Vương Cư An cũng không nói nhiều, uống hết hớp bia này đến hớp bia khác.
Tô Mạt khó giữ tâm trạng bình tĩnh, tim đập thình thịch. Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu. “Tôi muốn vào nhóm dự án”.
Vương Cư An tựa vào sofa. “Không thích hầu hạ Tống Thiên Bảo à? Nếu em không muốn làm thì có thể xin nghỉ”.
Viền mắt Tô Mạt cay cay. “Tôi không cam tâm ra đi. Tôi theo dự án này bao lâu, đóng góp bao nhiêu công sức chắc mọi người đều rõ. Khó khăn lắm bây giờ mới có tiến triển, tôi không thể bỏ qua như vậy”.
Vương Cư An chau mày. \'\'Em ra ngoài xã hội bao lâu rồi? Người bình thường không chịu bỏ công sức chắc chắn không có thu hoạch, bỏ công sức cũng chưa chắc đã được báo đáp, em không hiểu đạo lý này sao?”
Tô Mạt cúi đầu im lặng.
Vương Cư An điều chỉnh tư thế thoải mái hơn. “Tô tiểu thư, lần trước em chạy đến hỏi tội tôi, bây giờ lại bảo tôi giải quyết cho em. Phụ nữ đúng là hay thay đổi thật, có ai đi cầu xin người khác giúp đỡ như em không? Nhắc tới chuyện này mới nói, em đến tìm tôi làm gì? Tôi đâu phải là lãnh đạo trực tiếp của em, dựa vào cái gì mà tôi phải giúp em? Nếu tôi ra mặt, cô tôi sẽ nghĩ thế nào? Tội gì tôi phải vì chuyện nhỏ này mà làm phiền cô tôi?”
“Anh...” Tô Mạt đan tay vào nhau, siết chặt đến mức ngón tay nổi gân xanh. “Kiểu gì anh chẳng có cách, chẳng phải anh từng nói... thích tôi hay sao?”
Vương Cư An phì cười. “Em bao nhiêu tuổi rồi? Mười tám tuổi?”
Tô Mạt cảm thấy mặt mình nóng đến mức như có lửa đốt. Cô vô cùng căng thẳng, thậm chí căng thẳng hơn hôm diễn thuyết trước đám đông. Đã đến nước này, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc “ngả bài”: “Nhưng câu nói của anh khiến tôi tưởng thật. Hơn nữa, trong nửa năm qua, anh rất hay dùng lời nói để thăm dò tôi. Bất kể vì nguyên nhân nào, tôi đều cảm thấy anh quá nhẫn nại. Tối hôm đó, chẳng phải anh chạy đến gõ cửa nhà tôi hay sao? Còn nữa, chẳng phải anh rất bận hay sao, liệu anh có giúp mỗi nhân viên nữ, phân tích sai sót của cô ta trong công việc? Cả hôm tôi bị phá xe ô tô nữa, anh đã ném cả đống tiền để cứu tôi. Sau đó, tôi nghe tin tức, họ nói ở đường bờ biển xuất hiện một người bị nghi mắc bệnh tâm thần, nhất thời bị kích động nên đã rải hơn bốn vạn tệ, tạo thành cảnh tượng tranh cướp hỗn loạn. Hơn bốn vạn tệ... anh thử nói xem, biểu hiện này của anh có bình thường không? Đến người ta đưa tin còn nói không bình thường, anh bảo tôi làm sao không tin cơ chứ?” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Thật ra tôi cũng chẳng rõ tại sao anh lại để ý đến tôi. Nhưng tôi cảm thấy anh rất có hứng thú với tôi, không biết chừng còn nhiều hơn tôi tưởng”.
Vương Cư An đanh mặt lại nhưng anh ta lại cười: “Em lấy đâu ra sự tự tin như vậy?”
Tô Mạt cúi đầu, mặt đỏ tía tai. “Là anh cho tôi”.
Vương Cư An lại cười.
