“Nguyên Phi Ngư, sao em cứ làm người khác phải lo lắng cho em vậy.” Quan Nhã Dương rõ ràng không tin lời cô, thở dài một cái, xoay người đi vào bếp.
Vì để tạo ra hiện trường giả là bản thân mình thực sự muốn đi du lịch, Nguyên Phi Ngư đều lôi hết đồ ăn trong bếp, đem chia cho hàng xóm lầu trên nhà dưới, dọn dẹp sạch sẽ tủ lạnh một lượt, cũng chẳng mua thêm đồ ăn mới bỏ vào, Quan Nhã Dương đi lại một vòng chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì, đành phải gọi đồ ăn bên ngoài.
Hiệu suất làm việc của nhà hàng cao cấp quả thực không ngờ, đồ ăn lập tức được đưa tới, canh thịt gà tỏa hương thơm ngào ngạt, món rau thanh đạm trông rất đẹp mắt được bày trong khay thủy tinh trong suốt, còn cả món cá chua ngọt, rất thịnh soạn, tất cả đều là những món Nguyên Phi Ngư thích ăn trước đây.
Cơm được xới vào bát gỗ, từng hạt từng hạt gạo trắng tinh, khiến người khác không thể kìm được mà muốn ăn. Đây cũng là thứ mà Nguyên Phi Ngư thích nhất, hồi trước khi dạ dày còn khỏe mạnh, thậm chí cô ăn được ba bát to liền, no đến mức không tài nào đứng thẳng người được, khiến Quan Nhã Dương là đàn ông cũng phải toát mồ hôi và kinh hãi.
“Cho dù là thích, anh cũng không thể ăn đến mức như thế được, giờ chẳng phải là tai hại của ba năm buông thả sao.” Lần ấy họ đi ăn ở quán vỉa hè, sau khi Quan Nhã Dương nhìn thấy Nguyên Phi Ngư ăn đến bốn đĩa tôm hùm, lại ăn thêm ba bát cơm nữa, còn chưa dừng lại ở đó tiếp tục gặm nhồm nhoàm món điểm tâm ở hai bên trái phải, cuối cùng không kiềm chế nổi đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Anh không hiểu, anh không hiểu đâu… Đồ ăn ngon như thế này sao không ăn nhiều một chút, lỡ lần sau không được ăn nữa thì làm thế nào?” Cô vừa nhồm nhoàm ăn vừa trợn mắt nhìn anh, cảm giác một đống đồ ăn từ từ được nhét vào bụng, vô cùng thỏa mãn.
Cuối cùng cô ăn đến mức không tài nào nhét nổi thêm nữa, vịn tường mà đi, mới cảm thấy bữa ăn đó thật sung sướng.
Quan Nhã Dương nhìn cái bụng tròn lẳn của cô, không kiềm chế được mà xoa hai cái, cười gian, nói: “Bụng to rồi, xem ra có đứng cũng không ngã được, chúng ta còn phải sớm chọn ngày cưới nữa chứ.”
…
Mảnh ký ức đấy bay xa cùng với mùi hương của đồ ăn, đến khi Nguyên Phi Ngư định thần trở lại, thấy mình đã được bế đến bàn ăn, Quan Nhã Dương đã cởi chiếc áo vest ra từ lúc nào, xắn ống tay áo lên cao, xới cho cô một bát cơm, lấy đũa đưa cho cô, lại cầm chiếc thìa múc canh gà vào chén rồi thổi nguội, đưa đến trước mặt cô.
Tính cách của anh không phải cực tốt gì, cũng thường hay nổi cáu, nói một vài lời vô tâm, nhưng khi thực sự cần ấm áp lại có thể ấm áp ngọt ngào đến tận xương tủy, khiến người khác không thể cầm lòng.
