vũng nước đỏ ngầu với cổ tay bị cắt. Cậu muốn tự sát. Lần này, cô thực sự không dám để cậu một mình nữa. Cậu vừa hứng chịu sự thật kinh khủng như vậy, cậu có thể làm những chuyện gì?
“Cút đi…”, Tô Hiểu Bách đang ngồi trước giá vẽ, đang chuẩn bị vẽ một bức về biển. Cậu dường như đang cố gắng làm ra vẻ không có chuyện gì cả, cố gắng để tự nhốt mình vào thế giới của riêng mình, ai cũng không muốn gặp. Cậu nhắm chặt đôi mắt. Cậu đổ cả hộp màu đang ở trên bàn lên người Nguyên Phi Ngư, không nhìn một ai cả, chỉ bịt tai lại, hét lên: “Cút hết, cút hết đi cho tôi.”
4.
Đêm đó, Tô Hiểu Bách không về nhà. Nguyên Phi Ngư cũng đứng dựa cửa chờ đợi không lúc nào rời đi. Quan Nhã Dương thì đi ra ngoài một lúc, gọi điện cho thư ký Ngô, dặn anh ta cố gắng liên lạc với chủ phòng vẽ và thỏa thuận cho Tô Hiểu Bách ở lại đó một đêm mà không đuổi cậu đi. Quan Nhã Dương còn mua một chiếc khăn mặt, dấp ướt nước ấm đưa cho Nguyên Phi Ngư lau mặt. Nguyên Phi Ngư thì ngồi bệt trên sàn, người nhuốm đầy màu vẽ, nhìn rất lôi thôi.
Tần Lạc ngồi trước mặt cô, mặt cũng trắng bệch, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhìn Nguyên Phi Ngư, cô bỗng hỏi: “Cô có hận tôi không?”
“Không.” Nguyên Phi Ngư lắc đầu. Những vết màu trên mặt đã khô cong, không thể nào chỉ dùng khăn ướt mà lau khô đi được. Nhìn mặt cô chỗ thì màu đỏ chỗ thì màu trắng rất khó coi nhưng đôi mắt cô lại rất trong sáng, như những loài cá dưới biển khơi, chưa từng nhìn thấy thế gian hiểm ác. “Không hận cậu, đây là lỗi của tớ, tớ có lỗi với cậu trước.”
“Đúng thế, cô không có tư cách gì để hận tôi.” Tần Lạc ngửa mặt lên trời cười lớn. Đôi mắt có chút thỏa mãn khi trả được thù nhưng lại đau khổ đến vô biên. “Là cô nợ tôi, cô và cả Tô Hiểu Bách đều nợ tôi.”
Lời nói của cô nghe rất lạnh lùng tàn nhẫn nhưng cô không hề đứng dậy đi chỗ khác mà vẫn ngồi cùng Nguyên Phi Ngư trên nền đá lạnh, cùng chờ Tô Hiểu Bách mở cửa phòng. Vừa lo âu, vừa lắng nghe tất cả những động tĩnh bên trong. Thế nhưng trong phòng vẽ lại vô cùng im ắng. Đợi đến khi trời sáng, họ mới phát hiện ra, thì ra căn phòng có tới hai cửa. Tô Hiểu Bách không biết đã mở cửa bên kia đi đâu từ bao giờ!
Mấy ngày sau, không một ai nhìn thấy Tô Hiểu Bách. Nguyên Phi Ngư điên cuồng tìm khắp mọi đường ngang ngõ tắt trong thành phố S, thậm chí cô đã báo cảnh sát nhờ tìm người mất tích. Quan Nhã Dương bỏ lại tất cả công việc anh đang làm, lặng lẽ ở bên cạnh Nguyên Phi Ngư, đi cùng cô đến tất cả những nơi mà Tô Hiểu Bách có thể đến. Thậm chí anh cũng cùng cô mặc bộ đồ lặn, lặn xuống tất cả những nơi ngập nước có thể dìm chết người để tìm cậu. Nguyên Phi Ngư đã từng nói với anh, Tô Hiểu Bách đã từng tự sát bốn năm về trước.
Sau hơn một tháng tìm kiếm, khi Nguyên Phi Ngư đã sắp tuyệt vọng thì bỗng Quan Nhã Dương nói với cô, Tô Hiểu Bách không còn ở trong thành phố S. Cậu ấy đã đi rồi. Trong một tháng trời ấy, không biết cậu ấy đã đến chân trời nào rồi.
Nguyên Phi Ngư đang đứng trước bia mộ của mẹ mình – Ngô Ngọc Phi, lặng lẽ lau nước mắt. Nghe Quan Nhã Dương nói, cô đột nhiên quay lại, nhìn anh hồi lâu rồi đột nhiên quay đi: “Anh không cần phải an ủi em nữa. Em sống với Tô Hiểu Bách từ bé, em rất hiểu tính khí của nó. Nó không thể đi xa mà không nói một lời như thế.”
“Anh nói thật đấy.” Quan Nhã Dương đút hai tay vào túi quần âu như một động tác quen thuộc, ngửa mặt nhìn trời. “Ngày hôm đó, khi em và Tần Lạc đứng ở cửa chờ Hiểu Bách ra, lúc anh ra ngoài mua cho em chiếc khăn lau mặt, anh đã gặp cậu ấy ở cửa sau phòng vẽ…”
Quan Nhã Dương không hề nói dối, đó là sự thật.