Thấy sắc mặt anh ta có vẻ nhẹ nhõm, Tô Mạt cất giọng thành khẩn: “Nếu lần này anh giúp tôi, tôi rất cảm ơn anh”.
Vương Cư An đặt lon bia xuống bàn, điềm nhiên như không. “Câu nói này của em quá trắng trợn”.
Tô Mạt ngẫm nghĩ, cố gắng kìm nước mắt. “Tôi biết về mặt lòng dạ, tôi không thể đọ với anh. Do đó tôi nghĩ sao nói vậy, hy vọng anh có thể giúp tôi một lần, chỉ một lần này thôi”.
Vương Cư An hỏi: “Có cần tôi dạy em phải nói thế nào không? Em có thể hành động giống những người phụ nữ khác, hung hãn một chút, trực tiếp xông đến hét lớn: “Vương Cư An, chuyện này anh phải giải quyết ngay cho tôi, dù anh không muốn cũng phải giúp tôi! Tôi đây không thể để anh ngủ không công”. Em nhìn lại em đi, vừa rồi nói nhiều như vậy, trọng tâm nằm ở chỗ nào? Em không muốn mạnh dạn cũng được nhưng cuộc điện thoại trước đó của em cũng có vấn đề, xương hô là Vương Tổng trợ lý Tô quá xa cách. Chuyện cũ coi như không phải không có cách nhưng chắc em hiểu đạo lý muốn giành được thứ gì đó, bản thân phải bỏ ra trước?”
Khóe mắt Tô Mạt ươn ướt, cô cố giả vờ trấn tĩnh, gật đầu. “Tôi biết, tôi cũng tặng anh câu đó”.
Vương Cư An đứng dậy, đi ra cửa. “Tôi đã nói hết những điều em muốn biết. Ngày mai tôi đi công tác, em còn vài ngày để suy nghĩ”. Ngừng vài giây, anh ta lại lên tiếng. “Hãy chăm sóc Thiên Bảo tử tế, con người cậu ấy rất tốt. Đừng nghĩ đến chuyện buôn bán mà không phải bỏ vốn”. Anh ta mở cửa, liếc nhìn Tô Mạt. Bắt gặp vẻ ngập ngừng trên gương mặt cô, anh ta hỏi: “Hay bây giờ em đã hiểu ra rồi?”
Tô Mạt cúi thấp đầu, đi qua Vương Cư An, ra ngoài.
+++
Hai người, một trước một sau xuống dưới. Lão Trương nhìn thấy Tô Mạt trước tiên, thầm nghĩ cô gái này chẳng khác lúc vào đây, vẫn là gương mặt tiều tụy chất chứa tâm sự. Cô vừa đi ra ngoài, lão Trương lại nhìn thấy Vương Cư An, ông vội bảo người lái xe tới.
Lên ô tô không bao lâu, Vương Cư An nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn cùng chơi mạt chược trước đó. Nói chuyện nghiệp vụ ngân hàng một lúc, anh ta tắt máy, tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe anh ta nói về vấn đề bảo đảm, thế chấp gì đó qua điện thoại, lão Trương không hiểu, nhưng nhìn bộ dạng của anh ta bây giờ, ông đoán anh ta lại gặp chuyện phiền muộn.
Lão Trương vốn không muốn làm phiền nhưng ông không kiềm chế nổi, lên tiếng phàn nàn: “Đồ ăn của khách sạn này chẳng ra sao, không bằng một nửa nhà hàng phía đông của công ty chúng ta”.
Vương Cư An nhắm mắt, đáp: “Chú là chuyên gia ẩm thực nửa mùa, nếm hai miếng biết ngay ngon hay không sao?”
Lão Trương thở dài: “Đúng vậy, tôi cũng chỉ là nửa mùa thôi. Hồi chủ tịch còn sống, chủ tịch mới là chuyên gia đích thực. Tôi theo chủ tịch vào Nam ra Bắc nên cũng được thơm lây. Nhưng tôi cũng chỉ học qua loa, bởi tôi không có tư chất, cũng chẳng có phúc”. Ngừng một lát, ông nói tiếp: “Tuy không học hành tử tế nhưng con mắt nhìn người của tôi không tồi”.