Trước đây khi hai người cùng ăn cơm, anh đều chăm chút quan tâm cô chu đáo như vậy, hình ảnh đó dù chỉ tồn tại trong ký ức cũng vô cùng ấm áp ngọt ngào. Từ nhỏ cô đã tự lập, kỳ thực không thích được người khác quan tâm nhưng lại chỉ thích nhìn anh, mỗi lần ngồi đối diện anh, lặng lẽ nhìn anh giữa làn hương thức ăn bao quanh, khuôn mặt thanh tú trở nên rất đỗi mềm mại hiền hòa, khiến bữa ăn bất giác trở nên tuyệt vời vô chừng.
Họ ngồi ở bàn ăn, chẳng ai nói lời nào, trong phòng thinh lặng, cô có thể nghe rõ ràng tiếng tích tắc tích tắc của chiếc đồng hồ cũ đang phát ra từ trong phòng khách…
Cô lẳng lặng nhìn Quan Nhã Dương đang ngồi ăn ở bên cạnh, bộ dạng thẫn thờ, giống như không rõ là thực hay ảo, nhưng cuối cùng cô vẫn cầm đũa gắp mấy hạt cơm đưa vào miệng.
Quan Nhã Dương thấy cô bắt đầu ăn, sắc mặt nhẹ nhõm hơn nhiều, gắp một đũa cá chua cay đã gỡ bỏ xương, bỏ vào bát cô, “Nhà hàng mà em thích ăn nhất đóng cửa rồi, chẳng biết món cá nhà hàng này làm có hợp khẩu vị của em không.”
Nguyên Phi Ngư nhìn thấy thịt cá trắng phau như tuyết được rưới thêm nước sốt, đầu mày chợt cau lại, “Kể từ khi vào làm ở thủy cung, em đã không thích ăn cá rồi.”
Thực tình không phải vì cô lập dị khác người, khi làm việc ở trong thủy cung này, đầu tiên là giám đốc trung tâm và nhân viên huấn luyện cùng thợ lặn đều không ăn cá, đến sau này ngay đến chị Trương ở quầy thu ngân cũng không ăn, chẳng có ai quy định gì cả, nhưng chẳng biết tại sao “Nhân viên làm việc trong thủy cung đều không thể ăn cá” dần dần trở thành quy định bất thành văn của thủy cung.
Động tác Quan Nhã Dương chuẩn bị gắp một đũa cá bất giác ngừng lại, sau đó đứng lên, bê đĩa cá đi, trút vào thùng rác trong bếp.
“Quan Nhã Dương…”, Nguyên Phi Ngư bị hành động của anh dọa cho thảng thốt, ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt đẹp của anh không hề biểu hiện chút tâm trạng nào, sắc mặt lạnh lùng, không tài nào nhận ra cảm xúc chân thật ẩn giấu trong đó: “Chẳng phải anh cũng rất thích ăn cá sao? Em không ăn cũng đừng đổ bỏ như thế chứ…”
Quan Nhã Dương đứng cạnh bàn ăn, cầm giấy ăn lau sạch dầu mỡ còn dính trên tay, giọng nói trở nên bình thản: “Ăn cá phiền phức như thế này, trước nay anh chưa từng thích ăn cá.”
“Anh không thích?” Nguyên Phi Ngư sững người, trong ký ức mỗi lần đi ăn cùng anh, anh đều gọi món cá, tại sao lại không thích được chứ? “Anh không thích, vậy tại sao lần nào đi ăn anh cũng gọi cá?”
“Vì em thích.” Anh ngồi xuống ghế, khe khẽ thở một tiếng dài thườn thượt.
Nguyên Phi Ngư lại lần nữa sững người, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, nhưng từ sâu thẳm trong trái tim chợt trào ra cảm giác đau đớn mơ hồ, tròng mắt cũng dần trở nên ướt rườn rượt.
Từng ở bên nhau một thời gian dài như thế, cô lại hoàn toàn không biết một chút nào, hoặc cũng có thể nói, từ trước đến nay cô chưa từng để ý, tâm tư của cô từ trước đến nay đều đặt vào Tô Hiểu Bách, còn anh ở bên cô, giống như đang sắm vai người theo đuổi, yêu thương chiều chuộng cô, bất kể là khi nào, chỉ cần cô xoay người bỏ đi còn anh sẽ vẫn mãi đứng đó.