h sạn nói rõ tình hình, nhân viên phục vụ đưa Vương Cư An lên tầng trên. Mở cửa phát hiện con trai đang đeo micro ngồi lắc lư trước máy vi tính chơi game, Vương Cư An tức giận, lửa bốc lên đầu. Anh ta xông đến, túm cổ con trai, tung nắm đấm nhưng đến nửa chừng đột nhiên dừng lại.
Vương Tiễn đang tập trung vào trò chơi. Biến cố đến bất thình lình, cậu vẫn chưa định thần, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tối sầm của bố, cậu sợ đến mức không dám thở mạnh.
Bố cậu không nói một lời, túm vai cậu lôi ra ngoài. Cũng chẳng cần biết những ánh mắt xung quanh, Vương Cư An tống con trai vào ô tô. Về đến nhà, anh ta mở cửa, ném con trai vào trong.
Vương Tiễn đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn. Cậu không đứng vững, khuỵu xuống nền nhà.
Vương Cư An đi đi lại lại trong phòng nhưng không nói một lời. Một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng, chỉ tay vào mặt con trai. “Vương Tiễn, mày giỏi thật đấy!”
Vương Tiễn im lặng.
Vương Cư An càng điên tiết, đi đến, đạp vào người cậu. “Đứng lên!”
Vương Tiễn ôm đầu, từ từ đứng dậy.
“Mày giải thích sao về chuyện này?” Vương Cư An hỏi.
Vương Tiễn không dám lên tiếng.
Vương Cư An đi tìm khắp nhà, cuối cùng rút một cây gậy đánh golf. Anh ta vung gậy về phía con trai, bộ dạng như sắp ra tay. “Mày có nói không hả?”
Vương Tiễn sợ hãi rụt cổ, ấp a ấp úng. “Con nói, con nói! Con… con đã nói từ lâu, con không muốn đi học… Con học không vào. Con muốn theo bố học kinh doanh, con muốn sớm kiếm tiền… Chỉ như vậy thôi!”
Vương Cư An thở hắt ra. “Mày còn chưa tốt nghiệp cấp ba, ra đời ai nghe mày? Nếu mày không học tập một cách bài bản, thiếu kiến thức cơ bản, mày làm thế nào để đọ với người ta? Chưa vào cuộc đã bị người ta chơi chết rồi. Ít nhất cũng phải kiếm tấm bằng rồi mới tính chứ!”
Vương Tiễn nói nhỏ: “Bao nhiêu… bao nhiêu người chẳng có bằng cấp vẫn làm ăn, kiếm tiền bình thường đấy thôi!” Ngừng vài giây, cậu nói tiếp: “Đúng, con không thể sánh bằng bố. Con không có mẹ, không thông minh, cũng chẳng giỏi giang như bố, học không nổi trường của bọn Nhật Bản…”
Câu nói của con trai khiến Vương Cư An càng tức giận. “Chuyện này có liên quan gì đến mẹ mày?” Anh ta không muốn nhắc đến, rút tờ kê chi tiết từ túi quần, mở ra xem. “Bố hỏi mày, mày tới Đại học Nam Chiêm làm gì hả?”
Vương Tiễn cúi đầu lặng thinh.
Vương Cư An càng nghi ngờ, quyết làm tới cùng. Anh ta gọi điện cho Tô Mạt. “Con bé em họ của em học trường nào?”
Ở đầu kia, Tô Mạt bỗng bị hỏi một câu chẳng biết đâu mà lần, nhưng nghe giọng điệu hùng hổ của anh ta, cô đành đáp: “Chung Thanh? Nam Chiêm…”
Vương Cư An lập tức cúp điện thoại, chỉ vào mặt con trai. “Mẹ kiếp, mày vì một con bé mà bất chấp tất cả?”
“Không liên quan đến cô ấy!” Vương Tiễn vội lên tiếng.
