\'\'Dĩnh nhi, Dĩnh nhi.... ...... ...\'\'Không ngừng rút ra tiến vào, lửa giận trong lòng Diễn Hạo từ từ bị thay thế bởi tư vị tuyệt vời khi cùng nàng quấn quít.
Mỗi lần vào sâu trong hoa huyệt yêu kiều của nàng, tiểu đệ hắn sẽ chạm vào một vòng non nớt tận sâu bên trong, khi rút ra tiến vào thì sẽ được ma sát bởi tầng tầng hoa điệp ( Thiên Di: Điệp: nếp nhăn, nàng nào hiểu thì hiểu :) )cảm giác sung sướng không dứt!
\'\'Ca.... ......a.... ...... .....a.... ........Ta không nhanh được.... ...... ...\'\'
Tối nay hắn giống như một loại mãnh thú, dường như trực tiếp đánh bật sự e lệ của nàng, qua mỗi lần lên đến đỉnh, hắn lại tiếp tục thăm dò, khiến cho hoa huyệt của nàng chống đỡ không nổi, rất nhanh vì cao trào liên tục mà rên rỉ cầu xin tha thứ.
\'\'Nhớ, nàng là của ta, cả đời này chỉ có thể là của ta!\'\'
Ngay cả khi nàng đã liên tục cầu xin, hắn vẫn không ngừng xâm nhập nàng, cho đến khi nàng bất tỉnh , hắn mới gieo trọn vẹn vào trong thân thể mềm mại của nàng.... .......
****************************************
\'\'Đừng gọi ta dậy, ta muốn ngủ, ta muốn ngủ nữa!\'\' Tối qua bị hắn sửa chữa hết sức thê thảm nên sáng ngày hom sau, nàng chẳng còn sức mà rời giường.
Hết lần này đến lần khác Diễn Hạo ước gì có thể nhanh chóng mang nàng ra khỏi cái nơi quỷ quái này, không hỏi một tiếng liền giúp nàng mạc y phục, sau đó lôi nàng ra khỏi giường.
\'\'Bây giờ phải đi!\'\' Diễn Hạo không thèm nói, ra lệnh luôn.
\'\'Không muốn.... ...... ....Tại sao phải đi bây giờ, nơi này rất tốt mà.\'\' Cận Dĩnh biến lồng ngực rộng rãi của hắn làm ổ, ngủ thoải mái.
\'\'Tại sao lại không thể đi bây giờ? Chẳng lẽ nàng còn muốn ở lại đây sao?\'\' Sắc mặt Diễn Hạo lại kém đi nhiều.
\'\'Ở chỗ này rất tốt mà, có sao đâu?\'\' Cận Dĩnh nửa tỉnh nửa mê đáp bừa, không biết rằng lời nàng vừa nói khiến hắn tức giận.
\'\'Nàng.... ...\'\'Diễn Hạo lắc nàng mạnh mẽ. \'\'Đến tột cùng là có muốn ta sống không hả? Cận Dĩnh Nhi!\'\'
Hử? Cận Dĩnh bị hắn lắc cho không thể ngủ, đột nhiên lại nghe thấy hắn gọi tên đầy đủ của nàng, không khỏi kinh ngạc trợn to mắt, ngơ ngác nhìn hắn.
Nàng lại làm chuyện gì khiến hắn tức giận sao? Lần đầu tiên hắn gọi tên đầy đủ của nàng, điều này thật là lạ!
\'\'Đi!\'\' Bây giờ hận ta đi, ta nhất định phải đem nàng chuộc về!\'\' Mặc dù ngoài miệng Diễn Hạo nói là đi cùng hắn nhưng trên thực tế còn không để cho chân nàng chạm xuống đất, hay nói cách khác, nàng nàng đang trong trạng thái mơ màng bị hắn xách đi.
\'\'A.... .....\'\'Thì ra là lúc nãy nói cái này sao? Ai da, thật là muốn ngủ quá!
\'\'Nàng không muốn đi? Diễn Hạo nhìn bộ dáng rã rời của nàng, nhíu mắt nói: \'\'Ta cảnh cáo nàng, nếu nàng dám trốn về, ngay lúc nàng trở lại đây kỹ viện này sẽ bị ta san phẳng!\'\'
\'\'A?\'\' Xem ra đêm qua kích thích hắn rất lớn, hahaha, chơi thật vui.
\'\'Còn nữa.\'\' Thấy nàng trợn to mắt, Diễn Hạo không yên tâm tiến hành dặn dò kỹ lưỡng: \'\'Nàng không được cho ta chơi loại trò chơi bán mình này nữa, sau này nếu nàng cả gan xuất hiện ở kỹ viện, ta sẽ dùng mọi biện pháp khiến cho kỹ viện đó đóng cửa chỉ sau một đêm!\'\'
\'\'À.... ....\'\'Cận Dĩnh gật đầu ra vẻ nghe được, bề ngoài xem ra rất bình tĩnh, thật ra bên trong vui điên cuồng.
Xem ra hắn thật sự bị nàng kích thích đến trình độ không còn chịu được rồi!
Nàng vô cùng tin tưởng, nếu nàng thật sự dám \'\'ngựa quen đường cũ\'\', khẳng định là chắc chắn trong thời gian ngắn nhất hắn sẽ làm được điều mình nói!