Cô bé ngốc nghếch này chắc chấn đã rất mệt, nằm xuống ngủ là ngủ luôn ba tiếng đồng hồ. Khi cô ấy tỉnh dậy, trời dã chập choạng tối, còn khi đầu cỏ ấy vừa rời khỏi hai chân tôi, nửa người dưới của tôi dường như đã mát hết cảm giác vì tê mỏi.
Mạt Mạt áy náy nhìn tôi, lò lưỡi nói rằng cô ấy không cố ý làm vậy.
Nhìn cô gái đang liên tục làm bộ mặt chọc ghẹo minh, tòi lại nhớ lúc cô ấy tỏ ra lạnh lùng, kiệu ngạo. Khi cô ấy quyết định thôi không vẫy vùng trong chốn hồng trần ấy nữa, cô ấy có thể trở nên linh hoạt, nhí nhảnh vô cùng; nhí nhành đen nồi, tôi cảm thấy vô cùng yêu thích, cố ấy cũng có thê nghịch ngợm, nũng nịu, châm chọc, thè hiện rõ ban lính lương thiện nhưng vẫn ngày thơ như những cô gái binh thường khác.
Dây mới chính là con người đích thực của Ngái Mạt. Tôi xúc dộng khi tự mình cảm nhận và phái hiện ra con người thật của cô ấyđằng sau lóp vỏ bọc dày đặc của son phấn. Mạt Mạt giống như một báu vật dược tàng giữ, chỉ cần bạn quyết tâm tìm kiếm, cô ấy sẽ mang đến cho bạn những bất ngờ thú vị.
Sau đó, Mạt Mạt ngồi cạnh tôi thèm một lát nữa, vẻ mặt như dang hố thẹn. Đôi mất biết nói của cô ấy chốc chốc lại liếc trộm sang tôi. Nhìn sâu vài đôi đồng từ đang thiết tha bịn rịn của cô ấy, tôi bỗng muốn hôn cò ấy ngay tại đây.
Đúng lúc tôi đang từ từ nghiêng người, định nuốt trọn đôi môi hồng xinh của cô ấy, thì một giọng nói lanh lảnh vang lèn trên d8ầu tôi: "Anh ơi, mua một bòng hoa nhé!". Tôi giật mình, vội buông Mạt Mạt ra, hoa ra là một cô bé bán hoa. Cô bé khoảng trên dưới mười tuổi, đang nặng nề xách một giỏ hoa, nước da ngâm đen, tết hai bím tóc đuôi sam, đôi mắt chăm chú nhìn tôi, "Anh ơi, anh xem, chị ấy xinh quá, anh mua hoa tặng cho chị gái xinh đẹp đi!".
Dang lúc nồng thắm thì bị ngắt ngang, trước gỡ tôi chưa gặp phai tình huống khó xử như thế nào bao giờ. Trước đây, mỗi lần gặp nhũng người bán hàng rong, tôi đều từ chối lòa mời của họ. Không nhũng thế, Mạt Mạt ngồi cạnh tôi đây còn mờ cửa hàng hoa, vậy là tôi xua tay tỏ vé từ chối như một phản xạ có điều kiện.
Liếc sang nhìn Mạt Mạt, tôi thấy cô ấy đang chăm chú nhìn cô bé bán hoa, thần sắc rất khác thường, lộ rõ vẻ thương cảm với nhũng người cùng cảnh ngộ. Sau đó, cô ấy lập tức chuyển ánh nhìn sang tòi, nũng nịu giơ ba ngón tay của bàn tay phải lên và nói: "Được không anh? Em chọn hoa hồng, ba bông!".
Lúc bấy giờ, tôi mới chợt nhớ ra, trước đây Mạt Mạt cũng từng đi bán hoa dạo, cô ấy chắc chắn sẽ hiểu được nỗi vất vả của những cô bé bán hoa.
Cặp đồng tử long lanh của Mạt Mạt đang toát lên nhũng tia hy vọng, dịu dàng, ấm ấp, vừa hay nó kích động vào đúng cảm giác muốn được chinh phục của đàn ông. Không nhũng thế, càu nói ngọt nào "được không anh", lại càng khiến tôi bay bông, mơ màng, không còn biết mình đang ờ nơi nào nữa. Có một người vợ dịu dàng như vậy, tôi còn mong đợi gì hơn? Dùng nói là ba bông, ngay cả ba trăm bông tôi cũng tuyệt đối không thổ thốt ra từ "không" được.
