Chỉ là sáng sớm vừa bước vào văn phòng, trên bàn của Lê Chi Chi đã xuất hiện một bó hoa hồng rất to.
Hoa hồng đỏ, rất đẹp, rất lãng mạn. Mắt của nhân viên nữ trong văn phòng tràn đầy hâm mộ.
Trong bó hồng tinh xảo ấy hé ra một tấm thiệp thanh lịch màu trắng viền vàng, trên ấy có viết: có công chuyện cần phải về Đài Bắc giải quyết, xin lỗi!
Lê Chi Chi không hề cảm động, cô hừ lạnh, tiện tay bỏ luôn tấm thiệp vào thùng rác.
Cô, Lê Chi Chi, giờ là một người có ý chí sắc đá, anh nghĩ cô vẫn là cô bé khóc sướt mướt cầu xin anh đừng đi của mười năm trước sao?
Chỉ cần một bó hồng là dụ được cô à?
Ha, đúng là mắc cười.
Anh tự nhiên xuất hiện “Ngủ chung” xong rồi tự nhiên biến mất, nhờ cửa hàng gửi tới một bó hồng, và nghĩ rằng cô sẽ vui mừng khôn xiết chạy nhào vào người anh à?
Không có cửa đâu.
Nhấn nút nội bộ “Ôn Nhu, em vào đây một chút.”
Chỉ chốc lát sau, Ôn Nhu mở cửa bước vào.
“Ôn Nhu, em giúp chị xử lý bó hoa này đi.” Tay phải Lê Chi Chi nâng má, chỉ hơi nhếch má lên tỏ vẻ đang hỏi, “Em nói, nên bỏ vào thùng rác có thể tái sinh? Hay loại không thể tái sinh?” .
Ôn Nhu người cũng như tên, mặt mày thanh tú xinh đẹp, cô chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu, “Chị Chi Chi, hoa này rất đẹp, em thật là muốn bỏ à?”
Thật đáng tiếc a!
“Đúng, bỏ đi.” Miễn cho nhìn chướng mắt, tâm trạng làm việc cũng cũng bị ảnh hưởng.
Ôn Nhu cảm thấy tiếc, nhưng người nhận hoa là chị Chi Chi, cô muốn xử lý như thế nào người khác cũng không quyền lợi xen vào.
“Chị thấy bỏ vào loại không thể tái sinh đi.” Giống như tình cảm của cô dành cho Quan Triền Lạc vậy, đều “không thể tái sinh” .
Ôn Nhu nghe theo mệnh lệnh, ôm nguyên bó hoa đi.
Ngay lúc bó hoa biến mất trước mắt thì điện thoại riêng của cô lại vang lên.
“Xin chào, tôi là Lê Chi Chi.” Thói quen rồi.
“Chi Chi, em nhận được chưa” giọng truyền đến, là cái tên Quan Triễn Lạc lên giường xong rồi chạy.
“Nhận được, nó đang nằm ở thùng rác không thể tái sinh.” Giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng tự nhiên, kỳ thực là đang giấu một cây dao tùy thời đâm người.
Quan Triễn Lạc ở đầu bên kia hơi im lặng.
“. . . . . . Anh tưởng trải qua chuyện tối qua, chúng mình không còn ân oán gì nữa.”
Ha ha a, anh đúng là tưởng, tượng, quá, nhiều.
“Có sao? Tôi chỉ cho là tối qua không cẩn thận ngủ chung với một người đàn ông thôi. Mà sáng sớm người kia cũng chạy rồi, hại tôi đến cơ hội trả thù lao cũng không có.”
Nói cách khác, cô đem anh trở thành “trai bao”.
“Chi Chi. . . . . .” Sự tình phát triển theo chiều hướng mà Quan Triễn Lạc không hề mong muốn.
Đàn ông đúng là đàn ông, chỉ biết dùng nửa thân dưới để giải quyết chuyện về phụ nữ, họ cứ nghĩ là dù xảy ra hiểu lầm hay tranh chấp to lớn tới đâu chỉ cần “ngủ” một giấc là happyend.