Vương Cư An lặng thinh.
Lão Trương tiếp tục: “Nói đến con bé nhà tôi, từ nhỏ nó đã rất lanh lợi. Chắc Tổng giám đốc cũng biết, trông nó khá xinh, tâm địa xảo quyệt. Năm ngoái, nó có bạn trai khi học cao học. Một lần, tôi mua ít đồ ăn xách đến trường thăm nó. Kết quả nó không ở ký túc xá, bạn trai của nó ôm một bọc quần áo đưa cho tôi, nói: “Chú, cháu đã giặt sạch quần áo của cô ấy. Cháu không vào được ký túc xá nữ, lát nữa chú đưa cho cô ấy giúp cháu”. Lúc đó tôi nghĩ, tình cảm của hai đứa rất tốt, còn biết giúp đỡ lẫn nhau. Sau đó, con bé trở về, tôi hỏi nó đi đâu, nó nói cùng người này đi ăn cơm, tiếp theo cùng người kia tới công viên hải dương. Tôi thật sự sững sờ, tôi hỏi con bé: “Một cậu chuyên giúp con giặt đồ, một cậu đưa con đi công viên chơi, còn một cậu chuyên phục vụ chuyện ăn uống của con. Con đi học để lấy kiến thức hay hành hạ người khác?” Ông vừa nói vừa cười ngoác miệng.
Vương Cư An cũng cười cười. “có quá nhiều sự lựa chọn thì sẽ không biết trân trọng, cũng chẳng phải thiếu ai là không xong”.
Lão Trương lập tức gật đầu. “Câu này của Tổng giám đốc đúng là nói trúng tim đen. Vì vậy tôi hỏi con bé nhà tôi, rốt cuộc ai mới là bạn trai của nó? Nó nói tạm thời là cậu giặt quần áo. Thứ nhất vì nó rất ghét giặt quần áo, thứ hai vì cậu đó lương thiện, thật thà. Tôi hỏi nó: “Sao con có thể đùa giỡn với người ta như vậy? Con là bảo bối của bố mẹ, người ta không có cha mẹ hay sao? Nếu biết được chuyện này, cha mẹ người ta cũng sẽ rất đau lòng. Sau này con làm cha làm mẹ, nếu có người bắt nạt con của con, không biết chừng con sẽ xông lên đánh người đó. Một cậu con trai giúp bạn gái giặt quần áo đúng là điều hiếm có”. Tôi còn nói với nó: “Con cứ tiếp tục giở trò như vậy, đến lúc già mới thấm thía, vì bên cạnh sẽ chẳng có một người thân thiết. Nếu con cho rằng mình có bản lĩnh, vậy thì hãy sai khiến những người như con ấy, đừng động đến đứa trẻ hiền lành, thật thà, nó không chịu nổi đâu””. Lão trương lảm nhảm xong, hỏi Vương Cư An, “Tổng giám đốc, cậu thấy những lời tôi nói có đúng không?”
Vương Cư An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa xe, từ tốn lên tiếng: “Đến rồi, nói chuyện một lúc đã về tới nhà, hôm nay chú lái xe nhanh thật”. Anh ta xuống xe, buông mấy câu : “Chú hãy bảo con gái chú cứ thử thằng bé đó, chứ đừng vội vàng kết luận. Bình thường, loại người bề ngoài cam chịu thì hoặc là không có tiền đồ, hoặc là thật sự biết nhẫn nhịn. Tại sao cậu ta có thể nhẫn nhịn? Không đầu từ, lấy đâu ra báo đáp? Nhẫn nhịn càng nhiều sẽ càng đòi hỏi nhiều”.
3.
Tùng Dung tìm cơ hội hỏi Tô Mạt sự việc tiến triển đến đâu rồi.