Thế là tôi vui vẻ rút ví mua ba bông hoa.
Cô bé bán hoa dường như vẫn còn rất ngượng ngùng, cầm lấy tiền rồi chạy biến mất, quèn cà nói cảm ơn. Mạt Mạt ngồi ngây ra nhìn theo bóng dáng của cô bé ban nãy.
Tôi hỏi cô ấy, có phải là đang nhớ tới thời kì phải đi bán hoa dạo trước đây không?
Ban đầu, Mạt Mạt không nói gì, một lúc đâu sau mới từ từ gật đầu. Cô ấy ngước mắt lên nhìn bầu trời, bầu trời buổi chiều vẫn còn xanh thăm thẳm, vậy mà bây giờ đã tối đen như mực, cô đặc lại thành một khối, lác đác vài ngôi sao nhỏ, cũng chẳng có ánh sáng của mặt trăng. Những người bộ hành xung quanh đang dần dần lùi xa, phía tối tăm xa xa kia, thấp thoáng bóng dáng của cô bé bán hoa ban nãy dang năn ni một đôi tình nhàn qua dường mua hoa...
"Sau này, nếu gặp bất kì cô bé bán hoa nào, anh cũng đều phai mua ba bông, có được không?" Mạt Mạt bỗng nhiên quay sang nhìn tôi.
Tôi gãi gãi đầu, thật thà nói: "Nếu không có em bên cạnh, cũng phai mua sao? Nói thực là trước dày, anh cảm thấy rất phiền mỗi lần bị người ta năn nỉ, giữ lại...". Nói xong câu đó, tôi lại cảmthấy ân hận vô cùng. Nói những cô bé bán hoa là người đi làm phiền người khác, thế khác nào chạm phai điều dại ky của Mạt Mạt hay sao!
Tôi thầm nghĩ, thế nào Mạt Mạt cũng sẽ nối giận cho xem.
Ai ngờ, Mạt Mạt không hề nôi giận, cô ấy còn bật cười khanh khách: "Đúng là phiền thật, đó là một đám người ngây thơ đáng ghét!". Cô ấy nhìn về phía cô bé bán hoa phía xa xa. Tôi biết, nếu lần theo ánh nhìn của cô ấy, tòi có thể tìm về Mạt Mạt của năm mười bốn tuổi - tay xách giỏ đụng hoa, trong giỏ là hy vọng của ngày mai, bán được thêm một bông, sẽ có thêm một miếng ăn...ĩ Toa hồng mềm mại tươi tán, nhung nói hỏng là có thể hỏng được ngay, nếu không bán nhanh, e rằng không kịp nhìn thấy lý tưởng xa vời nữa...Còn người thanh niên mặc áo phông chất cotton ấy nữa, đã ở bèn Mạt Mạt suốt những tháng ngày của tuổi thanh xuân, tôi có cần phải loại bỏ đi không?
Tôi khẽ ho một tiếng, chi vào ba bông hoa hồng trẽn tay Mạt Mạt, chuyên câu chuyện sang hướng khác: "Sao lại phái mua ba bông? Ba...có nghĩa là thay lòng đôi dạ...".
"Ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn". Mạt Mạt nhìn vào mắt tòi, mỉm cười, có một chút ngượng ngùng, như vữa gặp gió xuân.
Mạt Mạt nói, ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn, tôi còn không kịp nghĩ ngơi xem ý nghĩa của câu nói đó là ai yêu ai đã dần dần đắm đuối trong nụ cười hút hồn của cô ấy.
Tôi không còn nhớ đến sự vấn vương với Uyển Nghi, không còn nhớ tới nhũng ân tinh của bố mẹ, cũng chăng còn nhớ tới kè tình địch thích mặc chiếc áo phông chất cotton màu nhạt đã ở bên cạnh Mạt Mạt thời thiếu nữ nữa...Trong mất tôi, trong lòng tôi lúc đó, chỉ có nụ cười của cô ấy, nụ cười mang mùa xuân đến, trăm hoa đua nở.