Họ xem phụ nữ là gì?
Hay là nói cách khác, cô muốn hỏi anh, Quan Triễn Lạc rốt cuộc xem Lê Chi Chi, làm loại người gì?
Lê Chi Chi giận cực kỳ, liền hùng hùng hổ hổ hét vào điện thoại : “Anh tưởng chỉ cần một bó hồng là tôi bỏ qua cho anh hả? Nghĩ hay quá hơ! Quan Triễn Lạc, tôi không còn là cô gái sống chỉ biết mơ mộng lãng mạn như trước nữa, với tôi hoa hồng chỉ là thức phế thải lãng phí tiền của mà không hề có tác dụng gì.”
Rắc!
Cúp điện thoại, Lê Chi Chi tự vỗ tay cho mình, tuy là không có gì đáng kiêu ngạo, nhưng có thể chiến thắng Quan Triễn Lạc một lần, đó cũng là một chiến tích đáng nhớ.
Ngày hôm sau.
Giữa trưa Lê Chi Chi dùng xong cơm với khách hàng về công ty, vừa mở cửa mùi nồng nặc của hoa tươi liền xông vào mũi, cô che mũi nhíu mày, nhìn cái văn phòng không hề lớn gì của mình đầy các loại hoa: hoa hồng, bách hợp, Tulip, hoa hướng dương. . . . . .
Nói tóm lại, cực kỳ lộn xộn thêm hoa mắt, loạn tới nổi cô nhường như không thể tìm được phòng mình nằm hướng nào.
“Ôn Nhu, xảy ra chuyện gì?”
Ôn Nhu bước ra từ trong “vườn hoa”.
“Chị Chi Chi, mấy cái này là do cửa hàng bán hoa đưa tới, ông chủ của cửa hàng còn nói là vị hôn phu của chị tặng.”
“Chị Chi Chi, từ khi nào chị có thêm một anh chồng chưa cưới vậy? Sao tụi em không biết?” một nhân viên khác tên Tiểu Thanh tò mò.
Không ngờ chị Chi Chi là người “yên yên ổn ổn ăn tam bát công” , đột nhiên toát ra “chồng chưa cưới” ngang xương như vậy.
[ yên yên ổn ổn ăn tam bát công: bát công có nghĩ là thùng cơm, ý chỉ những người ngày thường yên lặng, không gây chú ý lại làm ra chuyện bất ngờ]
Lê Chi Chi sắc mặt đại biến.
“Tôi, tôi không có cái chồng chưa cưới gì đó” Cô lớn tiếng phản bác.”Ôn Nhu, kêu người làm vệ sinh dưới lầu, đem những đống này bỏ hết, thúi muốn chết, như vậy sao mà làm việc!”
“Nguyên đống này? Đều bỏ?” Ôn Nhu cùng Tiểu Thanh trăm miệng một lời, “Thật lãng phí nha. . . . . .”
“Vậy tùy mọi người xử lý, dù sao chị chỉ muốn trước giờ ta ca văn phòng trở lại như cũ.” Lê Chi Chi mặt mày xanh mét đivào văn phòng.
Cô cực đoan chán ghét cảm giác bị đối xử như thế.
Nếu cô nhớ không lầm, thì hôm qua trong điện thoại cô nói rất rõ ràng rồi, mong anh đừng xem cô là cô bé thích lãng mạn của mười năm trước.
Anh nghĩ cô ngại một bó hoa không đủ lãng mạn, vì thế nào đem hết hoa trong cửa hàng tới mới thỏa mãn sở thích mơ mộng của cô à?
Không, chuyện này càng khiến cô giận hơn thôi.
Lê Chi Chi ngồi ở trước bàn làm việc, long đầy lửa giận, lúc này không chờ anh gọi qua, cô từ trong tập tài liệu lấy ra danh thiếp kia, gọi qua……….
Điện thoại riêng vang lên đúng lúc Quan Triễn Lạc đang có buổi họp quan trọng với các giám đốc bộ phận của tập đoàn, trợ lý nhận được ánh mắt của tổng giám đốc, vội vàng giúp ông chủ nhận điện thoại. Quan Triễn Lạc vẫn đang họp.