Bởi vì Tùng Dung ăn nói khó lọt tai nên Tô Mạt thấy chán chị ta. Tuy nhiên, ngẫm nghĩ kĩ, lời nói của Tùng Dung hà khắc nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của chị ta, chị ta cũng chẳng hại cô. Thời gian qua, hai người thân thiết, vui vẻ, hơn nữa Tùng Dung có mối quan hệ rộng rãi, nắm bắt tin tức rất nhanh, cô cũng chẳng cần vì vài quan điểm không hợp ý mà tránh mặt chị ta.
Tô Mạt không giấu giếm, nói muốn nhờ Vương Cư An giúp đỡ nhưng gặp trắc trở. Tùng Dung có vẻ kinh ngạc, hỏi Tô Mạt nói thế nào. Tô Mạt kể qua loa tình hình lúc đó.
Tùng Dung cười: “Ý của cô là nửa đêm nửa hôm người ta mò đến nhà cô nên phải giúp đỡ để bày tỏ thành ý? Cô em, đây là cô cầu xin người khác hay sao? Cầu xin người khác giúp đỡ mà cô vẫn tỏ ra thanh cao thì ai muốn giúp cô chứ?” Chị ta ngừng một lát rồi lại nói: “Không tính đến quan hệ giữa cô và sếp tổng, bình thường nhân viên đi cầu lãnh đạo giúp đỡ chẳng phải mang theo hai chai rượu ngon, vài cây thuốc đắt tiền sao? Cô nói với lãnh đạo, cô phải nuôi bố mẹ già, con nhỏ, mong lãnh đạo thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn, giúp đỡ giải quyết vấn đề. Một khi lãnh đạo mềm lòng sẽ đồng ý ngay thôi. Đương nhiên người như sếp tổng chẳng có rượi ngon nào chưa uống, thuốc ngon nào chưa hút. Nếu cô thật sự muốn xin sếp tổng giúp đỡ, nói mấy câu ngọt ngào là chiêu chắc ăn nhất”.
Tô Mạt thở dài. “Anh ta đâu phải loại người như chị nghĩ. Trước đây, tôi cũng từng nói qua nhưng chẳng có tác dụng gì. Người này mềm cứng đều không trôi, rất khó hầu hạ”.
Tùng Dung lại hỏi: “Cô đã tìm Vương Á Nam chưa?”
“Tôi không dám hỏi bà ấy”. Tô Mạt đáp. “Trong công ty, ngày mấy vị cổ đông kỳ cựu, chưa có ai từng gặp con trai kỹ sư Vương. Bà ấy giỏi giang một đời, rất coi trọng thể diện. Nếu bây giờ tôi nói thẳng muốn gia nhập nhóm dự án, chắc chắn bà ấy sẽ nghĩ theo hướng khác, trong lòng như bị cắm một cái dằm. Trừ khi tôi không muốn ở lại công ty thì mới đề cập với kỹ sư Vương. Bây giờ, cách tốt hơn cả là nhóm dự án yêu cầu tăng nhân lực. Chỉ cần bọn họ lên tiếng, tôi mới có hy vọng”.
Tô Mạt không hiểu: “Anh ta từng nói, không muốn vì chuyện cỏn con này mà làm phiền kỹ sư Vương”.
Tùng Dung cười. “Tôi đâu có nói đến chuyện công việc, ý tôi là chuyện riêng của hai người. Hạng người như sếp tổng rất thích thể diện, một khi cô có thể nghĩ cho Vương Á Nam, sao cô không nghĩ cho cháu trai của bà ta? Tính cách của người nhà họ Vương cũng gần như nhau. Cô và sếp tổng đã bắt đầu mối quan hệ, tại sao lại né tránh vấn đề đó? Chuyện nam nữ cũng cần chí tiến thủ mới được. Bây giờ, cho dù sếp tổng chỉ coi cô là bạn tình bình thường, cô hãy cố gắng để lại ấn tượng sâu sắc cho anh ta, biến bình thường thành không bình thường. Sau đó phát triển tình cảm, trở thành một trong những đối tượng xảy ra scandal với anh ta. Tiếp theo, cô hãy vận dụng sự quan tâm ân cần và hiền thục của cô để trở thành b