Ba từ tỏi yêu bạn vẫn văng văng bèn tai, mãi vẫn không mất
đi.
Buổi chiều, Mạt Mạt chạy nhiều quá, ra nhiều mồ hôi rồi lại ngu thiếp di ngay, chắc là dã bị cảm lạnh. Khi lỏi dưa cô ấy về đến nhà, Mạt Mạt bắt đau bi sốt. Tôi giúp cô ấy uống một chút nước ấm, đứng nhìn khuôn mặt cô ấy đang đỏ lựng lèn, mệt moi nằm trên giường, liên tục kêu lạnh.
Tôi đem tắt cả những thứ có ửìè đắp được ờ nhà đắp lên người Mạt Mạt, phải rất lâu sau, cô ấy mới có cảm giác trờ lại. Mạt Mạt yếu ớt giơ tay ra hiệu bào tôi đi về.
\'Anh về đi, Trần Uyển Nghi chắc đang lo lắng lắm."
Nghĩ đến việc Uyển Nghi chắc chán đang ờ nhà đợi tôi, vi sợ sẽ bị nao núng khi Uyên Nghi liên tục gọi điện dò hỏi nên đã sớm đô điện thoại ờ ché độ rung rồi. Một chút áy náy thoáng qua. Nhung Mạt Mạt đang bị ốm, bộ dạng yếu ớt như thế này, tôi sao nỡ bỏ về?
Tòi vô cùng đau lòng, nghĩ thầm, sức khoe của cô ấy quả thực rất kém. Tôi nhăn mày trách mắng: "Sức khoe của em yếu quá, rốt cuộc là em có ý thức giữ gìn sức khoe cho bản thân không hả? Mới chạy một chút đã bị sốt rồi, thế là thế nào!".
Mạt Mại dịu dàng nhìn tôi, mỉm cười. Cô ấy bồng đưa bàn tay nhỏ bé nóng bòng ra, nắm lấy tay tòi: "Em uống một chút nước, ngu một giấc là khỏi thôi. Cảm xoàng ấy mà, anh dừng bận tâm. Cảm an anh. Đã bao nhiêu năm rồi, anh là người duy nhất thật sự quan tâm tới em". Những câu nói chua xót như rút từ gan ruột, được thốt ra từ đôi môi trắng bệch, khô rát của Mạt Mạt...Nếu nhưban nãy, tôi còn phân vân không biết nên về hay ở lại, còn do dự giữa hai người con gái đều dang cần tôi, thì lúc này đây, thực sự tôi đã quèn mất cô bạn gái đang ờ nhà đợi tôi, quèn mất tên của cô ấy là Trần Uyển Nghi.
Tôi nhẹ nhàng giúp Mạt Mạt đắp chăn lại càn thận, nói cô ấy cố gắng ngủ một chút.
Mạt Mạt yếu ớt gật đấu, nhắm mắt lại.
Tôi nhẹ nhàng đi ra, khép chặt cửa lại. Vừa chạm phải bầu không khí lành mạnh, ẩm ướt bèn ngoài, tôi bèn co chân chạy thục mạng tới hiệu thuốc gần đó, lo lắng kê hết bệnh tình của Mại Mạt cho cô bán thuốc nghe.
Cô bán thuốc khoảng năm mươi tuổi. Bàn đầu, nhìn bộ dạng hớt hơ hớt hải, người ngợm nhễ nhại mồ hỏi của tôi khi chạy đến, cô cứ tường nhả tôi có người ốm tậht tử nhất sinh đang đến hồi nguy kịch. Sau khi hỏi kỹ lại, khẳng định rõ ràng Mạt Mạt chỉ bị cảm sốt thòng thường liền lườm tôi một cái, nói: "Cô lại cứ nghĩ là bệnh tình gì ghè gớm lắm cơ chứ". Cô ấy không hề tỏ ra lo lắng, vội vàng như tôi, cứ chậm rãi giới thiệu với tôi các loại thuốc cảm cúm,hạ sốt, thuốc trị số mũi, trị ho, ho có đơm hay không đơm...Tôi mơ hồ chọn vài loại đắt nhất, cầm túi thuốc chạy thẳng về nhà.