“Ách, ông chủ. . . . . . , đối phương “cực kỳ” kiên trì muốn ông tự mình nghe điện thoại. . . . . .”
Trợ lý nói vài câu với đối phương, không chịu nổi “Lửa giận” công kích của đối phương, đành phải cầu cứu Quan Triễn Lạc, vầng trán Quan Triễn Lạc đột nhiên nhăn lại, trợ lý liền nuột nước miếng.
Lúc sếp làm việc, yêu cầu rất nghiêm khắc, đặc biệt là lúc đang họp, không thể vì không xử lý được cuộc gọi là chen ngang, những ngày tiếp theo chỉ sợ không dễ qua . . . . .
Đang họp bị chen ngang, Quan Triễn Lạc rất mất hứng, mặc dù là điện thoại riêng nhưng bất kể là ai, nếu không có chuyện gấp thì không thể thuyết phục được cơn giận của anh.
Nhấn nút loa ngoài, “Tôi là Quan Triễn Lạc .” Anh báo tên xong nói chuyện tiếp.
Trong khí Quan Triễn Lạc còn chưa kịp phản ứng, loa điện thoại liền truyền ra một chuỗi âm thanh đầy lửa giân: “Quan Triễn Lạc ! Anh dư tiền lắm hả? Làm gì mà đưa tới nguyên phòng hoa, thúi muốn chết!”
Cái giọng hét càng lúc càng lớn: “Đừng có mà tặng hoa cho tôi như dụ dỗ bé gái, lãng mãn hở? Lãng mạn bao nhiêu tiền? Lãng mạn là gì? Tôi cho anh biết, một đồng cũng không đáng!”
Rắc!
Nghe thấy tiếng cúp máy, mấy ông giám đốc bộ phận nhường như bị giật mình thiếu chút nhảy dựng lên, nhưng bọn họ cố gắng làm cho nét mặt của mình cực kỳ bình tĩnh. Hơn nữa không chỉ có mặt bình tĩnh, còn phải giữ mồng giữ miệng, chuyện hôm nay mà có chút tiếng gió gì lọt ra ngoài, những người ở đây đều chờ chết đi!
Quan Triễn Lạc trừng mắt nhìn điện thoại, âm thầm cười khổ.
Chi Chi của anh thật sự không phải là cô gái thích mơ mộng của mười năm trước nữa rồi, anh đã huấn luyện thành công một Chi Chi độc lập tự chủ, mà giờ người chịu khổ vẫn là anh.
Quan Triễn Lạc xoa xoa mi tâm, tuyên bố: “Hôm nay họp tới đây, mọi người ra ngoài đi.”
Nhận được lệnh, nhóm giám đốc nối đuôi nhau ra ngoài, chờ mọi người đi hết, Quan Triễn Lạc lại phân phó trợ lý: “kế hoạch công viện sau tám giờ tối nay đều hủy hết. Còn có, sau này tôi sẽ thường qua Cao Hùng, cho nên nhưng công việc bị hủy thì xếp lại vào thời gian khác.”
Trợ lý vẻ mặt đau khổ, biết rõ đó là một nhiệm vụ cực kỳ khó khan, giờ anh cũng chỉ biết gật đầu thôi.
Tổng giám đốc của một tập đoàn sao mà so được với nhóm đi làm, kế hoạch tham gia tiệc tùng này nọ cũng hết mấy tờ giấy rồi, ô ô, đây căn bản là nhiệm vụ bất khả thi mà!
☆☆☆
Gần mười giờ tối, Lê Chi Chi mới ăn liên hoan xong với nhân viên.
Có lẽ sau khi gọi điện mắng Quan Triễn Lạc xong, tâm trạng Chi Chi rất tốt, sau khi tan tầm la hét mọi người đi ăn liên hoan, cô mời khách, trong bữa tiệc cô còn uống mấy ly, giờ người còn hơi cồn, mà điện thoại cứ rung hoài, ân, còn chưa lấy lại cảm giác, người có chút lân lân.