Vương Cư An càng khẳng định, anh ta gật đầu. “Tốt lắm, mày không muốn ra nước ngoài, không muốn đi học, đúng không? Kể từ hôm nay, tao không cho phép mày bước ra khỏi cánh cửa kia nửa bước, nếu không, tao sẽ đánh gãy chân mày!”
Vương Cư An một mình ra ngoài ban công hút thuốc, trong lòng thầm nghĩ, con nha đầu thối tha bụng dạ thâm sâu quả nhiên biết cách quyến rũ người khác.
Ngẫm nghĩ một lúc, anh ta lại gọi điện, cất giọng lạnh lùng. “Em hãy sắp xếp thời gian, tôi muốn gặp họ hàng của em”.
2.
Tô Mạt nghĩ, người này đúng là kỳ lạ.
Vương Cư An nói: “Tôi không gặp con bé đó, chỉ muốn gặp bố mẹ nó, cùng ăn bữa cơm. Con trai tôi bây giờ bị nó làm điên đảo thần hồn, thời gian qua sống ở khách sạn của trường Nam Chiêm, có nhà không về, bỏ cả học hành. Tôi cũng mới phát hiện ra vụ này nhưng tình hình tương đối nghiêm trọng. Tôi nghĩ hai gia đình nên ngồi cùng nhau để thương lượng cách giải quyết”.
Tô Mạt nhận ra anh ta đang rất tức giận, dù không dám làm kinh động đến cậu mình nhưng hết cách, cô đành gọi điện cho Chung Thanh để hỏi rõ tình hình.
Chung Thanh nói: “Đúng rồi, cậu ta đến tìm em suốt”.
Tô Mạt lo lắng: “Hai đứa yêu nhau đấy à? Sao không nghe em nói gì cả?”
Chung Thanh nói: “Không phải yêu nhau, là cậu ta tình nguyện, em đã nói với cậu ta rồi”.
Tô Mạt hỏi: “Em nói thế nào?”
Chung Thanh hỏi lại: “Chị, nếu chị gặp một người đàn ông có điều kiện tương đối theo đuổi chị, chị sẽ lập tức từ chối hay quan sát một thời gian? Hơn nữa, tuổi của bọn em không coi là yêu sớm. Em không ghét cậu ta, không thể làm bạn bè hay sao?”
Tô Mạt chẳng biết trả lời thế nào, cuối cùng cô chỉ nói: “Bây giờ bố của Vương Tiễn muốn gặp bố mẹ em. Sức khỏe của bố em không tốt, em như vậy sẽ khiến ông lo lắng”.
Tô Mạt còn đang nghĩ xem có nên tham gia, đồng thời xử lý vụ này như thế nào thì Vương Cư An đã gọi điện cho em trai, hỏi số điện thoại và địa chỉ nơi ở của gia đình họ Chung.
Vương Cư An biết rõ người phụ nữ đó đối nhân xử thế dè dặt, thận trọng, lo lắng quá nhiều, chi bằng anh ta tự hành động, giải quyết sớm vụ này.
Anh ta hẹn bố mẹ Chung Thanh ăn tối tại một khách sạn. Đồ ăn đã sớm được chuẩn bị, người cũng đã có mặt nhưng Vương Cư An đến muộn.
Ông bà Chung không rõ xảy ra chuyện gì nên rất lo lắng, càng chờ đợi càng sốt ruột. Khi đối phương xuất hiện, ông bà không khỏi sợ hãi. May mà Vương Cư An tỏ ra hòa nhã. Anh ta kể sơ qua tình hình, yêu cầu đối phương tích cực phối hợp, hai bên giám sát con cái của mình.
Trước thái độ ngạo mạn và khinh miệt của dân nhà giàu, ông Chung rất tức giận, nhưng vì là người thật thà, con gái nhà mình lại có “tiền án” nên ông không thể ngẩng đầu, nhất thời không biết phản bác thế nào. Bà mợ tuy tinh khôn hơn ông chồng nhưng trước khí thế của Vương Cư An cũng chẳng dám ăn to nói lớn.