Chỉ sợ chậm vài giây thòi, Mạt Mạt của tôi sẽ không thể gắng gượng được nữa, đã tắt thở mất rồi.
Khi về đến cạnh giường Mạt Mạt, bộ dạng tôi đã giống như một chú bò đực vừa chạy đua xong, đang hổn hà hổn hển thở.
Mạt Mạt vốn đang thiu thiu ngủ, nghe thấy tiếng tôi quay lại bòn nhìn tôi ngạc nhiên nói: "Em tưởng là anh đã về rồi mà". Tôi trả lời một cách vô cùng cương quyết: "Tối nay anh sẽ ờ lại đây để chăm sóc em".
Mạt Mạt nhíu đòi lòng mày lại, định nói điều gì đó nhung lại bị vẻ mặt đầy nghiêm nghị của tôi ngăn lại. Tôi nói: "Người bệnh không được nói chuyện!".
Mạt Mạt dường như đã thoa hiệp rồi, thái độ cũng bớt căng thắng hơn, thay vào đó mía một khuôn mặt tràn đầy nét dịu dàng và sự cảm kích.
Sau đó, tôi đi rót một cốc nước sôi, trong lúc chờ nước nguội, tôi tranh thủ nghiên cứu đống thuốc vừa mới mua từ hiệu thuốc về.
Tôi chăm chú như đang tập trung toàn bộ suy nghĩ đề giải bài toán có số điểm cao nhất trong bài kiểm tra cuối kỳ vậy.
Mạt Mạt vẫn không nói gì, chỉ yên lặng ngắm nhìn tôi.
Tôi cần thận chọn mấy loại thuốc, bón cho Mạt Mạt uống. Lúc uống thuốc, Mạt Mạt vô cùng ngoan ngoãn, cũng không cần nhìn xem trong tay tôi dang cầm những loại thuốc gì, tôi bào cô ấy uống mấy viên, cô ấy liền uống đúng chùng ấy, giống hệt như một đứa trẻ con chưa hiểu biết gì nhiều. Tôi thích cảm giác được cô ấy dựa dẫm như thế.
Uống thuốc xong, tôi giúp Mạt Mạt đáp chăn cho ngay ngắn rồi đợi cô ấy toát mồ hôi. Tôi ngồi bên cạnh giường nhìn Mạt Mạt, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc khi nói rằng nếu hai tiếng nữa cô ấy vẫn chưa toát mồ hôi thì phai di bệnh viện để khám.
Tôi chàm chú nhìn cô gái dã không dược biết đến sự ấm áp của nhân gian từ năm mười bốn tuổi kia. Tôi thầm nghĩ, hoa ra em lại có thẻ dễ dàng thoa mãn như vậy sao, những thứ em cần chi ít ỏi vậy thôi sao. Tôi chỉ làm một ngĩa vụ thông thường nhất qua mộtngười bạn khi cần giúp đỡ người khác thôi cũng đủ khiến cô ấy vô cùng cảm kích rồi.
Nơi ờ của Mạt Mạt là khu hà ờ cùa công nhân, dược xây dựng vào nhũn năm chín mươi. Toa nhà không được xây cao tầng, xung quanh là những hộ dân sống bằng nghề chợ búa thật thà, chất phác, ngạup lặn ở vùng ven của thành phố phồn hoa. Nhũng người quản lý khu nhà rất tích cực, mỗi khi có bất kì hoạt động mới nào, họ đều cử nguôi vác loa đi tuyên truyền khắp nơi.
Tối hôm đó, chúng tôi nghe nhân viên của Bán quản lý oang oang đọc thòng báo trên loa: "Thông báo: Xin mời mọi người, đúng ngày thứ Bảy, tập trung tại đầu phố của khu nhà ở đè kiêm tra sức khoe sinh sản miễn phí... Thòng báo: Xin mời mọi người, đúng ngày thứ Bảy, tập trung tại đầu phố cua khu nhà ở đè kiêm tra sức khoe sinh sản miễn phí...". Ngay sau đó, tiếng mấy người đàn ông tán gẫu với nhau vọng cá vào trong phòng, "Kiểm tra sức khoe sinh sản? Đàn ông thì kiểm tra ở chỗ đi tiếu, đàn bà thì k