Trước tiên bắt taxi đi về, cô sung sướng ngâm nga bài hát, tay cầm túi xách, gió đêm thổi nhẹ vào mặt, cảm giác hơi say cũng dần dần tan bớt, nhưng trong long không hiểu sao lại chua chua. . . . . .
Ai! Lê Chi Chi tự nhiên thở dài.
Cảm giác đẹp khó giữ lâu, cũng giống như tình yêu vậy.
Thôi.
Cô lắc đầu, muốn mình đừng nghĩ tới chuyện buồn đó nữa.
Hiện tại cô phải về nhà tắm cái đã, rồi ôm chăn ngủ một giấc, mai tỉnh lại vẫn là Lê Chi Chi của ngày thường.
Nhưng, ông trời hình như không muốn cô sống vui vẻ vậy.
Nhìn thấy dáng người cao to của Quan Triễn Lạc ở cửa bảo vệ, cô nhăn lông mày lại, thực não.
“Anh tới đây làm gì?”
Mặc kệ vẻ mặt Lê Chi Chi có bao nhiêu khó coi, Quan Triễn Lạc một đường từ Đài Bắc đuổi tới Cao Hùng tức khắc lộ ra vẻ mặt lấy lòng.
“Nếu anh tặng hoa không thể lấy lòng em thì anh thấy mình tự thể hiện có vẻ tốt hơn.”
“thể hiện gì? Áy náy của anh? Miễn.”
Nếu mọi chuyện chỉ cần một câu xin lỗi liền bỏ qua vậy thì trái tim bị tổn thương sâu sắc, đau tới nổi như bị đau đâm vậy cũng cho qua à?
Đối với anh, cô thừa nhận, còn yêu.
Nếu không còn yêu, cô sẽ không khinh địch bị anh nói vài câu dịu dàng rồi mơ mơ màng màng lên giường với anh; nếu không yêu, gặp lại anh, sẽ không hận anh như vậy. Hận, cũng là xuất phát từ yêu .
Nói vậy người thông minh như Quan Triễn Lạc, chắc anh nhìn ra cô còn yêu anh.
“Chi Chi. . . . . .” Trong mắt Quan Triễn Lạc như muốn nói “em rất tàn nhẫn” .
Lê Chi Chi nhìn sang chỗ khác, cô sẽ không mềm long nữa .
Muốn dùng khổ nhục kế? Không có tác dụng đâu.
“Không cần nói gì nữa ngủ ngon, không tiễn.” Lê Chi Chi không muốn bước lên vết xe đổ, cô không muốn dong dài với Quan Triễn Lạc nữa, nếu không người thua sẽ là cô.
“Chi Chi. . . . . .” Quan Triễn Lạc bắt lấy cổ tay cô.
Lê Chi Chi muốn giẫy ra, lại nghe thấy giọng anh: “Tám giờ anh vừa rời khỏi công ty liền đáp chuyến bay nhanh nhất đến tìm em, giữa trưa vì phải họp nên anh chưa ăn gì, cả bụng đều là nước, anh rất đói!”
Lê Chi Chi đem tầm mắt nhìn xuống, cô thậm chí còn cảm thấy bụng anh đang khóc vì đói.
“Tôi, nhà tôi cũng không còn cơm cho anh ăn!” hơi mềm lòng.
Quan Triễn Lạc thừa thắng xông lên, “Gần đây có bán gì không?”
Lê Chi Chi nghĩ nghĩ, ngón tay chỉ chỉ, “Phía trước quẹo phải đi thêm khoảng năm mươi mét, có một quán mỳ, họ mở cửa tới hai giờ khuya, giờ anh qua đó vẫn còn.”
Quan Triễn Lạc nhìn hướng tay cô chỉ, khuôn mặt tuấn tú tỏ ra mờ mịt.
Lê Chi Chi tức giận dậm chân, “Quên đi, người tốt phải làm tới cùng, tôi dẫn anh đi.”
“Cám ơn, Chi Chi, thật sự cảm tạ em” đạt được mục đích, mừng thầm trong lòn