Tô Hiểu Bách thường ngày một mặt rất hận người đàn bà đã giết bố cậu – người thường xuyên xuất hiện trong những cơn ác mộng của cậu, lại một mặt hết lòng yêu Nguyên Phi Ngư. Mười chín năm nay, dường như toàn bộ thời gian của cậu dành cho hai việc đó - hận và yêu. Nên khi hai việc này bỗng nhiên có liên quan với nhau một cách mạnh mẽ như vậy, cậu không biết nên làm thế nào. Cậu cảm thấy mình bị hai thế lực vô hình giằng xé, trái tim như bị chẻ thành hai khúc. Cậu không chịu đựng nổi nên cậu không muốn phải đối diện với Nguyên Phi Ngư vì cũng không biết phái đối diện với cô như thế nào. Cứ thế, cậu đã ra khỏi phòng vẽ như một cái bóng vô hồn, vừa khéo gặp phải Quan Nhã Dương vừa đi mua khăn mặt về.
Tô Hiểu Bách đang trong tâm trạng trống rỗng nên dù có mặt đối mặt với Quan Nhã Dương, cậu cũng đi qua như không hề nhìn thấy. Nhưng Quan Nhã Dương thì không hề cho cậu cơ hội để trốn chạy, anh kéo lấy cánh tay Tô Hiểu Bách.
“Tô Hiểu Bách, cậu chờ một chút...”
Tô Hiểu Bách không để tâm tới lời gọi của Quan Nhã Dương, hất mạnh tay anh ra và xông thẳng ra phía trước. Mặc kệ những làn xe đang chạy như đưa thoi trên mặt đường, cậu cứ thế đi thẳng về phía trước. Một chiếc xe taxi đang lao tới cậu với vận tốc lớn nhưng Tô Hiểu Bách không hề tránh mà vẫn điềm nhiên đi tới. Trong chớp mắt, Quan Nhã Dương đã phi thân đến đẩy mạnh Tô Hiểu Bách sang bên kia đường, làm rơi cả chiếc khăn mặt mới mua. Chiếc taxi lướt qua hai người trong chớp mắt nhanh như một cơn gió. Do phanh gấp, chiếc xe trôi được vài mét mới dừng lại. Tài xế taxi hung dữ thò đầu ra khỏi cửa kính xe nhìn hai người rồi mắng lớn: “Muốn chết thì cút cho xa xa một chút, đừng ở đây mà làm hại lây cả ông mày.”
Quan Nhã Dương một tay đỡ lấy Tô Hiểu Bách, một tay ngã chống xuống đất. Cổ tay anh bị những viên sỏi trên đường cứa một đường dài, máu rỏ xuống cánh tay một vệt, đang lồm cồm bò dạy, lại còn bị mắng cho té tát. Từ lúc sinh ra đến ngày hôm nay bằng ngần này tuổi đầu, chưa bao giờ anh bị như thế, bèn kéo Tô Hiểu Bách cũng đang bị ngã dưới đất lên, miệng làu bàu nhắc lại câu mắng của gã tài xế: “Nghe thấy không? Muốn chết thì tránh xa ra một chút, đừng ở đây mà làm hại lây cả ông mày.”
Nói xong câu đó, Quan Nhã Dương mới ngạc nhiên nhận ra là anh vừa nói một câu thô tục. Từ lúc sinh ra cho tới nay, đây cũng là lần đầu tiên anh nói một câu tục tĩu như thế, cảm thấy rất sảng khoái. Anh quay sang Tô Hiểu Bách bồi thêm một câu rất thẳng thắn: “Đừng có nghĩ rằng tất cả mọi người trên thế gian này đều yêu cậu như hai cô gái ngốc nghếch Nguyên Phi Ngư và Tần Lạc đâu nhé. Trong mắt người khác, cậu chả là cái thá gì cả. Cậu muốn đi chết thì tùy cậu. Nếu là đàn ông, đừng như một đứa trẻ được chiều chuộng quen thân mà lúc nào cũng tự làm tổn thương chính mình để đe dọa người thương yêu cậu. Trong con mắt của người khác, người ta chỉ thấy cậu thật nực cười chớ chả có gì cả. Những người quan tâm cậu, thương yêu cậu, chỉ có hai cô gái ngốc nghếch đó thôi.”
“Chuyện của tôi không liên quan gì tới anh.” Tô Hiểu Bách cũng bị ngã xuống rất đau, đầu gối xước xát hết cả, lại bị Quan Nhã Dương mắng mỏ, tức đến run rẩy người, một lần nữa hất mạnh tay Quan Nhã Dương ra. Cậu nén đau run run đứng lên. “Anh nói tôi rất nực cười đứng không. Thế còn anh? Năm lần bảy lượt anh thua tôi cũng bởi cái thủ đoạn nực cười đó, anh nói anh có đáng nực cười hơn tôi không?”
“Tôi thua cậu bởi vì tôi yêu Nguyên Phi Ngư. Còn cậu thắng là vì thự