Vương Cư An thầm nghĩ, đối phó với hai người này, đúng là chuyện vặt. Đang “chuyện trò vui vẻ”, Chung Thanh đột nhiên đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy Vương Cư An, Chung Thanh bất giác ngẩn người nhưng lập tức lấy lại vẻ mặt trầm tĩnh. “Chú, chuyện con trai chú không thể gây áp lực cho nhà chúng tôi. Dù tôi và con trai chú có yêu nhau thật, tại sao tôi có thể thi đỗ đại học còn cậu ta lại không muốn học? Hơn nữa, không phải bố mẹ tôi dung túng tôi trong chuyện tình cảm. Họ tin tưởng tôi, tin tôi có thể cân bằng giữa chuyện tình cảm và việc học tập. Tôi cũng muốn nói với chú, chú can thiệp quá sâu thì chỉ tạo ra hiệu quả trái ngược, khiến Vương Tiễn càng chống đối”.
Vương Cư An tựa vào ghế, nheo mắt quan sát cô gái nhỏ. Anh ta thầm nghĩ, sao hai “khúc gỗ” kia có thể sinh ra đứa con gái khiến người khác đau đầu như vậy?
Anh ta chẳng buồn lãng phí thời gian, cũng không lên tiếng, trực tiếp rút tấm chi phiếu, đặt xuống mặt bàn. “Tôi nhớ hình như từng gặp cô ở đâu rồi… Để tôi nghĩ xem nào… Ở bữa cơm của ông chủ Thượng lần trước. Lúc đó cô vẫn chưa tốt nghiệp, đúng không?” Anh quay sang ông bà Chung, mỉm cười. “Ông Chung, con gái ông chẳng đơn giản chút nào!”
Anh ta vừa dứt lời, sắc mặt ba người ngồi đối diện rất khó coi.
Vương Cư An đẩy tấm chi phiếu về phía trước, nói với Chung Thanh: “Tôi biết cô cần gì! Tôi cũng chẳng có yêu cầu khác với cô. Chuyện này bất kể do Vương Tiễn chủ động hay cô chủ động, cô hãy tránh xa nó, đừng để ý đến nó là được. Khi nào nó cảm thấy hết hứng thú, tự nhiên sẽ rời xa cô!”
Anh ta đứng dậy, bỏ đi, để lại một bàn đầy thức ăn và gia đình ba người trầm mặc.
Ngày hôm sau, Vương Cư An tự lái xe tới công ty, để lão Trương ở nhà trông con trai.
Tối qua, anh ta đã tốn không ít nước bọt động viên con trai quay về trường nhưng không có tiến triển. Cả đêm ngủ chập chờn, anh ta dậy sớm chạy bộ hai vòng, tập đấm bốc một lúc, toàn thân toát rã mồ hôi, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều.
Làm xong những việc này, Vương Cư An cảm thấy không có nơi nào để đi. Ở nhà nhìn mặt thằng con là anh ta có cảm giác thất bại, muốn tới nơi khác giải tỏa áp lực nhưng lại phải chào hỏi, hàn huyên với mọi người. Ngẫm đi nghĩ lại, cảm thấy mệt mỏi, anh ta quyết định đến công ty, đóng cửa phòng làm việc, xem tin tức, nghe nhạc, chơi golf trong nhà, ít ra đó là một nơi thanh tịnh.
Hiếm có dịp đi làm sớm, Vương Cư An đảo mắt quan sát một vòng, bên ngoài chỉ có hai, ba nhân viên.
Văn phòng trợ lý chủ tịch đã có người đi làm. Cửa phòng mở hé, Tô Mạt mở laptop, tìm file dữ liệu cần dùng. Cô lại rót một cốc cà phê nóng, đặt xuống bàn. Ánh mặt trời dần lan tỏa khắp thành phố mệt mỏi, một ngày mới lại bắt đầu.
Mấy sợi tóc rơi xuống, Tô Mạt nghiêng mặt vuốt tóc, chợt nhìn thấy người đàn ông đó đi ngang qua cửa. Tô Mạt nghi hoặc, tưởng mình nhìn nhầm, bởi vào giờ này, Vương Cư An rất hiếm khi có mặt ở công ty. Nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng ho khẽ của anh ta ở ngoài hành lang.
Có lẽ gần đây anh ta có quá nhiều việc cần xử lý. Nghe nói các lãnh đạo cấp cao bất đồng ý kiến. Hai ngày trước Tô Mạt đi qua văn phòng của Vương Á Nam, nghe thấy hai cô cháu họ đang tranh cãi, dường như mâu thuẫn không nhỏ. Thêm vào đó là chuyện của con trai khiến anh ta muốn nhàn rỗi cũng không được.
Nghĩ đến đôi nam nữ vẫn chưa trưởng thành đó, Tô Mạt lại cảm thấy đau đầu.
Bây giờ sự thật còn chưa rõ, anh ta lại có tác phong làm việc cứng rắn, chẳng chừa cho ai đường lui, một khi tức giận sẽ khó tránh khỏi kích động. Nếu ầm ĩ đến chỗ cậu, khiến ông lo lắng thì càng không dễ giải quyết.
Nhớ đến buổi tối bắt anh ta chờ, lại nghĩ đến chuyện anh ta bảo lão Triệu giúp mình giải vây hồi tuần trước, Tô Mạt bất giác cảm thấy áy náy. Dù không muốn đối diện nhưng sự áy náy đó cũng đủ khiến cô mềm lòng. Cô thấy nên nói chuyện với anh ta, ít nhất cho anh ta biết tình hình cô nắm được. Cô tin anh ta có thể thông cảm với tâm trạng của bố mẹ Chung Thanh. Tô Mạt vừa cầm điện thoại bàn, di động của cô chợt đổ chuông, Vương Á Nam thông báo lát nữa lên tỉnh họp, bảo cô chuẩn bị tài liệu.
Bận rộn ở bên ngoài hơn nửa ngày, mãi đến chiều Tô Mạt mới về công ty. Vừa vào tòa nhà cô làm việc, đột nhiên có người gọi, Tô Mạt quay đầu, vô cùng kinh ngạc. “Cậu, sao cậu lại đến đây?”
Ông Chung đã ở đây được một lúc, không biết làm thế nào mới có thể vào trong tìm người. Hỏi ở quầy lễ tân, lễ tân chốc lại nói phải hẹn trước, lát lại bảo sếp tổng không ở văn phòng. Tâm trạng của ông không tốt, nói năng có chút nặng lời khiến đối phương bực bội. Sau đó, ông bị bảo vệ mời ra ngoài.
Tô Mạt vội chào hỏi rồi đưa ông Chung vào phòng làm việc của mình.
Ông Chung nhấp nhổm. “Văn phòng ông chủ trẻ họ Vương của cháu ở đâu? Cậu muốn gặp anh ta để nói mấy câu”. Hỏi ông xảy ra chuyện gì, ông không trả lời, chỉ đáp: “Cháu cứ làm việc của cháu, chỉ cần nói cho cậu biết văn phòng ở đâu là được. Cậu tự đi tìm anh ta”.
Tô Mạt càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, cô đoán là vì chuyện của Chung Thanh. Không nói được cậu, cô đành gọi điện thoại nội bộ hỏi thư ký tổng giám đốc. Cô thư ký cho biết Vương Cư An đang ở trong phòng làm việc thảo luận công việc với một số lãnh đạo.
Ông Chung khăng khăng đòi đến văn phòng của Vương Cư An chờ.
Không bao lâu sau, bên trong có người đi ra ngoài. Đợi mọi người đi hết, ông lập tức vào văn phòng. Tô Mạt liền chạy theo, bị ông ngăn lại: “Cháu đừng đi theo cậu, chuyện này không liên quan đến cháu, đừng để ảnh hưởng đến công việc của cháu!”
Nhìn bộ dạng của cậu, Tô Mạt làm sao có thể yên tâm?
Vương Cư An ngồi sau bàn làm việc, liếc nhìn hai người,